Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 67



Đặt lưng xuống chiếc giường cũ kẽo kẹt nó muốn ngủ nhưng chẳng thể ngủ được vì cơn đói.. Sáng giờ ăn gì đâu.. Lục tủ bếp tìm được gói mì, hên thật.. Sẵn có cái nồi nó xào luôn.. Ăn úp nhiều chán, cũng phải cảm ơn chị vì không mang đống đồ này về nên bữa ăn nó mới được cải thiện.. Cái quãng thời gian này nói khổ thì cũng hơi quá vì nó còn được ăn một cách đầy đủ hơn mà.. Một phần cũng do em mang đến nữa.. Chả có mỡ hay dầu gì nên nó lấy đại cái gói chất lỏng như dầu nhớt trong gói mì để xào cũng đỡ xát hơn.. Ăn xong rửa bát đũa rồi lôi bọc thuốc ra uống.. Tiến tới cái bình nước vơi già nửa, nó vặn cốc nước lọc.. Mà thấy cứ vui vui, chẳng hiểu sao.. Cái tiếng gió cộng thêm không khí lạnh này làm nó thấy kích thích một cách lạ kì.. Uống thuốc mà cốc nước như bỏ đá, đúng là mùa đông HN thì cái gì cũng lạnh mà.. Yên vị, nó ngồi chơi đàn.. Được cái bàn tay không sao nên những phím đàn cùng những bản nhạc vẫn được vang lên một cách chau chuốt trong căn phòng chỉ mình nó.. Nhiều lúc tiếng đàn còn giúp nó có suy nghĩ khác đi khi hạ một quyết tâm hay suy sụp bởi một lý do nào đó.. Tiếng đàn như có hồn vậy, thậm chí nó thấy còn hay hơn lời nói của ai nếu muốn ảnh hưởng đến nó.. Nghiễm nhiên cây đàn trở thành “người yêu” của nó.. Hài thật, cây đàn đến với nó còn trước em cơ mà.. Tự cười cười như thằng điên, nó khẽ bỏ đàn vô bao rồi nằm ngủ..
.
.
.
Thức dậy chẳng biết làm gì, cũng chưa muốn ra quán.. Nó VSCN xong, dắt chiếc xe đạp của mình tìm một niềm vui khác.. Đó là đi dạo.. Khoác chiếc áo khoác còn sót lại, nó băng qua phố phường HN lác đác một vài người qua lại.. Chiều mà cứ như sáng vậy.. Những hàng gió nhẹ nhưng đủ để thằng như nó co người lại.. cứ thốc vào người nó vì nó là người đi ngược gió mà.. Dựng xe ở một công viên nhỏ gần đó, nó nằm dài trên hàng ghế đá ngắm nhìn mọi sự vật diễn ra như một nhà phân tích vậy.. Nhìn mặt hồ LĐ phẳng lặng, khiến tâm hồn nó cảm giác thư thái hơn.. Bỗng túi áo nó rung rung, lôi chiếc điện thoại ra.. Chị Huyền s2 đang gọi..
_Alo ạ?
_ Nhóc đang ở đâu..!- Giọng có vẻ bực bội.
_Ở công viên LĐ, sao hả chị?
_Nhóc về phòng đi..
_Ủa có chuyện gì à chị?
_ Hỏi nhìu, về đi chị đang ngồi trước cửa phòng nè..
_Hajz, đến làm gì? Được rồi đợi em chút..
Cụp máy lật đật, đạp xe về.. Đầu đầy những suy nghĩ, chị đến làm gì nhỉ.. Tại sao chị lại biết.. Hâm quá ,trời lạnh mà cứ thích đi lung tung.. Lắc đầu ngao ngán, nó đạp nhanh hơn.. Đến nơi thấy chị đứng dựa vào phòng, tay cầm một cái hộp.. Nhìn thấy nó chị cười tươi, rồi lập tức nhăn nhó.. Giọng phụng phịu..
_Còn đứng đó nữa.. Mở cửa đi.. Chị lạnh quá trời nè..
Thì ra chị đến phòng khám mang đồ ăn mà không thấy nó nên biết nó ra rồi.. Cầm hộp cháo xúc ăn.. Chị cười khì khì..
_Cháo ngon không hihi..
_Ngon.. Nhưng không phải của chị.
_Tinh ghê hen.. Đố nhóc biết chị mua ở đâu đó..hihi- Cái vị ngon quen quen này thì còn ai khác ngoài em..
