Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 79



Bứt rứt khó chịu cũng chỉ là cảm xúc mà cảm xúc rồi cũng sẽ qua thôi nhất là với một thằng máu lạnh như nó.. Cái gì cũng để tâm, cái gì cũng suy nghĩ.. nhưng được có chốc lát, Cũng chẳng biết mình đi đến đâu, chỉ nhìn dòng người cùng nhưng cơn gió mạnh rét buốt đôi tay cầm mà thấy nhẹ lòng.. Chiếc xe được gạt chân trống ở cây cầu Long Biên, cây cầu chứng kiến cách ngỏ lời yêu của em và nó trong một đêm mưa bão.. Giờ thật lạnh lẽo, cũng không hiểu sao nó lại đến đây nữa.. Đèn đường cũng không đủ để nó thấy thanh sắt cao nhất của cầu hay những cánh đồng cộng dòng sông đỏ nặng phù sa phía dưới kia.. Bóng tối như bao phủ mọi thứ dù mới chỉ 7h.. Cái giờ mà mọi người ta quây quần cơm nước cùng gia đình.. Nhưng có đây lại có một thằng sinh viên đi lạc giữa dòng đời đưa đẩy phải gánh chịu.. Không có gia đình lúc này.. Bụng đói, cô đơn.. Bỏ qua tất cả những lời mời ngô nướng, khoai nướng của những hàng quán vệ đường trên cầu.. Nó ngả người giữa đường tàu.. Như một thằng ăn xin, mặc cho chiếc xe nằm trỏng trơ đấy.. Tối nên không ai để ý.. Trời đêm đen thăm thẳm giống như hố sâu đời nó vậy.. Rủi có chuyến tàu nào đi qua cán nó thành vài khúc thì sao nhỉ?.. Chết thì sẽ như nào nhỉ? Giải thoát hết chăng.?

Một tiếng trôi qua cũng là một tiếng khiến nó bình tâm hơn một chút, cái cảm giác bực tức bồng bột kia vơi đi phần nào, thay vào đó chỉ còn hối hận bởi những gì gây ra cho em.. Ngồi dậy đau hết cả người vì nằm trên đường tàu.. Điều đầu tiên nó nhìn là chiếc xe máy vẫn còn nguyên vẹn, những hàng quán trở nên tấp nập hơn và vài cặp nam nữ đã đứng tựa vào nhau tâm sự.. Tự nhiên thấy mình dại, đêm đông trời rét căm căm.. Không ở nhà ôm người yêu lại chạy tuốt ra đây.. Nằm. Lại đứng dậy phủi bụi trên người, cầm xe phóng vụt đi.. Về đến phòng, đóng cửa nhưng phòng sáng.. Chắc em vẫn chưa về. Có lỗi với em, xin lỗi nhiều rồi, hết lần này đến lần khác lại tái phạm.. Chỉ do cái điên trong nó.. Căng thẳng vì lo nghĩ, hối hận chần chừ rồi cũng bước vào.. Căn phòng lạnh lẽo, đồ ăn được bày ra đĩa trên bàn đóng váng mỡ vì lạnh.. Cái hình dáng bé nhỏ quen thuộc kia đang nằm trên giường quay vào góc trong.. Lâu lâu bờ vai đó lại run lên một cái bởi tiếng khóc thút thít phát ra.. Khẽ ngồi xuống giường chạm vào mái tóc rồi vai em..
_Nè..- Chẳng có phản ứng.
_Nè..- Vẫn thế.
_Nè.. Không thưa là anh đi tiếp đây..- Nó vờ đứng dậy.. Em giật mình quay lại ôm nó cứng ngắc..
_Em..chịu thua anh rồi.. Hức hức.. Em đầu hàng anh rồi..hức..tại sao..! Tại sao..anh vẫn còn đối..xử với em như vậy..huhu..!
Tiếng khóc em như góp phần sự trầm lặng thiếu sắc trong căn phòng.. Nhất thời cổ họng nó nghẹn cứng lại, không nói được gì.. Lòng nhói đau bởi những giọt nước mắt thấm qua hai lớp áo..
_Em..hức phải.. Làm gì nữa đây..phải làm gì nữa đây?.. Hức.. Yêu anh em khổ..khổ lắm rồi.. Khổ lắm nhưng tại sao anh lại làm em yêu anh..hức tại sao hả.. Tại sao anh độc ác như vậy..hức..!!
_Anh..anh không tốt.. Anh xin lỗi..
