Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 81



Đi theo mà nó cũng nghĩ ngợi nhiều.. Trong lớp người như thằng Tuấn với anh Quân không ít.. Họ chơi thân với nhau, lúc rảnh lại tụ tập chơi bời.. Thành ra mới có vụ nó bị đánh thì được thằng Tuấn giúp đó..
Một lúc sau cũng đến một căn phòng rộng lớn với nhiều hàng ghế bao quanh một chiếc bàn, giá sách, bục giảng rộng..
_Thế này được rồi nhỉ.. Minh với Linh thử diễn, anh nghe xem nào..
_Dạ được anh..hihi..cậu đàn giùm mình ha..?
_Được rồi..
Con nhỏ Linh tự động ngồi trên ghế giữa bục, bên cạnh là nó loay hoay mở bao đàn.. Thằng Tuấn với anh Vinh ngồi phía dưới cuối theo kiểu khán giả, gần chỗ giá sách.. Một vài sinh viên hiếu kì cũng đứng vô xem.. Khiến nó ngại..
_Mình đệm trước dạo đầu, cậu bắt được nhịp không?
_Nếu chơi chuẩn thì được..hihi
Á à, nói móc tau chơi không chuẩn à.. Được lắm.. Nhỏ này.. Nó bắt đầu chơi bằng tất cả kiến thức của mình, quen thuộc rồi thì lệch đi đâu được nữa?.. Nhỏ Linh bắt đầu hát..

Công nhận giọng nhỏ trong thật, còn cao nữa.. Những đoạn ngân chẳng bị gợn chút nào, chứng tỏ tập nhiều đây.. Không nhưng thế bài này còn cao mà nhỏ hát ngon ơ.. Nó là đứa chơi đàn cũng thấy có hứng chứ đừng nói mấy ông sinh viên đứng đầy cửa ngoài kia.. Bỏ tiết hết lượt rồi..@@.. Xong bài hát..
_Tuyệt vời.. Hai đứa hay lắm.. Thế này thể nào cũng đoạt giải cho xem..!
Anh Quân lên tiếng kèm theo một tràng pháo tay rào rào từ mấy thằng lạ hoắc bên ngoài.. Nhỏ Linh tủm tỉm cười nhìn nó đỏ mặt.. Nó thì ngó lơ sang chỗ khác.. Ờ hờ.. Tưởng hát hay mà ghê à.. Đồ sài son phấn.. cái tính chập cheng của nó nhiều lúc thấy một chút tý tẹo không thích là mất cảm tình ngay.. Biết là cổ hủ nhưng nó cực sợ đứa con gái nào sài son phấn.. Nhỏ P.Anh là một ví dụ.. Nhưng chẳng thể ghét nhỏ được vì nhỏ quá đẹp.. Mà bản năng con trai thì… Chắc không nói ai cũng hiểu nhỉ..? Tuy nhiên nhỏ Linh này so với nhỏ Phương Anh thì chẳng khác gì một trò đùa.
_Mẹ thằng kia.. Ai cho mi chơi hay như thế, để tử giỏi hơn thầy là không được đâu nhá..haha- Lâu lâu thằng Tuấn bơm đểu một câu vì ngứa họng..
_Linh ơi..
_Gì vậy Minh..?
_Lúc nãy thằng Tuấn bảo cậu…
Chưa nói xong thằng Tuấn xám hết cả mặt chạy vội lên chụp mồm nó lại..
_Bảo gì vậy Minh..?
_Đâu.. Đâu bảo gì đâu, mình khen Linh xinh mà hehe..- Thằng Tuấn quay sang lườm nó.. Nó thì mặt nhơn nhơn..
_Gớm..hihi, nói linh tinh vừa thui ông tướng..
_Mình nói thiệt mà..hehe..
Đúng là con gái, thích đến đỏ cả mặt vẫn còn vờ chê trách.. Nó mặc kệ hai đứa kia, lấy đàn bỏ vào bao.. Anh Quân tiến đến gần..vỗ vai..
_Cố lên nhá.. Anh biết chú ngại.. Nhưng tối nay phải ngẩng mặt lên.. Đừng cúi gầm như lúc nãy là không được..
_Dạ.. Em sẽ cố..
_Ừ.. Được rồi.. Hai đứa này xong chưa về lớp nào..
Hai đứa này nghe xong tủm tỉm cười rồi đi về. Trên đường nó ngứa mắt bồi một câu..
_ Chiều cái Mi sẽ biết.. Tình cảm gớm..
_Cứ nói đi.. Tui méc cái Ly ông chơi đàn cho nó.. Hờ hờ..
_Ly biết rồi..hehe..
_Ấy.. Em trót dại anh Minh đẹp trai..hehe..- Mặt cu cậu tái đi..
_Phạm thượng à cu.. Chết mi rồi..
_Anh Minh ơi.. Em xin anh, anh biết tính nó thế nào mà.. Anh tha em..huhu..
_Chịu.. Tội này không tha được..hehe..
Mặc cho thằng Tuấn lại nhải.. Nó vẫn cương quyết làm thằng cu tưởng nó sẽ làm thật.. Mặt cứ ngẩn ngơ.. Nói thật yêu em rồi mới biết em còn hiền hơn nhỏ Mi vạn lần.. Mà nhỏ này thì khỏi nói, thay đổi tính xoành xoạch.. Tội thằng cu.. Thế mà hai đứa cũng yêu nhau được.. Chắc thằng này dễ chiều..
_Lần này anh tha nhé..
_Dạ dạ..
Thằng này vui ra mặt nhưng mồm lẩm bẩm..
_Thằng khốn..
_Gì đấy?
_Dạ.. Em bảo tý đãi anh bốn cốc caphe ạ..hehe..
_Uống thế để khai sáng ruột à..?
_Đùa chứ tý ra tui khao bữa trưa nhé..hehe..
Hai thằng chơi thân với nhau cũng không để ý nhiều, nó mời thì mình xin lúc khác mời nó sau.. Giờ đang nghèo mà.. =.=..
_Ừ..
Cả lớp ngồi học bình thường nhưng chắc cũng đủ đoạn đối thoại vào tai đến bà giáo thính tai..
_À anh Tuấn với anh Minh đúng không nhỉ..? Tôi tự hỏi hai anh mời tôi với được không.. Mà giờ học các anh mời nhau kinh thế.. Có còn muốn nghe nữa không..??
_Dạ có..
_Có..- Thằng Tuấn nói trống không vẻ cứng.. Sợ thật.. Bỗng anh Quân ngay bên cạnh cúi xuống nghe điện thoại..

