Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 71



Thức dậy vào lúc 6h hơn bởi giật mình.. Người nó ướt đẫm mồ hôi.. Cứ tưởng là một giấc mơ nhưng nghe tiếng thở đều đều của nàng thiên thần ngay bên cạnh làm nó biết không phải.. Khẽ nhoẻn miệng cười, nó ngồi dậy tìm công tắc điện bật lên, có điện rồi.. Con mắt bị loá vì bất ngờ tiếp xúc với ánh sáng sau cả đêm ngủ.. Nó nhìn ra ngoài cửa sổ.. sáng đông HN thì chẳng khác nào buổi tối cả.. Vừa lạnh vừa tối.. Tiếng gió rít từng chập làm nó chẳng muốn ngủ nữa, quấn chăn ngồi ngắm em mà biết mình chẳng mặc gì.. Quần áo thay ở trên rồi còn đâu.. Em bỗng ngồi dậy ngơ ngác nhìn nó, dụi dụi mắt..
_Ủa, anh dậy sớm vậy?
_Ừ.
_Ngủ tiếp đi anh..hihi- Em mắt nhắm lại, quàng tay qua cổ nó kéo xuống.. Nó gồng người lên..
_Thôi.. Để lên lấy đồ rồi còn về đi học đây..
_Kệ anh em ngủ tiếp đây..
_Ừ.- Nó hôn nhẹ vào má em.. Em cười khúc khích.. Rồi nó quấn chăn lên phòng mặc dù lạnh thế này cũng hơi ngại.. Lùng bùng với đống chăn.. Mãi mới tìm được cái công tắc điện phòng em.. Điện mở lên làm nó ngỡ ngàng đôi chút vì tối quá mất điện và phải chăm em nó không để ý lắm.. Tiến sâu vào phòng nó thấy căn phòng em kĩ hơn, cô gái mà luôn tỏ ra mạnh mẽ của nó.. Căn phòng màu trắng.. Một giàn vi tính, một tủ quần áo.. Giường, tất cả đều màu trắng.. Điều đặc biệt nó thấy là.. Em còn có một giá sách to đồ sộ như của thư viện đầy ắp truyện và sách.. Thú vị ở chỗ, trên tường, tủ sách, em dán rất nhiều hình của con lật đật màu xanh nước biển có tay chân với cái miệng to ngoác ra cười giống trước nhìn thấy ở áo Tâm ( Sau mới biết là Doremon ).. Cộng thêm là đống truyện tranh có hình con vật đó ở bìa rải lung tung khắp phòng mỗi chỗ một vài quyển.. Thảo nào em không cho nó vào phòng.. Tính em trẻ con dễ sợ, khoái đọc truyện tranh mà cứ chê nó, em lại còn bừa bãi nữa..haha, phát hiện bí mật của em rồi.. Nó còn thấy một hàng giấy khen đính theo hình bậc thang trên tường.. Chỉ có 2 năm là học sinh tiên tiến còn lại 10 năm là giỏi, khiếp thật..@@, chả bù cho nó, được có 6 tiên tiến 6 giỏi bọ.. Đọc cái giấy năm lớp 10 của em.. Nguyễn Ánh Dương Ly.. Tên kêu thấy gớm..@@, Chợt nó thấy một thứ làm nó ngạc nhiên cực độ.. Một bao đàn guitar lấp sau cái tủ quần áo.. Không thể tưởng tượng được, em cũng biết chơi đàn sao??? Còn đang bần thần thì tiếng em bên dưới nhà…
_Thôi chết rồi…!!- Làm nó giật mình.. Vội vơ quần áo lại.. Ẩm ẩm.. Lùi lại thấy em phi lên từ cầu thang như bay vào phòng đẩy nó ra nói..
_Anh nhìn thấy hết rồi à..?- Em giọng hấp tấp..
_Ừ thì thì.. Sao lại..
_Ôi trời ơi..- Em mặt nửa mếu nửa cười.. Ôm đầu..
_Thui thui.. Đi ăn sáng.. Tối qua nhà em giải thích nhé..
_Ơ ơ..
_Thế có đi không?
_ Ơ có..- Nó cứ lúng túng kiểu gì không hiểu nổi, chưa bao giờ nó tò mò như thế. Bước ra cửa với đống đồ ẩm, lạnh sun hết cả những thứ cần sun trên cơ thể, nó dắt cái xe đạp để cả đêm ngoài đường nhà em mà không bị trộm vào sân.. Hên thật, em đòi đèo nó về vì nó không đủ ấm.. Thay quần áo sách vở rồi hai đứa đi ăn sáng.. Xong xuôi em đèo nó đến trường, trước khi về em còn hôn nó ở gần cổng mới sợ.. Làm bao nhiêu đứa trố mắt nhìn, nó thì ngại.. Em thì vênh mặt lên cười rồi chạy.. Thế này mà là con trai thì có ngày bị đánh hội đồng cho xem.. Ngồi học cắn bút ngán ngẩm.. Thằng Tuấn huých vô vai nó..