_Anh lúc nào cũng như vậy..hức…hức, hay giờ..anh chán em rồi.. Hức, anh có người khác rồi.. Hức.. Anh muốn chia tay.. Em giải thoát cho anh đấy..hức..huhu..
Càng nói em càng khóc dữ hơn, nước mắt nước mũi tèm lem.. Chẳng hiểu suy nghĩ gì lúc đó nó đẩy em xuống giường tìm môi em.. Tay di chuyển khắp người em.. Em run bần bật hơi thở gấp gáp.. Đôi mắt đầy nước mở to nhưng bối rối.. Khi bàn tay nó luồn được vào làn da mịn màng ở bụng em thì em càng run lên..rời môi em ra.. Nó nằm người xuống, tay ôm bụng em không qua lớp áo nào cả..
_ Sợ không?
_C..ó..
_Sợ sao vẫn để im..?
_Vì em..yêu..anh..
_Em yêu..ai là.. Sẽ như vậy à?
_Ừ.. Vậy nên từ bé đến lớn.. Em chẳng yêu ai cả.. Cho đến khi gặp phải anh..hức..
_Anh..sai rồi.. Anh xin lỗi.
_Anh..
_Gì?
_Ôm em chặt hơn..được không..?
Nó xiết chặt vòng tay hơn nhưng bàn tay đặt trên bụng em vẫn không bỏ ra.. Chỉ để yên thôi không lần mò gì nữa..
_Anh..
_Gì?
_Sao anh..luôn dừng lại..?
_Anh.. Không muốn em khổ.. Anh nói rồi..
_Anh có gì giấu em không..?
_Như là..?
_Kiểu.. Anh bị “yếu”..vậy..- Em nói rụt rè.. Làm nó vừa xấu hổ vừa buồn cười..
_Ai bảo em vậy..?
_À.. Cô dạy tiếng Nhật của em kể vậy.. Giống chồng cô ấy..- Em thật thà..
_ Vớ vẩn.. Anh bình thường mà.. Cấm nghĩ linh tinh..
_ Vâng.. Em chỉ tò mò rằng tại sao anh kiềm chế được vậy.. Hay em không đủ hấp dẫn..
_Khỏi tò mò.. Em thật sự muốn à?
_Không.. Nhưng em yêu anh.. Em muốn chứng minh cho anh hiểu..
Nó cũng thấy buồn chút vì cái suy nghĩ ngây thơ của em.. Yêu là phải dâng hiến..Đành rằng nó bày ra nhưng em phải biết giữ mình chứ..
_ Em đừng như thế nữa, em sẽ thiệt thòi đấy..
_Em biết.. Em không dễ dãi đâu.. 3 năm cấp 3 em không để cho một thằng con trai nào động vào em.. Em luôn tìm kiếm một ai đó vì em rất cô đơn.. Nhưng toàn lũ háo sắc không à.. Vậy nên em khép lại mình trong lớp vỏ mạnh mẽ để mọi người không biết em đang cô đơn.. Anh à.. Em ko được như vẻ bề ngoài đâu.. Đừng tin một cô gái bởi vẻ bề ngoài của họ.. Em yêu anh là bởi vì anh đặc biệt.. Anh lạ lắm.. Hihi, lúc khôn lúc ngốc, lúc lạnh lúc ấm.. Lúc nhát.. Lúc dữ..hihi, em tin sẽ chẳng có ai may mắn hơn em đâu..hihi vì em bắt được anh.. Giờ anh hiểu thì anh còn thấy em là đứa dễ dãi hay không..? Em biết anh đang nghĩ vậy mà..- Đôi mắt đỏ mọng lên của em như xoáy vào đầu nó và đọc được toàn bộ ý nghĩ vậy.. Dù đôi mắt đó chứa đầy tâm sự nhưng em vẫn cố cười.. Người yêu nó không ngốc như nó tưởng, người yêu nó không ngây thơ như nó tưởng.. Cô ấy chỉ luôn giấu đi vẻ hoàn hảo của mình để một thằng luôn tự ti như nó đỡ tự ái thôi..
_Anh..xin lỗi..
_Ừ.. Đàn ông thì luôn có lời xin lỗi một cách dễ dàng.. Phụ nữ thì luôn ngốc nghếch tin vào lời xin lỗi đó một cách dễ dàng.. Em biết tính cách của anh rất lăng nhăng.. Anh dễ lung lay có lúc anh như một con ngựa hoang chẳng còn nhớ đường.. Đánh mất phương hướng.. Không biết mình đang yêu ai.. Nhưng tin em đi.. Chẳng ai yêu em bằng anh.. Chẳng ai hiểu em bằng anh đâu..
