Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 65



Nhỏ P.Anh bước vào.. Mái tóc nhỏ phất phơ theo từng con gió lùa vào theo cửa.. Hình như, nhỏ đang ướt, chợt nhận thấy trời đã mưa từ lúc nào.. Không lẽ.. nó lật đật gượng ngồi dậy chạy ra đỡ nhỏ, dường như nhỏ rất mệt lên gần như tựa cả vào người nó.. Bế nhỏ P.Anh lên giường bệnh của nó.. Khuôn mặt nhỏ tái lắm.. Tại sao chứ.. Đừng như vậy nữa, cứ mỗi khi trời mưa lại có một người con gái đến với nó là sao?.. Nhỏ thiếp đi, để một cơn đau trong lòng nó.. Bộ quần áo vẫn vậy, khuôn mặt vẫn vậy, nhỏ không thay đổi gì.. Có thể lúc bước ra về.. Nhỏ đã không về, nắm lấy đôi bàn tay của nhỏ nó áp lên má mình và khóc.. Một lần nữa, nước mắt của thằng con trai lại rơi bởi một người con gái không thân quen nhưng lại vì nó.. Quan tâm một cách thầm lặng.. Dù biết việc này nó lỗi với em nhưng nó vẫn giữ nguyên đôi bàn tay nhỏ bé mịn màng bên má.. Bên ngoài trời vẫn mưa.. Trong này hai con người, người thiếp ngủ mà đôi môi nở nụ cười.. Người thức ngồi bên cạnh khóc vì đã trót thích thêm một người con gái.. Tĩnh lặng hòa cùng những tiếng gió rít bên ngoài.. Khiến nó cảm thấy phòng khám như có mỗi nhỏ và nó vậy.. Thật kì lạ.. Nhưng lúc sau một vị bác sĩ già bước vào..
_Ủa sao thế này..? Người nhà lại ngủ trên giường, bệnh nhân lại ngồi trông là sao?
_ Dạ.. Em cháu mệt quá, với cả cháu đỡ rồi nên không sao bác ạ..
_Vậy hả.. Ừ thôi cũng được, hết thuốc thì bảo em cậu gọi tôi nhé.. Tôi đi kiểm tra đây.
_Dạ vâng.. Của cháu bao nhiêu ạ?- Nó muốn tính tiền luôn chắc phòng khám tư cũng không câu nệ chuyện thanh toán ở đâu mà..
_À.. Con bé kia thanh toán từ nãy rồi..- Ông bác sĩ chỉ vào nhỏ P.Anh đang nằm trên giường nó..
_Dạ..?- Lại một điều nữa làm nó không thể hiểu nổi.. Khó chịu thật, mọi thứ cứ như được lặp lại lúc em đến với nó.. Tại sao nhỏ lại như vậy chứ.. Nó.. Nó làm sao bây giờ..? Ông bác sĩ đóng cánh cửa bằng một tiếng động khô khốc, để lại nó với những suy nghĩ cực kì hoang mang.. Nhỏ P.Anh đang làm gì thế này..? Nó nhìn nhỏ ngủ mà, sợ.. Không thể được, chẳng lẽ nhỏ thích nó? Không.. Nó lắc đầu như một thằng điên.. Bàn tay nó tự nhiên được giữ chặt lại.. Giật mình nhìn nhỏ..
_Đừng như vậy.. Vết thương rách ra đấy..- Đôi mắt lạnh lùng không còn, tảng băng không còn.. Tất cả còn lại chỉ là một nỗi buồn và sự ấm áp từ một giọng nói trong trẻo mà hiếm khi nó được nghe.. Nước mắt nhỏ giọt.. Nó run run..
_Tại.. Tại sao?- Bất giác câu hỏi ngu ngốc không đầu không đuôi được thốt ra.. Nó, không biết đang nghĩ gì nữa.. Chỉ muốn có một câu trả lời thích đáng mà thôi..
_Sao là sao?
_ Sao đến đây thăm tôi?
_Tôi muốn thôi.
_Vậy sao phải giả vờ đi về để rồi quay lại?
_Vì..vì..- Nhỏ có vẻ lúng túng.. Mặt đỏ hồng lên..
