Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 72



Lân la đến chỗ ngồi của nhỏ, vẫn là trung tâm của quá.. Dù khu nó ngoài trời nhưng dạo này giăng bạt nên chẳng sợ mưa gió nữa, thành ra khách cũng đông hơn chút đỉnh.. Nhỏ nhìn nó suốt đoạn nó tiến đến gần nhỏ.. Nó thì run run..
_À..u..m muốn uống gì không?- Thấy nhỏ chỉ nhìn.. Im lặng, nó toát mồ hôi hột.. Mắt gì mà lạnh thế này.. Hix..
_Chắc.. Không.. Rồi, thôi.. Thôi.. Đi nha..
Bỗng mắt nhỏ P.Anh rưng rưng.. Quỷ thần ơi, gì đây trời..=.=..
_Hức.. Hức, sao hôm qua lại quát em..?- nhỏ mặt ấm ức nhìn nó..
_Ơ..vì..vì..-Não bộ như chạy đâu hết, chẳng nghĩ ra được lý do nào cả.. Mà cũng có lý do gì quát nhỏ đâu.. Hối hận quá..
_Đồ tồi, đồ độc ác, đồ vô tâm..!!..hức..hức..- Gắn nó ba cái “nghệ danh” xong nhỏ vơ cái túi đẩy nó ra rồi chạy đến cửa.. Tay thì che miệng.. Nó đứng tần ngần cho đến khi ngọn tóc bạch kim theo từng làn gió cuốn đi ra bên ngoài.. Đôi chút ngạc nhiên.. Đôi chút buồn.. Chẳng hiểu sao tâm trạng nó lại vậy, mặc dù nhỏ thì đâu phải là gì của nó đâu.. Xui thiệt.. Một vài vị khách nhìn nó lẩm bẩm gì đó.. Chắc thắc mắc, thằng này làm một con bé khóc trong liên tiếp hai ngày liền.. Chán nản nó lao đầu vô công việc như để giải tỏa dòng cảm xúc vừa rồi, nhưng từ nãy đến giờ có người đang đứng nhìn nó và chứng kiến hết..
_Nhóc..- Chị chạm nhẹ vào tay nó.. Giọng nhẹ nhàng.
_Dạ..
_Tại sao nhóc thích làm khổ ngươì khác vậy..?
_Em..em..- Nó rụt rè nhìn chị, mặt chị cũng rất buồn không còn lườm nó như lúc nãy..
_Chị biết nhóc trải qua những thứ gì, hiểu nhóc phải chịu đựng những thứ gì.. Nhưng chẳng nhẽ đổi lại được nỗi đau của mọi người nhóc mới vui hay sao..?
_Em xin lỗi..- Nó cúi mặt , không dám nhìn vào mặt chị..
_Kể cả những người không có lỗi gì với nhóc chỉ vì một chút tức giận nhóc đã làm tổn thương họ, tại sao nhóc không hiểu..tại sao nhóc không cố hiểu đi.. Lúc nào cũng ngốc nghếch.. Đến cả người dành tình cảm cho nhóc thật sự, nhóc cũng vô tâm.. Chị chán nhóc lắm rồi.. Chị cũng là một trong số đó.. Nhóc ạ, hôm qua chị đã buồn rất nhiều.. Lo rất nhiều khi nhóc, bỏ đi.. Vậy mà..- Chị run run.. Không nói được nữa, giọng nghẹn lại.. Điều chị vừa nói làm nó sững sờ bối rối..
_Chị.. Em..em..Ly..
_Nhóc đừng hiểu sai ý chị.. Đừng có mơ chị đi thích một tên ngốc, chị chỉ muốn nói hộ.. Những người bị nhóc làm tổn thương thôi..