_Dạ.. Dạ..

_Chỗ ngoài đang xây đó ạ..?

_Dạ vâng được rồi thầy..
Kết thúc cuộc gọi anh quay sang nó..
_Tối nay không diễn ở đây đâu Minh ạ..
_Vậy ở đâu anh..?
_Ở cơ sở cũ, chỗ mình nhập học hôm đầu tiên đó em..
Nó há hốc mồm vì ngạc nhiên.. Mọi ý nghĩ tràn về, sợ sệt, nó chẳng dám đối mặt, cô bé đó, mái tóc bồng bềnh xen lọn tím đỏ, đôi mắt biết cười và nụ cười mê hoặc, nhưng lời hứa chờ đợi lấp đầy tâm trí nó.. Sự trùng hợp đến khó chịu, với một cô gái như Tâm thì em sẽ chẳng bỏ qua những sự kiện như thế này đâu.. Phải chăng số phận muốn cho hai đứa “ăn gian” gặp nhau trước.. Nhưng nó có người yêu rồi.. Thì..
_Em làm sao thế Minh..?
_Dạ..không..
_Nếu không nhớ đường để anh nhắn cho cái địa chỉ nhé?
_Ok anh.
Chăm chú vào cái tập vở giáo trình dày cộp, mà nó lại ngồi nghĩ ngợi về cô gái ấy và thầm rủa cái thằng đang tám với gái mặt phởn thấy rõ kia.. Chẳng biết gặp được thằng bạn như thằng Tuấn là xui hay hên, có khi phải suy nghĩ lại..

