Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 84



Khu chợ đêm đông đúc với dòng người tấp nập có một thằng như mất hồn được cô người yêu xinh xắn dắt đi.. Mọi thứ xung quanh bây giờ phải nói rất giống chợ ở quê nó, nhất là những quán đồ ăn khuya đông nghẹt người, chủ yếu là sinh viên.. Nó và em cũng không ngoại lệ.. Em dẫn nó đến một hàng vệ đường thui, chẳng gọi gì là lịch sự hay sang trọng cả.. Nó hơi nhạc nhiên nhưng cũng ngồi xuống bên cạnh em đang tít mắt cười..gượng lắm..
_Hi..ăn bánh ha, cô lấy con 5 cái bánh rán đi..- Đói bụng không ăn cơm lại đi ăn bánh mới dở..em kì lạ thiệt..
_ Trời ơi.. Ăn thế này sao no được..?- Khi cô bán hàng bắt đầu chiên lại đồ để tẩm đường.. Nó ghé vào tai em nói nhỏ..
_ Được mà.. Em thích với lại không đói lắm đâu anh..
_Em thích ăn bánh rán à..?
_Vâng..hi..- mắt em hấp háy tinh nghịch.
_Tại sao?
_Vì đó là món Mon thích ăn nhất..hi..- Té ra là vậy, bà cô này bị ngộ doremon nặng quá trời.. Thiếu điều tự phát minh ra bảo bối quá =.=.. Nghĩ vẩn vơ..em tiếp..
_ Em hay ăn nó khi em buồn.. Hiệu nghiệm lắm đó anh..
_Ừ..- Nhìn bàn tay của cô bán hàng đảo những chiếc bánh vàng rộn trong chảo mỡ ngập.. Nó cứ nghĩ ngợi có nên hỏi em luôn không.. Tò mò.. Tiếng xèo xèo, xe cộ, rồi cười nói.. Tất cả như vẽ lên một khung cảnh ồn ào náo nhiệt vốn có của HN.. Dòng người cứ đi qua mang theo từng cơn gió lạnh.. Bỗng nhiên sao thấy bờ vai em nhỏ bé quá, yếu đuối quá.. Chỉ muốn ôm em vào lòng.. Cảm xúc cũng chợt qua khi em hỏi nó..
_Anh nghĩ gì vậy?
_Đâu..không có..
_Có thiệt không?
_Thiệt..
_Anh đang thắc sao em buồn đúng không..?
Em như đọc ý nghĩ của nó vậy..
_Em nói rồi, về em kể cho mà suy nghĩ chi..?..
Lúc đó thì cô bán hàng cũng đổ ra đĩa mấy cái bánh mới.. Em cười tươi lắm.. Xắn tay áo nên cầm giấy bọc vô ăn..
_Hihi.. Nóng..xịt..hà..ngon ghê..- Nhìn em ăn mà mặt rất chi biểu cảm, nó vẫn cứ ngần ngại nên chỉ cắn chút một với lại nóng nữa..
_À quên.. Minh em bảo ..
_Hả?
_Đưa em cái ví..hihi
_Để làm gì..? Nè..
Thắc mắc rồi cũng đưa, em chẳng nói năng gì đút vô luôn cái túi em đeo bên mình.. Chỉ cười thui.. Mà nhìn cái túi mới nhớ.. Để quên bao đàn ở trường rồi. Thôi chết. Mặt nó tái đi. Vội gọi thằng Tuấn. Nhưng vừa mở nguồn máy lên thì có tin nhắn..
_” Thấy gái tớn hết cả lên.. Tui cầm cho ông cái đàn rồi, mai mang sang quán cho nhé.. Thế cũng quên..”
Ổn hơn chút.. Em thấy nó vậy nhưng vẫn ngồi ăn tì tì với lại nói chuyện với cô bán hàng xem chừng thân thiện lắm.. Nó nghe lỏm được.. Cô là người trên Lạng Sơn, có thằng con ở đây học đại học thì lên chăm sóc nó luôn.. Tội gia cảnh nghèo nên bán bánh, con cô thì vừa học vừa làm giống nó, đến tối mới về..
_Hihi.. Thế là cũng ổn định rồi cô nhỉ.. Ít ra cô cũng lên đây. Bố mẹ cháu đi suốt thui hihi..
Nghe em cười như vậy nhưng chẳng có gì vui cả.. Chắc em nhớ gia đình.. Khoảng trống đó nó chẳng thể lấp đầy được.. Biết cố gắng yêu em hết sức thôi chứ làm sao giờ.. Giải quyết xong một đống bánh.. Em lau tay rồi xoa bụng..
