Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 78



Trước khi nó kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì thấy tất cả mọi người đang nhìn nó, đến cả ông thầy cũng nhìn nó với vẻ mặt khó chịu và hài hước.. Đối lập hoàn toàn luôn.. Thằng Tuấn bên cạnh thì khục khặc cười như được mùa.. Mặt nó thộn ra..
_Cậu chơi được thật chứ, cậu Minh..?- Ông này chẳng biết người miền nào mà xưng hô rất lạ toàn là Tôi-cậu thôi.. Nhưng vấn đề bây giờ là sao.. Nó chẳng hiểu gì hết.. Tất cả những việc nó biết là do thằng Tuấn kể lại..

Lúc nó còn đang mải mê với dòng suy nghĩ vớ vẩn thì ông thầy thông báo.. Nguyên văn..
_ Còn một ngày nữa là 20-11 với tư cách là sinh viên của trường.. Tôi đề nghị lớp ta sẽ tổ chức một vở kịch hoặc tiểu phẩm và một tiết mục văn nghệ về tình cảm sinh viên, giữa thầy và trò.. Tuỳ các cô cậu chọn việc này không bắt buộc lắm về chủ đề.. Nhưng không được đi quá xa dẫn đến những bài hát lố lăng phản cảm.. Tất nhiên tiết mục này sẽ là cây nhà lá vườn do thành viên lớp ta tổ chức, vậy nên tôi giao nhiệm vụ này cho cậu trưởng lớp chủ trì tiết mục và sẵn hỏi ai có khả năng chơi nhạc cụ, loại nào cũng được nhưng nhất là ghitar..?- Tiếng ông thầy vừa dứt thì tiếng xì xầm cũng nổi lên từ đám sinh viên lớp nó.. Duy chỉ có một thằng không chú ý là nó không biết gì mà thôi.. Đành là vậy nhưng có đứa đã lén chơi nó một vố.. Một vài cánh tay giơ lên kèm theo tiếng hét của thằng khốn kiếp Tuấn..
_ Thầy ơi cậu này nè thầy.. Cậu ý chơi guitar hay kinh điển luôn.. Hehe..
Liền sau đó là mọi người biết rồi.. Cả lớp chú ý đến nó và ông thầy hỏi một câu.. Điều này khiến nó rất ngại vì lúc nào cũng chui rúc xuống bàn cuối vì chẳng muốn ảnh hưởng đến ai.. Chắc hẳn cũng có đứa không biết nó là ai dù học lâu rồi.. Câu hỏi của thầy khiến nó bối rối cùng cực và những đôi mắt tò mò kia vẫn dí vào nó..
_ Dạ em cũng biết đôi chút…
_ Ôi chú cứ khiêm tốn thế bao giờ khá lên được..- mặc kệ ánh mắt muốn ăn thịt người của nó về thằng Tuấn, thằng mất dạy này lại oang oang..
_ Cậu ấy giấu nghề đấy thầy, đánh như nghệ sĩ đó thầy ơi.. Hehe..- Cũng phải một lúc tiếng xì xầm nổ ra tiếp..
_Biết chơi thì nhận đại cho rồi.. Bày đặt..
_Thằng này là thằng nào nhỉ, tao mới thấy lần đầu..
_Ui.. Hi, nhìn baby thế kia..
Phớt lờ những câu bình luận kiểu miệng vịt của dân VN, nó đợi một câu phán của ông thầy như một kiểu tuyên án.. Thật sự thì nó cũng không dám chống đối, chỉ vì ngại thôi..
_Tôi nghĩ đây là cơ hội cho chúng ta thế hiện mình.. Nếu biết thì cậu nên đi.. Và cá nhân tôi thì thấy cậu chơi sẽ hay đấy vì vẻ bề ngoài cậu rất giống với mấy tay nghệ sĩ thực thụ.. Cắt tóc đi nhé cậu trai..- Thế là xong.. Nhà giáo VN.. Thảm họa rồi, đứng trước ngàn sinh viên thì không biết đủ dũng khí để đàn không nữa.. Thằng ôn Tuấn thì sướng quá hay sao cứ đập vào bàn cười sằng sặc.. Nó bóp cổ thằng Tuấn lắc qua lắc lại vài cái..
_ Thằng mồm thối.. Mày chết với ông..
_ Ặc… Ặc.. Anh Minh…thật là….anh minh.. Anh Minh.. Ặc.. tha em..@@..