_Vì sao?
_ Vì em yêu anh..- Nhỏ ngước lên nhìn thẳng vào mắt nó, không còn ngại ngùng, một cách nghiêm túc.. Nó sững người, điều nó sợ đã xảy ra.. Nhỏ đã nói.. Yêu nó.. Không thể được..
_Tôi xin lỗi.. Nhưng tại sao?
_Hức.. Em sẽ không nói cho anh lý do đâu.. Huhu.. Hức, anh sẽ không bao giờ biết được..hức..hức.. Em đau khổ lắm anh ạ.. Anh biết không, nhìn người mình yêu thờ ơ lạnh nhạt với mình.. Hức, hức, rồi có người yêu.. Cảm giác đó đau lắm anh ạ.. Em yêu anh lâu rồi..hức.. Lâu lắm rồi.. Hức, nhưng anh đâu biết chứ hức.. Anh có biết em phải chịu lạnh đợi cả đêm rồi cả chiều nay.. Hức hức để được lên thăm anh không hả? Anh có biết hức hức.. Em có áo khoác nhưng không dám mặt vì cái áo khoác chết tiệt đó là của anh đưa không hả..hức hức.. Có lẽ em chậm chân hơn Ly bởi nghĩ tính cách mình sẽ gây ấn tượng với anh..hức, sắc đẹp của mình sẽ đưa sức đánh gục anh hức.. Hức, nhưng em sai rồi anh ạ.. Em sai rồi..huhu, hức hức..- Nghe nhỏ thổn thức, qua từng giọt nước mắt kia.. Nó cảm thấy lạc lõng, cảm xúc yêu đương với em như nhạt dần đi.. Nó.. Nó, không thể kiềm chế được khi bên cạnh nhỏ.. Tình cảm thật dễ phai.. Em đã đúng.. Nó quá dễ rung động dễ có người mới.. Chấp nhận sự thật, nó.. một thằng sở khanh.. Bởi hai cánh tay gầy gò của nó đã vòng qua bờ vai run rẩy yếu ớt của nhỏ tự bao giờ.. Bản năng che chở của nó thức dậy mạnh mẽ nhất là khi bên ngoài tiếng gió vẫn rít lên từng chập..
_Anh xin lỗi..
_ Không em mới phải xin lỗi.. Anh buông ra đi.. Ấm áp lắm nhưng nó không phải của em anh ạ.. Xin đừng gieo vào em hi vọng.. Người yêu của anh là Ly..
Nhỏ tự động gỡ tay nó ra trở về với vẻ lạnh lùng.. Thế cũng tốt vậy nên có lẽ nó phải dứt khoát..
Lạc lõng và vô vị.. Cảm xúc đi xuống một cách tệ hại. Có vẻ nó nuối tiếc bởi nhỏ, một cô gái đẹp vì nó mà chịu khổ, nhưng trong thâm tâm nó.. Em vẫn là người nó yêu, dù có thế nào đi chăng nữa..
_Anh hiểu rồi..
_Ừ.. Hiểu là tốt, em sẽ không nói cho ai biết đâu anh yên tâm.. Anh với Ly hạnh phúc nhé..- Giọng nói của nhỏ nhẹ nhàng nhưng vô hồn lạnh lẽo.. Như một mũi tên băng đâm vào lồng ngực nó, đau nhói.. Nó biết nhỏ đang rất buồn, cái vẻ ngoài giả tạo lạnh lùng này làm sao che giấu nổi ánh mắt đau khổ của nhỏ.. Cảm nhận được, nhưng bằng một cách nào đó, nó.. Một lần nữa trở lên lạnh lẽo không kém, vì nó biết nó vẫn chọn em.. Và vì quyết định của nhỏ..
_ Cảm ơn..
Nhỏ ngạc nhiên.. Cười buồn..
_có lẽ em còn thua Ly về khoản chịu đựng rất nhiều.. Tính cách của anh thật đáng sợ..hihi..thôi em về đây..