_Hihi.. No rồi anh ơi..về đi, cô cho cháu gửi tiền..
_Khoan để anh.. Ớ..
Giờ mới thấy hẫng.. Ví nó em cầm mất rồi.. Hóa ra em không muốn nó trả.. Lấy xe mà nó cứ bực bội và thấy hơi xấu hổ, nghèo thì nghèo nhưng nó không muốn em trả chút nào… Có thể em biết nên em vòng tay qua người nó thủ thỉ..
_Anh.. Anh đừng suy nghĩ gì.. Em hiểu, nhưng em muốn chúng mình chia sẻ mọi thứ.. Không thể dựa giẫm vào anh được.. Anh còn phải học mà..
_ Nhưng anh luôn dựa giẫm vào em.. Em đừng như vậy nữa được không.. Anh sợ mình nợ em quá nhiều.. Anh không thể trả hết được đâu em.. Khi mà anh chẳng chắc chắn được điều gì trong tương lai cả..
_Hihi.. Anh đừng lo lắng.. Em sẽ luôn sau lưng anh, chăm sóc anh.. Dù anh bước vào ngõ cụt em cũng theo anh.. Chỉ cần đừng làm gì có lỗi với em cả.. Coi như giờ em đầu tư cho hai đứa mình đi.. Sau này lấy em rồi, anh nuôi lại em và gia đình mình.. Chồng nhé.. Em yêu anh..- Từng lời nói yêu thương của em như đi sâu vào đầu nó qua từng cơn gió mùa tràn qua.. Rét nhưng tim ấm áp.. Nó xúc động.. Người yêu của nó cũng chỉ là một cô gái.. Cô gái với bao mơ mộng một thời.. Cô gái làm mọi điều vì nó, chẳng hiểu sao cứ thấy cổ nghẹn lại..không nói được gì… Em xem chừng đang có rất nhiều tâm sự nhưng vẫn cố giấu. Nó đang sợ một điều gì đó.. Đầu nó cứ may mảy ý nghĩ ấy, là em sẽ đi.. Nhưng không.. Lý do em buồn là đây.. Khi đến nhà em.. Dắt xe vô rồi lên phòng.. Chẳng lạ gì nữa nên hai đứa ôm nhau ngủ.. Em bắt đầu kể…
Lý do này không phải làm em buồn, mà nó cũng buồn và lạc lõng nữa. Tại sao ư ? Vì nó cũng không muốn điều này xảy ra chút nào..
_Anh ơi..em buồn lắm anh ạ..-em rưng rưng.. Ôm em chặt hơn nó im lặng lắng nghe.
_ Cái Chi nó sắp đi du học rồi anh ạ..hức hức..
Nó sửng sốt, ngạc nhiên cực độ.. Nhưng thấy em vậy, nó lại tỏ ra bình tĩnh. Đầu đầy những suy nghĩ hoang mang.. Em dường như chẳng thể kiềm chế nổi cảm xúc nữa.. bắt đầu khóc ngon lành.. Người yêu nó rất mít ướt.. Em cố mạnh mẽ, nhưng trong trường hợp này thì em chẳng còn mạnh mẽ nữa.. Nỗi đau một người bạn thân đi xa chắc nó chẳng thể hiểu nổi vì nó không có bạn.. Nhưng nó cũng buồn, buồn nhiều.. Ít ra nhỏ Chi cũng là người nó gặp đầu tiền, người con gái đầu tiên tựa đầu vào vai nó ngủ và là người đồng hương của nó nữa..
_ Hức.. Em quen nó lâu rồi…hức hức.. Nó dưới quê, em quen nó khi học thêm tại nhà bác nó… Hè nào nó cũng lên nhà bác nó chơi..hức hức.. Để gặp em hức.. Giờ nó lại còn..hức muốn học cùng đại học với em..hức mà lên đây.. Mà tự nhiên nó muốn chuyển đi du học..hức..hức.. Tại sao hả anh..? Tại sao..?? Huhu..- Em kể nhiều lắm nhưng chỉ nó chỉ muốn nói vậy thui.. Đại loại là em với nhỏ Chi thân nhau thêm nhỏ P.Anh nữa.. Mỗi lúc cô đơn em với nhỏ lại nói chuyện với nhau qua điện thoại, cộng những lời hứa hẹn vào hè của từng năm học.. Giờ nhỏ tự nhiên muốn đi, em rất buồn.. Chẳng hiểu sao nó cũng vậy.. Ừ thì có lẽ cái tình bạn mới có của nó hình thành với nhỏ nó đủ lớn để nó khó chịu, day dứt vì nhỏ là một trong số những người bạn ít ỏi của nó mà.. Hay cũng do một lý do nào khác đầu nó nghĩ, nhưng chẳng thể nói ra vì nhỏ thực sự là người nó có cảm tình đầu tiên.. Chỉ biết im lặng.. Thằng như nó thì ngoài lắng nghe chẳng được cái bộ gì cả.. Với lại nó cũng rất buồn.. Em vẫn cứ khóc..