_Ê.. Đôi trẻ làm lành rồi à? Giải quyết thế nào đấy ông?
_Ờ thì nó giải thích đại loại là nó đang oai, với lại thằng kia là bạn chị Huyền..
_Thế mà ông cũng tin được hả..
_Ủa thế đứa nào bảo tin nó trước..?
_Ừ thì..
_Im nghe thông báo kìa..
Nghe tiếng ông thầy mà nó sợ, sắp thi rồi.. Ui trời, chẳng học hành gì cả.. Kiểu này mà để thi lại là chết toi.. Yêu với đương hix.. Thằng Tuấn bên cạnh thì rú lên..
_Haha thi rồi thi rồi.. Thi xong là nghỉ thoải mái hú hú.. – Thằng dở hơi này, người ta sợ thi, nó thì mong thi nhanh để được nghỉ.. Xong mấy tiếng hành xác trong căn phòng hàng trăm người.. Em lại lên trường đón nó..
_Hihi..- Ít ra lần này là ở dưới cổng chứ không lên thẳng lớp như đợt trước nữa.. Cũng đỡ ngại.. Thằng mất dạy Tuấn thấy em liền thay đổi thái độ..
_A bạn Ly.. Ôm cái thể hiện hòa khí nào..hehe..
_Hứ, đồ điên..- Miệng thằng Tuấn méo xệch, mắt long lên.. Ghé vào tai nó..
_Tôi đéo thể tin nổi nó nữa ông ạ..
_Anh yêu về nào..hihi
_Ừ.- Nó trèo lên xe em phóng đi…
Mặc kệ thằng Tuấn tỏ thái độ..
_Hihi.. Anh iu zềêềeeee nào. Oẹ..oẹ..-Đúng là thằng bựa mà..@@
Qua phòng nó, thay đồ với lại nghỉ cho đỡ mệt, trời thì lạnh mà có mỗi cái áo khoác , nó mặc thêm cái áo nỉ có mũ bên trong mà ngồi vẫn run cầm cập.. Em cười tít mắt nhảy lên đùi nó ngồi, chạm đúng tay nó..
_Ui da..!
_Sao vậy anh..?.. À, quên mất.. Cởi áo ra đi anh?
_Ơ.. Làm gì?
_Em xem vết thương.
_Khỏi rồi có gì đâu mà xem..- Em ấn vào vết thương nó.. Đau muốn trào ruột ra, trời thì lạnh, buốt hết cả lên hix..
_Có cởi không thì bảo..?- Em lườm nó , mặt nó méo đi.. Trời lạnh thế này, bắt cởi áo thì đứa nào chịu được hix, mà còn đang đông HN nữa.. Lạnh từ trong ra ngoài luôn =.=..
_Em có cần bắt anh cởi thế không hả Ly hix..- Mếu mếu mong em thương .. Thế nhưng..
_Hihi.. Cần chứ..- Đó như thế thì chịu luôn, nó vẫn cố giữ áo thật chặt, thà chết chứ không chịu lạnh đâu >”<..
_Ứ.. Lạnh thế thì em đi mà cởi..
_Anh không cởi, tý em tự cởi xong vứt hết đồ đi đấy nhé..- Biết là em đùa nhưng nhìn cái mặt em cứ thật thật thế nào ý, nó sợ chết khiếp.. Run run cởi đồ, xong, chơ đống que với gậy ra em cười khúc khích..
_Trắng thế hihi.. Quay ra đây xem nào, nhìn hết rồi mà cứ rúm ró chi?..hihi- Nó thì ngại lên cứ run run quay ra.. Em như nhìn phải cái gì bỗng mặt mếu mếu.. Ôi trời ơi..
_Anh bị điên à.. Hở hết cả da này mà không băng vào.. Hức..hức..
_Khỏi.. Khỏi rồi mà..- nó lúng túng.
_Khỏi gì mà khỏi.. Cái gì cũng giấu hức.. Để em đi mua băng cho..