_Ừ..-Ngoài trời vẫn mưa, nhưng nó không cản nhỏ.. Tất cả phải trở về đúng quỹ đạo của nó.. Nhỏ và nó không là gì của nhau.. Mặc dù trái tim nó một lần nữa rỉ máu.. Cánh cửa không được sập vào bằng một tiếng quen thuộc mà.. Vẫn mở ra, tiếng chào hỏi, tiếng guốc xa dần. Nhưng một tiếng khác lại tiến đến cạnh nó.. Nó chẳng muốn biết là ai, cũng chẳng muốn để ý gì cả.. Đơn giản lúc này nó muốn ngủ tiếp.. Ngủ dậy mong mọi chuyện chỉ là một cơn ác mộng mà thôi.. Tiếng “cạch”.. Như một đồ vật gì được đặt xuống kèm theo giường nó hình như có thêm người ngồi vào.. Nó biết, bàn tay ai đó đang vuốt mái tóc nó.. Nhẹ nhàng nhưng run rẩy..
_ Nhóc..nhóc..- Là chị.. Nó quay sang..
_Chị..à..- nó gượng dậy ngạc nhiên vì chị đến vào lúc này.. Mái tóc chị, vài lọn bết lại vì nước mưa.. Môi hồng Hồng mấp máy như muốn nói thêm điều gì đó..
_Nhóc buồn à..?
_Chị nghe hết rồi đúng không?- Chị dấu cảm xúc rất tệ.. Nó dễ dàng nhận ra chị đang cố một điều gì đó.. Chị run run mắt, đỏ lên..
_Chị..chị.. Xin lỗi, chị không cố ý.. Nhóc đừng giận chị..hức..
_Em đâu có giận chị..nín đi..hi..
_Thiệt..thiệt hôn..- Chị dụi dụi mắt..mặt mếu mếu..
_Thiệt mà.. Cười cái coi..- Nó phồng mũi ngoác miệng làm mặt hề.. Trêu chị.. Chị khúc khích.. Vừa mếu vừa cười..
_Hihi..hức..nhóc tồ..-Chị của nó luôn như vậy, trẻ con hồn nhiên.. Dù vừa như một cành hoa tàn úa nhưng với nó chị như một vị cứu tinh vậy.. Chị ban phát ánh sáng trong cái tâm hồn chứa đầy đau khổ của nó.. Giúp nó phần nào nhẹ nhõm, vơi đi rất nhiều..
_Nhóc ơi.. Chỉ hiểu nhóc đang nghĩ gì.. Đừng buồn nha nhóc..- Tiếng nói của chị như một chìa khóa mở bung cánh cửa.. Trong tim nó.. Gục mặt xuống đôi vai nhỏ nhắn của chị.. Nó òa khóc to hệt như một đứa trẻ…
_Chị ơi em đau khổ lắm..huhu.. Em phải làm sao bây giờ hả chị.. Huhu, làm sao bây giờ.. Những người đó quá tốt.. Quá tốt, em đâu xứng đáng được với họ chứ.. Tại sao họ lại đến với em..huhu.. Em làm sao có thể trả nghĩa đây..huhu..?- Chị im lặng lắng nghe, cho cái thằng trẻ con yếu đuối là nó khóc.. Giống như chị.. Nó cũng chẳng thể nào che dấu được cảm xúc của mình khi bên cạnh chị.. Chính nó mới là đứa trẻ con.. Chị xoa nhẹ vào mái tóc dài của nó.. Như một người mẹ vậy.. Dù gì thì chị cũng hơn nó nhiều tuổi và hiểu đời hơn nó mà..
_Hihi.. Nhóc tồ không được khóc.. Phải cười như chị này.. Dù thế nào nhóc cũng phải cố gắng lên.. Đàn ông con trai mà.. Nhóc ngốc lắm sao tự nhiên nay lại hiểu dữ vậy.. Cái cách suy nghĩ của nhóc đâu rồi.. Cái tính sắt đá, vô tâm đâu rồi.. Thể hiện ra đi chứ.. Nhóc đừng bi lụy nữa..- Từng lời nói của chị như thấm thẳng vào cái não.. Của nó.. Đúng rồi, trước khi yêu em nó khác cơ mà.. Tại sao nó lại tàn tạ như này.. Có thể tình yêu đã làm nó yếu đuối hơn.. Lo nghĩ nhiều hơn.. Nó phải trở về với vẻ bất cần sẵn có.. Không được như thế này nữa.. Cái tính làm lì ít nói đâu rồi.. Giờ lại mít ướt lắm mồm như thế này..