_Dạ.. Em xin lỗi..- Chị nhìn nó lắc đầu, thở dài.. Đi vào bếp, dáng vẻ hồn nhiên nhí nhảnh… Không có, chỉ còn một sự lạnh nhạt xa xăm.. Với sự xinh đẹp của chị.. Một chút nhất thời, một chút hồ đồ.. Nó luôn tự phá vỡ những gì nó xây dựng được.. Không biết đến bao giờ nó mới nói chuyện bình thường với chị được đây.. Điều này khiến tâm trạng nó xuống dốc tệ hại.. Cả buổi làm việc lại lầm lì, im im làm không nói chuyện với ai nữa.. Chỉ mong vào bếp xin lỗi chị mà cứ ngại.. Thêm nữa cái tiết trời đông âm u ảm đạm này, rất nhanh tối.. Cảm giác như nó đã làm được cả mấy tiếng đồng hồ rồi ý.. Khi tan ca không thấy chị đâu, chắc giận nó nên bỏ về trước… Nó vớ cây đàn đeo lên vai đợi em bên ngoài.. Thằng Tuấn đi qua rủ về nhưng nó từ chối, em hẹn rồi mà.. Với lại cái tâm trạng hiện giờ rất tồi tệ, chỉ còn mỗi em là niềm an ủi duy nhất với nó thôi.. Đúng là được cái này lại mất cái kia..
Đứng nói chuyện với anh Vinh một lúc thì em đến.. Em cười thật tươi khi thấy nó.. Nó cười gượng đáp lại.. Bỗng nhiên nó thấy em xinh đẹp một cách lạ kì trong cái phong cách của riêng em, Chiếc quần váy dài quá đầu gối, quần tất phủ đen đôi chân dài, trên người thì như cục bông với chiếc áo choàng trắng.. Mặt em bỗng đanh lại nhìn nó lo lắng..
_Anh sao vậy..?
_À.. Anh đói vì trưa có ăn gì đâu..
_Ui tưởng gì.. Về nhà em đi, em chuẩn bị sẵn rồi đấy..hihi..- Những cái lúc thế này có em bên cạnh.. Nó xúc động ôm em lại.. Nắm đôi bàn tay nhỏ bé, lạnh như tuyết của em mà thủ thỉ..
_Anh Yêu Em lắm..- Em sững người chút rồi thì thầm..
_Anh làm gì có lỗi với em hả..?hihi..
_Không có mà..
_Hihi.. Nếu có hãy cứ nói thật, em chịu đựng được vì em nghĩ anh đã chịu đau nhất khi nghe em nói những lời đó.. Cảm ơn anh đã tha lỗi cho em, chỉ xin đừng giấu em điều gì cả anh nhé..- Em vẫn ôm chặt nó.. Trời tối lên cũng chẳng ai để ý.. Mà đường HN vào giờ này cũng vắng nên không ngại..
_Anh biết rồi.. Về nha..
_Uhm.
Hai đứa chào anh Vinh rồi đi về.. Chẳng biết anh ý nhìn thấy gì không mà gật đầu, rồi cười đểu một cái =.=..
Tiết trời đông lạnh lẽo vô vị, nhưng nó lại thấy ấm áp một cách lạ kì bởi vòng tay ôm chặt quen thuộc, nhưng nay em thọc tay vào túi nó. Mần xương =.=. Nói chuyện với em làm em cười thì thôi, chứ cứ trêu hay phản bác là em nhéo.. Em đeo đàn của nó bảo về thẳng nhà em luôn.. Đến trước cổng to đồ sộ, em suýt xoa run rẩy..
_Nè.. Anh mở cổng đi..hihi, lạnh quá anh ạ..
_Uhm.. Đưa tay đây..- Em ngạc nhiên chìa đôi bàn tay lạnh buốt đang xoa vào nhau cho nó.. Nó nâng lên hà hơi ấm vào.. Em có vẻ thẹn, cứ quay mặt đi cười khúc khích.. Dễ thương không chịu được.kaka
_Đỡ chưa?
_Rồi ạ…
_Ừ.. Thôi đi vào..
Cổng mở.. Em nhảy chân sáo đi vô mở điện trước, nó dắt xe theo đóng cổng rồi vào sau.. Căn phòng khách nhà em sáng bừng lên từ cây đèn trùm.. Tạo một không gian ấm áp và có phần lãng mạng khi chỉ có hai đứa ở đây.. Em cởi chiếc áo choàng bông vắt vô tay vịn rồi chạy vô bếp.. Để luôn bao đàn nó ngay bên cạnh.