_Có rồi kia kìa..- Em đứng dậy ra lấy, rồi thoa thuốc băng lại cho nó.. Mặt vẫn mếu.. Nhìn nó cũng thấy thương.. Chán, có cô người yêu mít ướt cũng khổ, lúc nào cũng phải dỗ.. Nói mãi mới chịu nín, dụi dụi mắt xong.. Em lại cười, chả hiểu nổi.. Ngồi ôm nhau thêm một lúc thì nó sang quán.. Em đòi đi theo vì nó không có xe.. Đàn thì hôm qua bỏ quên rồi.. Nên cũng không phải mang gì cả.. Đến cổng thì ông Vinh nháy mắt liên hồi.. Em không vào vì phải qua shop quần áo của em.. Ờ thì thôi, nó thắc mắc, trước giờ hôm nào cũng đến, bỗng dưng giờ không đến nữa thì em nói..
_Anh đổ rồi thì việc gì phải tán nữa..hihi..- Rồi em phóng xe đi.. Nói chuyện với anh Vinh thêm chút thì nó cũng vào.. Tưởng vô quán bớt lạnh nhưng không.. Hai luồng hàn khí khủng khiếp đóng thẳng vào người nó.. Làm người nó run bần bật.. Sống lưng thì hóa băng luôn.. Cha mẹ ơi, nhỏ P.Anh đang nhìn nó bằng ánh mắt hút hồn nhưng lạnh giá cố hữu của nhỏ.. Chị thì lườm, thấy nó cái là đi thẳng vào bếp.. Ui cha, quên mất hai bà cô này.. Hôm qua là nó đang bực chứ bộ.. Cố bình tĩnh, mà không tài nào bình tĩnh nổi.. Nó vào làm việc bình thường nhưng người tay chân cứ run bần bật.. Cảm giác như mọi hành động của nó bị bà cô tóc bạch kim kia đều nhìn vậy.. Mặc dù nó không có thấy nhỏ.. Nhỏ Mi đẩy đẩy nó ra..
_Kìa, lại của Minh kìa tiếp đi..
_Xin Mi đấy, Minh cắn rơm cắn cỏ xin Mi tiến hộ Minh bàn đó..hix
_Gì mà sợ thế.. Bộ làm gì có lỗi với người ta à?
_Không có.. Mi giúp Minh đi mà..
_Thôi được rồi.. Không hiểu mấy người kiểu gì nữa..- Nhỏ Mi thở dài lẩm bẩm.. May mà nhỏ Chịu giúp. Cảm ơn người yêu ông nhé Tuấn..hehe.. Đứng theo dõi, nhỏ Mi .. Chỉ thấy mỗi nhỏ Mi nói, còn nhỏ P.Anh chỉ lắc đầu rồi lại mang cái ánh mắt đáng sợ kia nhìn nó.. Đã lạnh rồi còn vào đông nữa thì bao nhiêu áo cho đủ, nhỏ này còn đang cầm cái áo khoác của nó nữa chứ.. Mặt nhỏ Mi hầm hầm đi ra..
_Kệ cậu đấy, nhỏ này kiêu quá chừng, đừng bao giờ bắt mình ra tiếp nữa..- Mặt nó thảm thảm.. Thì ông mãnh Tuấn đến..
_Helo.. Em yêu, xin chào chiến hữu.. Thật mừng khi hai người cùng ở đây..hehe
_Lo cái gì mà lo.. Ra chỗ khác ngồi im một chỗ đi..!!- Nhỏ Mi quát thằng Tuấn.. Mặt cu cậu thộn ra đến tội.. Lắp bắp..
_Ớ..??- Nhỏ Mi đi vào, để mặc nó giải thích cho thằng Tuấn.. Xong thằng này mặt đểu đểu phán..
_Chuyện gia đình các ngươi cớ sao lại lôi ái phi của ta vào.. Khổ ta hôm nay bị mắng oan.. Để tỏ lòng hối lỗi hãy mời ta cốc càphê nhé công công Minh..- Đang điên bị thằng này kích đểu, nó sút thằng Tuấn một cái rồi ra làm việc, thằng này xoa xoa.. Rồi cười tí tởn chạy theo nhỏ Mi..
_Mỹ nhân đợi ta với.. Hehe..- Công nhận đôi này hợp thật, đứa thì tính khí thất thường, đứa thì lúc hâm lúc dở.. Nó cười cười, vì lâu này mới có cảm giác bạn bè vui thế này.. Nhưng làm sao phải giải quyết được cục băng đang nhìn nó như thế kia hix.. Chẳng lẽ đuổi về, đến quán mà cứ im im đến phát ghét, lại cứ nhìn người ta.. Mà còn cả chị nữa, chắc còn giận nó hix.. Sao Tôi khổ vậy trời..?..@@

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.