_ Hôm nay.. Em cãi nhau..hức..hức, em giận lắm nhưng.. Em biết mình sai.. Chi được sự lựa chọn tương lai của mình.. Nhưng em vẫn muốn nó ở đây với em.. Hức hức.. Em ích kỷ lắm phải không anh..huhu..?
_Đừng khóc nữa.. Em ích kỷ lắm.. Nhưng nếu là em, anh cũng sẽ như vậy..
Chẳng biết an ủi vậy được không, em chỉ khóc to hơn.. Nó thở dài.. Đầu óc nó bỗng dưng nhớ đến nhỏ Chi.. Có chút xao xuyến..” Có những thứ mất đi thì chẳng thể lấy lại được “.. Lời em nói cứ văng vẳng ở đầu.. Nó đang làm sao thế này.. Tiếc hả.. Cái tính tham lam chẳng bao giờ là đủ của nó chỉ muốn Chi ở lại.. Thở dài.. Tự trách mình điên.. Em ngay bên cạnh vậy mà.. Dù sao thì cũng hiểu lý do em buồn, lý do mọi người trầm lặng.. Nhưng giờ nghe tin xong chính nó cũng tỏ ra trầm đi.. Em ngước mắt lên nhìn nó..
_Em biết rồi..hức.. Mai em muốn làm tiệc..chia tay nó ở nhà mình.. Được không anh..- Em nói vậy thì cũng được thui, nhưng chẳng hiểu tự bao giờ nhà em lại biến thành nhà của hai chúng nó nhỉ.. Mặt nó đỏ hơn.. Em rúc sát vào nói một câu mà thấy em thông minh tợn..
_Thui.. Anh ngủ đi.. Đừng nghĩ linh tinh nữa..
_Ừ..- Kéo chăn phủ kín em và nó.. Em vẫn mở mắt..
_Sao chưa ngủ..?
_Em buồn..
_Có anh rồi mà..
_Anh là người yêu, bạn bè khác, nó với em chơi thân lắm.. Nếu không có nó với cái P.Anh 3 năm cấp 3.. Chắc em trầm cảm mất.. A, mới đây còn thêm chị Huyền nữa.. Chị rất quí em..- Em thủ thỉ một cách thật thà.. Đôi mắt ngấn nước.. Lòng nó quặn lại, nói một câu trong vô thức..
_Ly.. Có khi nào em nghĩ em sẽ xa anh như vậy không?
Em trợn tròn mắt ngạc nhiên..
_Sao anh hỏi vậy..?
_À um.. Thì anh thấy mọi người con gái xung quanh anh đều rời xa anh bằng một cách nào đó.. Anh sợ..
Đúng như vậy, cô bé thuở ấu thơ, chị Thủy, rồi giờ đến nhỏ Chi cô bạn đầu tiên nữa.. Cứ như mọi thứ được sắp đạt từ trước vậy..
_Ý anh là cái Chi à..?
_Em đừng hiểu lầm.. Anh chỉ đang sợ thôi..
_em biết rồi.. Anh yên tâm, em nói với anh nhiều lần rồi.. Anh đi đâu em theo đấy.. Anh sống thế nào giàu có hay khổ cực em cũng sẽ sống bên anh.. Chỉ cần anh yêu em là đủ.. Đừng lo những thứ không cần thiết mà..
_Ừ..
Biết là vậy nhưng nói là một chuyện làm lại là chuyện khác.. Dòng đời có thể đổi thay em.. Hay thậm chí là nó cũng có thể quay mặt với người kia, vì dẫu sao hai đứa vẫn chưa biết nhiều mùi đời.. Xã hội khắc nhiệt này có giúp nó với em đến được với nhau hay không.. Chẳng bao giờ nó rõ, chẳng bao giờ nó đoán trước được. Chỉ biết nhận lấy những gì cuộc sống đưa đến mà thôi..
_Vậy còn anh thì sao..? Anh có bao giờ nghĩ rằng sẽ rời xa em không?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.