_Hihi.. Anh chờ chút hen, hâm lại là ăn được rồi..
_Món gì đó, liệu có ăn được không?
Em trề môi.
_Xí.. Thế nào cũng thích mê cho xem..hihi.
Đúng thật, tần ngần nhìn những tấm ảnh hồi bé ngộ nghĩnh của em một lúc thì em gọi vào ăn. Toàn món lạ mà nó chưa ăn bao giờ thấy, nóng hổi.. Cảm giác như em mang lại một chút gì đó của gia đình cho nó.. Thật vui sướng, nó cũng chỉ biết ôm em.. Thì thầm hai tiếng “cảm ơn” Người khô khan như nó mà được như vậy là tốt lắm rồi.. Em khẽ véo mũi nói cười tít mắt.. Trong bữa ăn, em kể nó biết bao nhiêu chuyện, vui có buồn có.. Hầu hết là từ khi bố mẹ em sang Nhật..nhưng em kiên quyết không sang.. Lý do thì em cũng đã nói trước, vì nó, vì bạn bè.. Nó thì luôn mang một nỗi lo sợ em sẽ đi.. Nên chỉ im lặng lắng nghe.. Người dậy lên một nỗi buồn man mác.. Ăn xong nó đòi rửa bát vì không muốn em lạnh thêm chút nào nữa.. Em thì chạy biến lên lầu.. Ừ thì sự tò mò lúc sáng chắc đến giờ cũng phải giải đáp thôi.. Khi chiếc bát cuối cùng được úp lên trạn.. Nó chạy theo em lên phòng.. Thấy em đang ngồi chơi vi tính.. Ngồi lên giường nó gọi em..
_Ly ơi..
_Dạ..- Em vẫn gián mắt vô vi tính.
_Quay sang đây anh bảo..
_Thì anh nói đi em vẫn nghe mà.
_Quay sang đây không anh đi về nè..- Đành chơi đòn này thôi, em phụng phịu quay sang mặt nhăn nhó.. Vừa dễ thương vừa buồn cười..
_Đàn này của ai..?
_Dạ, của em.
_Thế mà lúc nào cũng đòi nghe anh đàn, sao không tự đàn mà nghe?
_Nhưng anh khác mà, em có yêu tiếng đàn của em đâu..
_À..ừ, thế học lâu chưa.?
_Được hơn tháng thui.. Tính tạo bất ngờ cho anh mà anh biết rồi hix..- Mặt em mếu mếu..
_Bao công sức mất hết trơn..
_Ơ anh xin lỗi, anh biết đâu..- Thật sự nó xúc động khi nghe em nói như vậy, giờ mới để ý, móng tay của em bị hỏng hết rồi.. Nhìn mà xót xa..
_Anh xin lỗi mà, anh hứa hôm nào đàn hát cho em nghe..chịu không?
_Có…hihi.- Em tươi lên một chút cũng là lúc nó cân nhắc lời hứa của mình.. Giọng thế này thì hát ai dám nghe hix… Em quay mặt vào máy tính, nó bê cây đàn của em lên mở ra.. Một cây thùng cũng đen tuyền..
_Mua lâu chưa?
_Đàn ạ? Lâu rồi, nhưng thấy tên ngốc chơi hay lên em mới học gần đây, chứ trước kia chán lên bỏ hihi..
Chợt nó thấy một cái tên làm nó chú ý bằng sơn trắng “Mon Ly”.. Nó tủm tỉm, vì biết cái đống truyện kia của em là đôrêmon qua bìa truyện.. Cô bé này đúng là trẻ con ngoài sức tưởng tượng mà..
_Tên em hay thật..haha..
Em bĩu môi quay ra, mặt tươi như chưa biết gì..
_Nguyễn Ánh Dương Ly lại chả hay hihi.. Quá ý nghĩa luôn đấy..hihi.
_Ý anh là Mon Ly cơ haha.. Nghe như tiền ý nhở..haha.- Em nhăn nhó, mặt đỏ lên lườm nó.. Nhảy lên giường..