_Chị nói đúng.. Có thể em đã quá bị ảnh hưởng.. Em có lên chia tay không hả chị?- Câu hỏi của nó làm chính nó với chị ngạc nhiên.. Nhưng giờ có thể sự cô đơn hợp với nó hơn là rằng buộc một cách đau khổ.. Nó thì không sao, nhưng em thì sẽ thế nào đây.. Sẽ chẳng còn tương lai gì hết..
_Không được.. Chị hỏi nhóc.. Nhóc có yêu bé Ly thật ko?
_Thật.. Yêu hơn bất cứ thứ gì chị ạ.
_Vậy sao nhóc muốn chia tay khi hai người chỉ mới bắt đầu?
_Nhưng vì yêu Ly.. Em sợ Ly khổ và ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô ấy.. Em sợ em sẽ kéo cô ấy lại.. Như một trướng ngại vật cản đường cô ấy.. Em sợ lắm chị ạ.
Chị nhéo mũi nó lắc qua lắc lại.. Cười tươi..
_Ngốc lắm.. Nếu có thế nghĩ như vậy, tại sao nhóc lại không nghĩ rằng.. Nhóc sẽ cố gắng hơn trong tương lai nhóc sẽ thành đạt.. Sẽ lấy Ly làm..vợ..- Nói đến đây chị ngập ngừng.. Điều chị nói dường như trong một câu truyện cổ tích vậy.. Có mơ nó cũng không dám mơ nữa.. Cười nhạt..
_ Nhưng có thể em sẽ không thành công, có thể Ly không đợi được em thì sao..?
_Do nhóc cả thôi.. Còn chị chắc chắn Ly sẽ đợi nhóc mà… Nhóc cứ suốt ngày nghĩ linh tinh.. Hihi..
_Có cơ sở hết mà chị..
_Cơ sở gì..? Thế nhóc thấy hai đứa yêu nhau đã bao giờ thiếu thốn gì chưa..?
_Ý em là ở tương lai cơ mà..?
_Ui ui.. Nhóc tồ thì kệ tương lai đi.. Đến đâu đến, giờ nhóc cứ biết sống tốt và yêu em chị đi đã hihi..- Vẻ ngoài hồn nhiên của chị luôn làm nó thấy chị trẻ con.. Nhưng bên trong đó là một con người từng trải mà chị luôn cố che dấu.. Nó sẽ nghe chị..
_Ừ.. Được rồi, chị yên tâm.. Em không như vậy nữa đâu.. Bộ Ly có cửa hàng riêng sao không ai nói với em hết vậy?
_Thì bé Ly dặn, không được nói không nhóc lại suy nghĩ.. Với cả cửa hàng đó của ba mẹ bé Ly để cho bé Ly mà.. Chứ bé Ly không phải làm, chỉ quản lý thui.. Nên bé Ly nghĩ giấu nhóc sẽ tốt hơn..
_Ờ.. Ờ, chả tốt tẹo nào..
_Nhóc tồ, để bé Ly khóc từ chiều kia kìa.. Chị dỗ còn không thèm nín đó, cứ đuổi chị về.. Ghét nhóc ghê.. Lo mà xin lỗi đi..
_Rồi rồi..- Khổ lại mít ướt.. Thôi thì để ra khỏi đây tính sau.. Chứ nó là không khoái mấy kiểu xin lỗi lãng mạn.. Có gì nói toẹt ra nên chắc cũng nhanh.. Không việc gì phải vội.. Việc cần thiết bây giờ là “tra hỏi” chị đã..
_Mà nè, tự dưng đến nghe lỏm là sao?
_Thì bé Ly không vào nên chắc chẳng có ai chăm sóc cho nhóc tồ.. Nên chị mang cháo vào nè.. Thấy chị tốt hôn.. Hihi..- Chị cười tít mắt xoay xoay cái cặp lồng inox.. Đây mới là phong cách của chị..nó cười theo..