Bữa trưa ngoài quán cơm bình dân của sinh viên, vì đói vì cay cú nên nó gọi đống thức ăn cho thằng Tuấn mất tiền chơi.. Mặt cu cậu mếu..
_Mẹ khỉ, ăn mày mà đòi xôi gấc.. Tôi đang khao ông đấy ông nội..
_Ừ thì cảm ơn.
_Có mấy trăm cuối tuần đi chơi với em yêu khao ông gần cạn rồi..
_Thế muốn cuối tuần không có em nào đi không..?
Thằng Tuấn cay lắm nên nó cứ tì tì chén cho cay hơn.. Bỗng nhận được tin nhắn của em..
_” Lúc sáng anh giỏi lắm, tối chết với em..”.
Khiếp quá toàn kiểu mơi đòn kaka, nhắn thế là biết hết giận rồi.. Nó gọi luôn..
_”Alo ajinomoto..hehe..”
Đầu giây bên kia phì cười.. Nhưng vẫn vờ giận..
_”Hứ, đã không biết gì mà cứ đòi.. Anh ăn cơm chưa?”
Ghét hay giận thì em vẫn chẳng quên việc quan tâm đến nó, đó cũng là điều chẳng mấy đứa con gái làm được và điều này làm nó bị em hạ một cách dễ dàng..
_”Đang ăn, thưa chỉ huy..hehe.”
_”Hâm.. Hihi, vậy ăn đi nha, em đang coi cửa hàng, tối em qua xem..hihi”
_”Rồi.. Giữ ấm đấy.”
_”Vâng.. Yêu anh..hihi..”
Những lời nói của em như là một liều thuốc an thần cho đầu óc của nó lúc bấy giờ.. Cảm giác bình yên đến lạ kì và không còn sự lo lắng nữa..Mùa đông năm nay ấm hơn bao giờ hết.. Một thằng thích mùa đông như nó thì chẳng khác gì thích lại càng thích.. Có em thật sự kiếp trước nó tu được rồi kaka.. Nó làm một việc mà những người đang yêu thường làm đó là, tủm tỉm cười một mình khi vừa nói chuyện với người mình yêu xong..
_Cười gì thấy tởm.. Đang ăn, nghe ông nói chuyện, cơm sặc bố lên mũi rồi..- Xong thằng Tuấn bịt một bên mũi, bên kia thì ra sức xì..xì, tội nghiệp.. Nó thì vẫn cười cười.. Nghe hai cái từ cuối của em mà lòng nhẹ hơn bao nhiêu.. Ừ thì nếu phải gặp lại Tâm thì chắc cũng nói chuyện một cách bình thường và coi mọi thứ như chưa xảy ra thôi.. Có lẽ em trưởng thành hơn chút thì sẽ chúc phúc cho nó chứ chả đùa.

Xong xuôi mò sang quán, Nay thấy quán cứ nhợt nhạt thế nào ấy.. Ngồi nghịch rảnh vì vắng bởi cái không gian này, nó vô kho tìm mấy cái bóng đèn vàng và đỏ hôm 20-10 trang trí ra treo, phủ bạt che kí chút cho gió đỡ lùa hơn.. Mặc kệ nhỏ Mi nhìn nó bằng ánh mắt khó hiểu.. Cộng thêm..
_Đồ dở hơi..
Rồi nhỏ đi qua đưa nước.. Bố khỉ, chả nhẽ ném cha cái bóng vào mặt cho bõ tức.. Đi làm mà không để ý quán gì cả.. Chỉ có nhỏ Yến là vui vẻ làm mọi công việc nó nhờ.. Nhưng hai đứa cùng lùn nên chẳng được việc, cuối cùng có một số vị khách thấy vậy cũng vui vẻ treo giùm đèn lên chỗ cao..

Mãi lúc lâu sau mới xong bởi vì mình nó cuốn đống dây điện, rồi còn đi trà nước.. Nhìn cái không gian trần ngập bóng đèn vàng đỏ, kín bưng gió mà lòng thấy ấm áp hơn nhiều.. Khác hẳn sự lạnh lẽo khi mới vao khu.. Có vị khách còn vỗ vai khích lệ nữa chứ.. Nhỏ Yến thì thích chí cười tít mắt..
_Đẹp quá ha Minh..hihi..
Kể cũng lạ, sao không thấy chị Huyền đâu nhỉ hay còn ốm ta..
_Yến ơi, thấy chị Huyền đâu không?
_À có.. Nãy vừa từ bếp ra, thấy cậu đang cuốn dây thì cứ ra hiệu mình im lặng rồi chạy đâu mất rồi ý..hihi..
Nghe đã thấy nhột rồi.. Lại còn sài kiểu tránh mặt mới chết, thế này thì ai không khó chịu hả trời, tự nhiên dở chứng.. Nó thấy cứ bứt rứt nên gọi cho chị luôn.. Biết nay gọi nhiều thế này đã đăng kí.. Hix.. Xót cái tài khoản quá đi..
_”Alo..”
Đầu dây bên kia bắt máy nhưng im lặng, trò gì nữa đây?..
_”Alo.. Chị ơi chị..”
Vẫn im..
_”Chị Huyền xinh đẹp ơi..”
_” Gọi gì ta tên nhóc tồ kia..?”
Có hiệu lực ghê, con gái đúng là khoái nịnh thật..
_”Hì.. Em nhớ chị, chị khỏi ốm chưa?”
_”Mi đâu quan tâm gì đến ta nữa đâu mà nhớ mới nhung..hứ.. Đồ đáng ghét..”
_”Có mà..thui đừng tránh mặt em nữa về quán đi.. Giận hoài.”
_”Hơi đâu đi giận người dưng..”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.