Nó chỉ biết nghẹn họng, người không nhúc nhích.. Như một đứa trẻ bị phát giác ăn trộm.. Từ lúc nào nó bỏ qua hình ảnh em còn ở quán.. Từ lúc nào nó nhiễm hình ảnh em ở nhà với núi doremon.. Em như một bài toán chẳng thể nào tìm ra lời giải.. Em dễ nắm thóp con người, em thông minh., em sành đời. Phải chăng nó quá ngu ngốc để không “đề phòng” em đi sâu vào nó.. Em dường như khám phá sạch, nắm rõ nó trong lòng bàn tay.. Chợt hiểu, 3 năm sống một mình chẳng lẽ không bằng một thằng chân ướt chân ráo mới được vài tháng?.. Vì mải mê với thứ gọi là cơm áo gạo tiền mà nó không thể nào hiểu được em..Lời nói của em.. Làm nó thấy hối hận về mọi việc nó đã làm.. Nhưng không giãi bày được..
_Anh đừng nói gì cả.. Có thể anh không tin.. Nhưng em là mẫu người trước khi yêu ai sẽ tìm hiểu.. Nếu yêu rồi sẽ luôn thủy trung và thật lòng.. Khi biết về anh.. Em cũng sợ lắm vì quanh anh rất nhiều đứa con gái hơn em.. Nhưng em đánh cược tình cảm của mình vì em tin anh.. Nếu anh có lăng nhăng thì đừng cho em biết.. Nếu anh chán em cũng đừng cho em biết.. Có những thứ mất đi sẽ chẳng lấy lại được.. Nếu có một ngày như vậy và nhỡ em có biết.. Thì hãy tránh thật xa đi.. Vì em sẽ hận anh suốt đời.. Và em nghĩ rằng nếu một người phụ nữ đã trả thù thì hậu quả sẽ chẳng ai tưởng tượng được đâu.. Anh ạ..!
Thêm một lần nữa lời nói của em khiến nó lạnh toát sống lưng.. Lời nói yêu thương mà nửa đùa nửa thật.. Nó còn chẳng dám nghĩ đến ngày đó nữa.. Sẽ không xảy ra đâu.. Chắc chắn.. Nó vẫn im lặng, để nghĩ lại em.. Em làm nó quá ngạc nhiên. Nó không biết những gì em trải qua đủ để hình thành một cô gái như vậy.. Em ngồi dậy dụi mắt.. Rồi cầm lấy đôi tay vẫn ở bụng và ôm em của nó, dịch ra.. Cười cười..
_ Ui cha.. Nay mình nói nhiều quá..hihi.. Anh.. Mình ăn cơm đi..hihi..
Và cũng chẳng đợi nó đồng ý.. Em xào nấu lại đống đồ ăn kia cho nóng lên.. Bằng một thái độ khác hẳn lúc nãy.. Em trở về một con người vui tươi hồn nhiên như cũ làm nó không tài nào hiểu nổi.. Phải chăng nãy giờ là mơ.. Mùi thơm ngon kia làm cái bụng của nó réo.. Ùng ục..
_Hihi xong rồi.. Anh yêu dậy đi..
_À.. Ừ, anh không muốn ăn..
_Không muốn cũng phải ăn.. Không từ lần sau em không nấu ăn cho nữa đâu..- Còn dỗi nữa.. Em như thành một con người khác vậy.. Chẳng giống một người vừa nói những lời buốt tim với nó chút nào.. Sống lưng nó vẫn lạnh.. Người vẫn run.. Nhưng cũng ngồi vào ghế và bắt đầu ăn.. Nói không muốn cho oai chứ thật ra đói chết người.. Em đòi nó xúc, nó cũng chiều.. Cầm thìa đưa về phía cái miệng xinh xinh với đôi môi đỏ căng mọng mà nó vẫn không khỏi ám ảnh bởi những lời nói vừa rồi.. Tay nó run bần bật lên..
_Anh sao thế.. Hihi?
_À ùm.. Lạnh..
_Em biết là không phải mà..hihi, lúc nãy em nói dối đấy. Và anh đừng tin nhưng gì em nói..hihi..- bảo nói dối xong lại bảo đừng tin em nói.. Thế nghĩa là sao? Em nói dối hay không nói dối vậy?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.