Thả thằng cu ra, thằng Tuấn cười.. hề hề rồi lại chăm chú với mấy trò nghịch của nó.. Chán thiệt.. Để ý thấy một vài mẹ nở trong đó có nhỏ Linh dáng đẹp đang nhìn nó tủm tỉm cười.. Ôi trời ơi.. Chưa làm gì nghĩ đã bủn rủn rồi.. Tất cả là tại thằng Tuấn.. Điên không chịu được..
Cuối giờ một anh có vẻ già dặn, chững chạc.. Xuống bắt tay nó làm quen..
_Chào Minh..! Anh là Quân lớp trưởng..
_Vâng, chào anh..!
_À.. Ừ, em cũng nghe thầy nói rồi nhỉ..?
_Dạ rồi.
_Vậy có gì khi nào đội tập anh gọi nhé, anh tính chỉ một đàn một hát thôi.. Cho con bé Linh hát..
_ Dạ được rồi..
_Ừ thế khi nào chọn được bài anh nói.. Em cho anh cái số để tiện liên lạc..
_Dạ đây… Mà Linh nào hát hả anh?
_Con bé thấp thấp mà xinh xinh đó.. Được nhẻ.. Hêhê.. Giọng nó hay..
Nghe anh Quân tả thì chắc không phải nhỏ dáng đẹp mà là nhỏ Linh kia.. Cơ mà hỏi cho biết thôi chứ ai cũng chẳng quan trọng.. Quan trọng bây giờ là phải tìm cách giữ được bình tĩnh trước đám đông.. Khó nghĩ thật..
_Dạ được rồi, có gì anh chỉ cần nhắn bài hát em tập beat được rồi.. Khỏi cần hát, khi nào xong ghép vào một lần là được…
_ Rồi Ok.. Anh về trước.
_Vâng.
Đạp xe về mà lòng lo lắng, chưa bao giờ nó nghĩ tình huống này sẽ xảy ra.. Nhỡ có làm sao thì bị cười thối mũi.. Tự nhiên dính vô cái chuyện vớ vẩn này.. Tuấn ơi là Tuấn.. Chán không chịu nổi.. Chuyện này nó cũng phải giấu em thôi.. Không thì chắc chết vì ngại mất..
Ngày nhà giáo Viện Nam cũng cận kề.. Nỗi lo của nó càng ngày càng lớn hơn thà rằng nếu em để ý thì cũng bớt lo.. Đằng này em chẳng thèm nhắn tin hay gọi điện kể từ tối hôm gặp nhỏ P.Anh. Vậy nên niềm khó chịu nhân đôi.. Chắc giận nó, nó cũng bực chả thèm gọi hay nhắn tin cho em.. Tính em trẻ con , nó cũng trẻ con.. Thành ra hai đứa cứng đầu.. Làm việc mà nó rất căng thẳng lầm lì chẳng nói chuyện với ai cả.. Bao thứ rắc rối lo toan như muốn nổ đầu ra vậy.. Còn bài nhạc anh Quân đưa cũng chưa tập hết, xót đoạn cuối nữa.. Rồi hết tiền.. Khó khăn trồng chất khó khăn..

Sau một buổi chiều làm việc mệt mỏi rét mướt, nó ngả người trên chiếc giường cũ kẽo kẹt của căn phòng trọ lạnh lẽo cô đơn.. Bụng đói cũng chẳng dám ăn.. Tiền chỉ đủ vài ngày nữa thôi.. Tiết kiệm vậy.. Muốn ngủ cho quên cơn đói mà không thể ngủ được.. Cứ ùng ục lên.. Nhớ em, cần em mà cứ ngại không dám gọi.. Miên man miên man.. Đung đưa cái chân với đôi bít tất thủng xuống đất, vắt tay lên trán nghĩ ngợi.. Mà.. Đói quá.. =.=.. Chẳng nghĩ nổi.. Bỗng chiếc cửa phòng nó hé mở.. Gió bên ngoài lùa vào tê tái.. Giật mình lồm cồm bò dậy.. Ngước lên thì thấy em.. Hình ảnh quen thuộc, tay xách bọc đồ ăn.. Nay em mặc rất đơn giản nhưng đẹp lạ kì.. Một chiếc quần jean và một chiếc áo khoác bông to tướng.. Đầu trần, ngọn tóc ngắn phát phơ về phía trước.. Em bước vào một cách tự nhiên.. Ánh mắt lạnh lùng nhưng không nhìn nó, đặt phịch bọc đồ ăn xuống bàn.. Em bắt đầu quay sang phía nó.. Nó lúc này thộn mặt vì đang đói mờ mắt chỉ nhìn vào bọc đồ ăn mà nuốt nước bọt.. Em lườm nó sắc như dao cạo rồi tiến đến đấm liên tiếp vào ngực nó.. Đấm kiểu hết sức chứ không phải đánh yêu gì đâu.. Muốn lủng ngực luôn nhưng chỉ im, chắc em rất giận..@@..