_Trả em đây, không cho anh mượn nữa đâu…
_Nè.. Nhưng sao để tên như vậy?- Em không nói gì đỏ hết mặt chỉ vô đống truyện.. Biết ngày mà..
_ Đồ trẻ con..haha.
Em giận nó, ngồi ra bàn máy tính im im.. Hazzj, chán quá..
_Ờ mà tên thật em có gì mà ý nghĩa..?- Đành trống lảng vậy.. Em quay qua mặt có vẻ hào hứng hơn..
_Hihi.. Lúc bố em còn là công nhân bên Nhật ý. Mà anh biết nước Nhật còn được gọi là gì không?
_Ơ Japan hả?
_Đó là tiếng anh.. Ngốc, còn được gọi là đất nước mắt trời mọc hihi.. Lên bố đặt tên em là Ánh Dương Ly..hay không?
_Bình thường..
_Hứ, thế tên anh là gì mà chê tên em.
_Minh.
_Tên họ đầy đủ?
_Nguyễn Hải Minh..
_Chả có ý nghĩa gì mà chê người ta..hứ.
_Ai bảo không có ý nghĩa..- Nó phản bác lại em, Đầu tìm lung tung một ý nghĩa gì đó, không chịu thua kém em.
_Thế ý nghĩa gì?
_Hải là biển, Minh là sáng suốt.. Có nghĩa là anh sẽ thông minh Vùng biển…
Em cười ngặt nghẽo trước cái ý nghĩa củ chuối của nó làm nó quê hết cả mặt..
_Hihi.. Ý nghĩa, hihi thấy gớm hihi..
_Thì có đấy còn gì..
_hihi..
_Còn hơn là MonLy, hế, tiền.. Tên hay ghê..- Em đanh mặt lại nhìn nó kiểu soi xét.. Ánh mắt lồng mùi nguy hiểm.. Nó run run..
_Ơ em định… Định làm gì..?- Lùi vào góc giừơng, nó lắp bắp.. Em lục ngăn tủ lấy một chiếc bút dạ mực đen bản to..
_Vén tay áo lên đi anh..
_Để làm gì..?
_Vén lên..!!
Em hét lên nó ngập ngừng kéo, để lộ phần băng vết bỏng.. Em đưa mắt nhìn lên trần nhà.. Rồi tủm tìm cười.. Xong viết vô tay nó..”Nguyễn Mon”.. Cau có vì miếng băng bị bẩn.. Nó nhìn em..
_Gì thế này?
_ Minh Mon không hay, Hải Mon không hay.. Nguyễn Mon hay hơn, em với anh có cùng họ hihi..- Nó mếu mếu..
_Nhưng sao lại là Mon..hix
_Em thích ĐôrêMon nên viết thế đấy làm sao không..?- Nhìn cái mặt này thiếu điều đẩy nó xuống giừơng nếu nó ý kiến không chừng, sợ quá..huhu..
_Ơ không..
_Hihi.. Anh yêu ngoan dữ, đánh răng trước đi rồi tý đi ngủ, em chơi một chút nữa đã, anh chơi không?
_Máy tính á, không..
_Uhm..hihi, thôi đi đi..- Cái lần nó tiếp xúc với máy tính cuối cùng là ở nhà thằng Long.. Chỉ nghe nhạc thôi cũng chán nên không có ham.
Lúc lâu sau em cũng chịu nghỉ để đi ngủ.. Tự động rúc sâu vào người nó.. Em thì thầm..
_Tên này là của hai chúng ta, của em đặt cho anh.. Đừng cho ai biết anh nhé..
_Ừ..- Nhẹ nhàng, chìm vào giấc ngủ sâu sau khi nhận một nụ hôn kiểu Pháp của em.. Ngọt ngào lắm.. Tiếng gió rít bên ngoài rất mạnh.. Tưởng chừng mọi việc bình yên.. Nhưng giường như tất cả đang chuẩn bị cho một thảm Kịch của chính cuộc đời của nó.. Chỉ nhớ rằng nó sẽ mãi mang theo cái tên này.. Nguyễn Mon.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.