_Ly nấu..
_Ủa ủa.. Sao nhóc biết vậy?- Chị tròn xoe mắt ngạc nhiên.. Nó chỉ lắc đầu cười, vì biết em vẫn quan tâm đến nó, chắc ngại vụ cãi nhau nên vờ để chị mang đến mà..Chị cứ nằng nặc đòi biết mà nó im im.. Chị mặt dỗi rồi đi về.. Nó cũng đoán vậy thôi mà trúng tùm lum..hehe
_Nhóc nhớ đấy..plè, đồ nhóc tồ..- rồi chị phóng xe đi.. Nó cũng chẳng lo nhiều vì với tính cách của chị thì mai quên luôn thui mà..
Đến tối thằng Tuấn qua, chở nó đi như đã nói.. Một quán caphe cũng hơi xa mặc dù nó muốn đến quán chị hơn.. Quán caphe này có vẻ sang trọng đối với một thằng nhà quê là nó, thằng phục vụ còn đeo nơ chứ.. Lịch sự quá, nó thì cũng chẳng muốn đặt chân vào nơi kiểu này chút nào mà thằng Tuấn cứ..
_Thoải mái đe ông ơi..hehe
Nó chỉ im im gọi một bừa một cốc caphe mặc dù không muốn uống. Nhìn quanh quất cái không khí ấm ấm của quán caphe này, cũng không nhiều khách lắm mà cũng có thể nó không thấy hết vì ghế quán đặt tựa lưng vào nhau mà, ghế còn cao cao như kiểm đệm nữa..
_ Ừ nói gì nói đi..
_ Ok.. Tui nói nè, về người yêu ông nhé..
Bỗng tiếng cười nói đằng sau lưng nó khiến nó chú ý vì giọng cười này của em.. Hơi ngạc nhiên một chút, nó ra hiệu cho thằng Tuấn im lặng để nghe vì hình như em đang nhắc đến nó thì phải.. Có cả giọng nhỏ P.Anh thì không nhầm được rồi.. Khẽ nhấp một ngụm caphe.. Sau một vài phút từng lời nói của em như đi sâu vào đầu nó.. Như một con dao đâm nó vậy..
Nghe lén một cách ngang nhiên như thế này thì thật là bất lịch sự nhưng nhờ vậy mà nó hiểu được em.. Người yêu của nó nghĩ như thế nào..
_Ui.. Ui con mắm nay rảnh đi chơi với tụi tao cơ đấy..hihi-Một giọng nữ lạ không phải em..
_Lúc nào tao chẳng rảnh..hihi- điệu cười này rất tươi, có thể em chẳng còn buồn vì hôm qua với nó cãi nhau nữa.. Dễ nguôi thật, nó cười nhạt im lặng lắng nghe tiếp..
_Điêu ghê không, dạo này bận yêu mà bỏ bạn còn cãi..
_Yêu với đương cái gì, chán lắm..
_Gớm.. Chán cơ, sao kể tụi tao nghe.. Bộ ông sinh viên đấy đào mỏ mày hử?
_Không.. Đằng này lại ngược lại chứ, chính vì thế lúc nào cũng lo đến tiền tiền các kiểu, hơi tý là sợ với tự ti.. Tao chán lắm rồi..
_ Mới được mấy ngày đã chán rồi, hay để đấy cho tao đi hihi..
_Tuỳ mày đấy nếu được, nhưng không dễ đâu nhá.. Hàng khó đấy.. Hihi- Nghe câu này của em làm nó bóp chặt ly caphe trong tay như bóp nghẹt trái tim vậy, nó chỉ là một món hàng haha.. Vui thật.. Thấy thằng Tuấn thì nhăn mặt lại..
_Vừa phải thôi, anh Minh nghe được sẽ buồn đấy mày..- Giọng nhỏ P.Anh nhẹ nhàng.. Đem lại cho nó chút an ủi..
_Cái tên ngốc ý thì có cho tiền cũng chẳng dám đến mấy nơi như thế này đâu hihi..
_ Nói thế chứ có mà dám bỏ..hihi
_Mày tưởng tao không dám à.. Tao mà đưa mắt cái ối thằng công tử chết chứ nói gì tên sinh viên kia..hihi
_Thế thì bỏ nó đi, yêu anh này..haha thích cái gì nhà anh cũng có haha..- Tiếng nói của một anh chàng nào đó, nãy giờ nó không biết.. Khiến nó run run chờ đợi câu trả lời từ em..