_Đánh nữa chết đó..
_ Cho chết luôn đi..! Sống chỉ làm khổ con gái nhà người ta..
_Vậy đánh tiếp đi.
_ Thui.. Đánh tiếp chết đó..- Em bắt trước nó.. Mặt vẫn giận dỗi nhưng tay thì xoa xoa..
_ Đau không?
_Có..
_Nhớ em không?
_Rất..
_Anh sao vậy?
_Nhớ em..
_Không phải.. Cách anh nói chuyện khác.. Anh chán em rồi à?
_Không.. Anh xin lỗi, anh đang chán anh..
_Tại sao?
_Nhớ em nhưng nhát..
_Khùng thiệt.. Hihi, em cũng nhớ anh.. Tưởng chán em rồi chứ, thế hóa ra còn nhát à..hihi..
_Ừ…
Em ghì cổ nó xuống hôn.. Nụ hôn sâu và mãnh liệt.. Liều thuốc này giúp nó cảm thấy đỡ hơn chút.. Đúng là con gái có nhiều vũ khí đặc biệt thật..
_ Còn chán không..hihi..
_Còn.. Giờ thì anh chán em..- Em trợn tròn mắt nhìn nó.. Hơi lạ lùng..
_Tại sao?
_Nhanh quá.. Không đủ..hehe..- Hai ngày nay gặp được em mới cười nổi, gượng gạo nhưng cũng đủ vơi đi phần nào sự khó chịu, bí bách khi vắng em..
_ Gớm ạ.. Nay em hiền chưa xử anh đâu đấy..mồm mép càng ngày càng ghê rồi..
_Hiền gì tím ngực người ta rồi chứ hiền..
_Nữa không..!- Em giơ tay lên hù dọa nó.. Nó ngồi dịch lại vì sợ.. Đầu lắc nguây nguẩy..
_Không.. Không..
_Nhớ đó.. Dám không gọi điện cho em.. Anh giỏi lắm rồi..
_Trời ơi..! Có một vấn đề nói suốt thế.. MÁy hết tiền thì gọi bằng niềm tin à.. Hay đi vay tổng đài..?- Cũng là một trong những lý do nó không gọi cho em.. Nó cáu nên nói hơi to chút.. Em có vẻ sợ hay sao.. Cúi cúi mặt thì đỏ.. Lí nhí..
_Em..xin..lỗi. À.. Anh đói rồi đúng không.. Em mang đồ ăn nè..
_Ừ.. Anh cảm ơn..- Câu nói vô tình này khiến em nấc nấc lên.. Bỏ bu, lại khóc rồi.. Điên thật.. Có vẻ với một cô gái hay để ý như em thì việc người yêu của cô ấy tỏ ra khách sáo sẽ ảnh hưởng nhiều… Nó vô tình không nghĩ ra..
_Khóc.. Với lóc.. Anh xin em.. Em muốn khóc chứ gì..?- Chẳng thèm nghĩ ngợi vì cơn giận..Nó kệ, muốn ra sao ra.. Lấy xe chạy khỏi phòng và đi.. Đầu nó giờ đâu cần một chỗ để dập tắt mọi sự khó chịu.. Cái em mong muốn là một thằng có ý chí tiến thủ chứ không phải thích nản chí như nó.. Hết tiền, áp lực học thì, lo nghĩ cuộc sống.. Chán đời thật..
_Em.. Xin lỗi.. Em xin anh.. Anh ở lại đi.. Em xin anh..huhu..
Mặc cho em khóc lóc van xin.. Nó vẫn giằng chiếc xe của nó kiểu như đang ăn cướp vậy.. Bất ngờ em mất đà ngã bệt xuống đường òa khóc.. Nó muốn đỡ em dậy nhưng lại không.. Trèo lên xe nhìn em.. Rồi vọt đi.. Để lại đằng sau con mắt ngỡ ngàng của em.. Tiếng khóc cứ thế nhỏ dần.. Hối hận, đau khổ.. Yêu em nhiều lắm nhưng hình như hai đứa không thể nào hợp nhau được.. Hai tính các trái triều.. Chẳng lẽ lại chia tay.. Nghĩ đi nghĩ lại tự nhiên buồn.. Chỉ biết trách mình dễ yêu..

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.