_Tốt quá hehe.. Đưa em đi, đang đói rồi nè..- Nó chìa tay ra, với ai chứ với chị thì không phải ngoại gì hết..
_Dễ gì.. Của ta nấu mà nhóc ăn dễ thế hả..hihi- Chị cười gian gian.. Có ăn thôi sao khó vậy trời @@..
_ Vậy giờ muốn sao?- Chị chống tay vô cằm, ngước nhìn lên trần nhà, điệu bộ đáng yêu này làm nó vui lắm.. Dường như nó đã hết buồn rồi.. Chị giỏi thật..
_ Khỏi bệnh là nhóc phải dẫn chị đi chơi một hôm..hihi
_Ui trời.. Đi cả tuần cũng được, càng đỡ phải làm… Nhưng đừng trừ lương em nhé..hehe
_Chỉ được cái thế là giỏi.. Hứa rồi đó nha..hihi
_Rồi. Đưa em nào..- Chị cười tươi rồi đưa cái cặp lồng cho nó..
_Ủa.. Thìa đâu..-Bộ tính cho nó húp sao trời =.=..
_Á.. Thui chết, chị quên mất tiêu..- Chị xụ cái mặt xuống, trông mà thương.. Cũng nể chị thật.. Lúc nào cũng quên được.. Nhưng nó không dám trách.. Dù sao chị cũng có ý tốt.. Chợt thấy cái thìa nhựa, gần đống trái cây.. Hên thiệt..
_A.. Có rồi nè.. Thui cười cái nào.. Mặt như bánh mì rớt cống thế?
_Nguội rồi chắc nhóc ăn không có ngon.. Chán quá..
_Ngon mà, yên tâm ăn nguội thích hơn ăn nóng em không ăn được..- Mặt chị vui lên một chút.. Mở cặp lòng ra.. Nó hơi hoảng hồn.. Cháo gì mà thịt nổi to tướng, màu xanh đặc thế này..
_Chị nấu hả?
_Ừ.. Mất cả tiếng của chị đấy, lần đầu chị nấu cháo cho người khác đó nha.. Nhóc phải vui vì là người đầu tiên ăn cháo chị nấu đó..hihi- Ôi mẹ ơi.. Đầu tiên.. Kiểu này không biết ngộ độc không ta..@@, thôi liều.. Ăn một miếng mà nó chảy nước mắt.. Gạo nguyên hạt, sượng cả mồm.. Thịt dai nhách, toàn mùi rau nữa chứ.. Vị thì mặn chát.. Hix, làm bánh thì ngon mà sao cái món này lại khủng khiếp thế chứ.. Không dám kêu lên, nó cố nuốt từng muỗng mà nín thở.. Sợ chị lại buồn vì là lần đầu tiên chị nấu mà..
_Ngon không nhóc..hihi?
_Dạ.. Ngon.. Ngon lắm..
_Hihi… Ủa, ngon mà sao nhóc nhăn nhó chảy nước mắt thế kia..?
_Dạ.. Chị tốt với..em.. quá..- trong cái lúc đang nghẹn vì miếng thịt to tướng.. Cố nín lắm để không oẹ.. Đầu nó đưa ra câu trả lời một cách vớ vẩn.. Ai ngờ, chị lại hiểu..
_ Hihi.. Nhóc thấy chị tốt quá nên xúc động hả..? Từ nay, nhớ phải nghe lời chị nghe chưa..hihi- Her.. Hơ, nghe thế mà nó suýt sặc.. Đâm ra trôi được miếng nghẹn.. Hên thật, nó phì cười..
_Nhớ.. Rồi..haha
_Nhìn cái mặt cười kìa.. Gian thấy khiếp.. Ăn mau chị còn về trông quán đây..
_Ủa thế nãy giờ ai trông?
_Bé Mi.. Bé ý cũng cứ hỏi thăm nhóc đó..hihi..
_Ừ.. Nói em không sao là được mà, chắc thiếu người làm nhỏ mới hỏi.
_Xì.. Nhóc toàn suy từ bụng ta ra bụng người thui.. Ăn Mau mau đi nào..hihi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.