_Anh á.. Còn phải xem thế nào , chơi với tên ngốc kia nốt một thời gian đã hihi..
Đến đây thì lỗ tai nó lùng bùng.. Không cố nghe thêm được gì nữa, chỉ còn tiếng cười nói còn văng vẳng.. Tất cả những gì em nghĩ rõ ràng là trước nay em chỉ coi nó như đồ giải trí.. Trò chơi này chắc cũng sắp đến hồi kết có thể em sẽ là người thắng cuộc.. Nó biết rồi, hiểu rồi.. Yêu lắm, mà đau lắm.. Nó ước gì không đến đây, không nghe cuộc nói chuyện này.. Để tiếp tục chơi nốt khi mà giờ đây biết trước kết cục của mình quá nhanh.. Không hiểu nổi nó là loài máu lạnh gì nữa mà chẳng thể điên lên sang phá, sang chửi.. Chỉ biết lặng người ngồi đó nốc cạn cốc caphe vào cổ họng, đắng ngắt.. Người trống rỗng.. Không còn chút cảm xúc nào cả.. Thằng Tuấn nghiến răng ken két.. Mặt đỏ gay..
_Đ*t mẹ.. Chó chết.. Ông sang đây với tôi..- Thằng Tuấn kéo nó sang, chẳng còn sức lực nào chống chả.. Nó mặc kệ.. Muốn sao thì muốn.. Giờ xuất hiện chắc em vui lắm đây.. Một bước, tất cả bàn em nhìn hai đứa nó sững sờ.. Nó cũng thêm chút sững sờ vì em đang để một thằng rất đẹp trai khoác vai.. Mặt em tái lại khi thấy nó vội gạt tay thằng kia ra.. Lắp bắp..
_A..n.h..a..nh..- Nhỏ P.Anh thì nhìn nó cũng vẻ hoảng sợ.. Lúc đó nó không biết mình nhìn em bằng con mắt như thế nào nữa.. Không chớp, không trợn, không giận giữ, không buồn rầu.. Chỉ vô hồn trống rỗng.. Khẽ nở một nụ cười.. Nó, con động vật máu lạnh.. Kéo tay áo thằng Tuấn..
_Ừ.. Mọi người cứ tiếp tục đi.. Xin lỗi đã làm phiền, thui đi về ông ơi..- Nhưng thằng này dật ra..
_Ông bỏ tay ra..! Anh cái đéo gì nữa.. Cô thật ghê tởm.. Cái tình yêu thật của cô đây à, cái thứ mà cô dám chắc đây à.. Tưởng thế nào.. Nói thì hay lắm, hôm nay tôi suýt định nói với Minh những gì cô nhờ tôi vì tưởng cô thật lòng.. Hóa ra giả tạo.. Chó má..- Thằng Tuấn nhổ nước bọt xuống đất.. Em bật khóc, nó đứng cười.. Vì đau..
_Mẹ hai thằng chó ở đâu thái độ gì vậy.. Cút..! tao gọi bảo vệ giờ..- Thằng đẹp trai chủ nhân của giọng nói lúc nãy lên tiếng..
_À còn mày nữa.. Dám cướp người yêu của bạn tao à?.. Này thì chó này..!!- Thằng Tuấn nắm cổ áo nhấc thằng đẹp trai lên.. Mỗi câu này thì.. Là một quả đấm vào mặt thằng đẹp trai.. Mấy đứa bạn của em vào ngăn vụ ẩu đả.. Thằng Tuấn được kéo ra chỉ thẳng vào mặt em.. Em vẫn khóc.. Nói..
_Nhìn cái cảnh cậu ấy ôm khư khư chai sữa cho cô, để rồi bị bỏng thì
thật sự tôi không nghĩ cậu ấy phải chịu nhưng điều như thế này.. Cô tránh xa cậu ấy ra, không thì đừng trách tôi.. Về ông..!- Nó đi cùng thằng Tuấn ra cửa, lòng tan nát.. Thế là hết sao, mối tình đầu.. Nhanh như cách nó đến vậy.. Em hướng đôi mắt nhìn nó.. Nó ngoảnh đi thờ ơ.. Con mắt của nó, chỉ biết thẫn thờ nhìn bầu trời đen đặc.. Không trăng.. Sao.. Chỉ gió lạnh.. Cộng tiếng em gào tên nó phía sau lưng.. Rồi tiếng guốc va vào sàn nhà lạnh cạch..
_Chạy xe đi đi..
_Ừ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.