Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 63



Một mảng tối không thấy gì và nhận thức được gì cho đến khi nó mở hai con mắt ra ti hí vì sưng.. Lập tức, mọi cảm giác đau nhức tràn đến.. Nó ước rằng mình chưa mở mắt ra vội.. Cơn đau đớn đi khắp cơ thể nó khiến nó dù mở mắt nhưng cũng không tỉnh táo, cái nó cảm giác được là một bàn tay đang được ai đó nắm chặt.. Một mùi thuốc sát trùng và một màu đen, chắc đêm rồi.. Bất giác nó khẽ cựa quậy ngón tay.. Bàn tay kia bỗng giật lên làm nó nằm im lại.. Nó muốn biết người kia là ai, chắc là ngủ quên vì bị nó đánh thức mới như thế.. Tội quá.. Nhưng vì màn đêm này nó không thể nhìn được cũng không thể nhích người lên để nhìn vì quá đau.. Chỉ thấy, tiếng nức bắt đầu phát ra.. Ai đang khóc vậy nhỉ? Giọng này không phải của em? Ai vậy? Ai mà lại vừa khóc và hôn lên trán nó kia.. Mùi thơm lạ và quen, mái tóc cũng quen thuộc như lần trước, khi đang rủ xuống mặt nó? Tiếng khóc này rất buồn, buồn lắm.. Nó chỉ cảm nhận được có vậy rồi thiếp đi ngủ.. Có thể nó đã hai lần mơ như thế này chăng?
.
.
.
Cái ánh sáng ban ngày chiếu vào mặt nó làm nó một lần nữa tỉnh.. Giờ thì nhận thức hơn được chút rồi.. Quay sang bên phải với một tư thế khó khăn, Khuôn mặt thiên thần của em đang ngủ ở đó.. Nhưng đôi mắt có quầng thâm và đỏ hoe.. Chắc do nó mà em khóc.. Tội em quá, người thì co vào vì lạnh, bàn tay em ôm lấy bàn tay nó.. Nó cố gắng đưa cánh tay bị bỏng rát.. Đang quấn băng chằng chịt kéo chăn của nó cho em.. Run rẩy mãi cũng phủ lên được người em.. Nhưng lại tuột xuống đất.. Tiếng động may cũng nhỏ, sợ em dậy.. Nó lại bò bò xuống để chăn lên đắp cho em.. Xui xẻo vì mất sức, tay vừa chống xuống đất thì nó bị hụt.. Thành ra ngã thẳng vào nền nhà.. Em tỉnh dậy ngơ ngác nhìn nó khóc thét lên..
_Huhu.. Anh ơi..!! Anh..hức hức..- Em chỉ biết gọi và khóc..hix.. Mít ướt dữ vậy nè..
_Thôi..thôi, đỡ anh dậy đi nào..- Em khoác nó qua vai để nó nằm lên giường.. Vẫn khóc..
_Anh ơi..hức huhu..sao anh lại đánh nhau.. Hức hức.. Sao lại bị người ta đánh nặng thế này..hức, lại còn bỏng nữa..hức.. Đồ độc ác, anh biết em lo thế nào không hả..hức..hức..- Em nói mà giọng khản đặc đi.. Chắc hét nhiều quá đây mà, nó thì lại là thằng không khoái giải thích nhiều chứ..
_ Thì va vào tụi nó.. Thôi không khóc nữa nha..
_Em không đâu..huhu không tin đâu..hức, anh làm ai cũng lo cho anh. Mãi không tỉnh.. Đồ độc ác..huhu..
_Thôi anh xin lỗi.. Đừng khóc nữa đi mà, thương anh thì đừng khóc nữa..-Nó làm cái mặt thảm nhất nhìn em.. Khổ sở, khóc mãi thế này thì ai mà chịu được, mắt thì đỏ hết cả rồi..
_ Vâng.. Em biết rồi hức.. Sao còn bị bỏng nữa nè..hức
_Ôm sữa tính mang về cho em nhưng bị bể lúc bị đánh nên chắc nó đổ vào tay..
_Hức.. Bị thế không chạy đi, ôm khư khư cái chai sữa làm gì không biết.. Ngất rồi cũng không chịu buông..hức, ngốc không còn gì để ngốc nữa..hức
_Thì muốn ăn cùng em mà..hehe.
_Vẫn còn cười được.. Hức..
_Ủa ai cho anh vô đây vậy?
_Là Tuấn với mấy người bạn cùng lớp anh đó..
_Bộ em quen mấy người đó hả?
_ Xì, ai quen anh, em cũng phải quen hết..
_Để làm gì vậy?- Nó ngạc nhiên quên cả cơn đau đang hoành hành..
_Để quản lý anh chứ còn gì nữa..
_Có vụ này nữa hả..hơ?
_Chứ sao.. Nhỡ anh đi lăng nhăng thì em giết..-Em nghiến răng mặt thì.. Eo ơi, đáng sợ quá =.=..
_Không có chuyện đó đâu mà.
_Ai biết được anh đấy.. Tính anh thì em lạ gì nữa, không có em là có cô khác ngay hihi..
_Hơ đoán bừa, nói linh tinh..
_Để hôm nào em chỉ cho cái bí mật của em..hihi, anh sẽ tin..
_Ờ..-Nó cũng không tò mò nữa vì mải suy nghĩ vì câu nói của em.. Em cũng im lặng theo, không biết nó có phải người như em nói không nữa.. Có thể em vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng nó chăng? Không thể nào, nó sẽ khiến em phải tin tình yêu của nó dành cho em là chỉ có duy nhất mà thôi.. Nhìn trên trần nhà với một cái giường bên cạnh, nó nghĩ đây không phải là bệnh viện vì khác hẳn với lần trước nó vào, mùi thuốc sát trùng cũng không nặng lắm.. Có thể là một phòng khám tư nào đó, cũng phải cảm ơn thằng Tuấn, không có nó chắc tiêu rồi.. Mà theo như em nói nhiều người lo cho nó, ngoài em ra thì có ai nữa nhỉ.. Nó ngẫm mãi cũng chẳng có thêm ai ngoài chị, Có thể chị cũng biết nó nằm đây rồi.. Không hiểu thái độ chị với nó như thế nào đây.. Em cũng ngồi im lặng theo nó, có thể em đang theo một dòng suy nghĩ của riêng em.. Để ý khuôn mặt em, nước từ đôi mắt kia lại bắt đầu chảy.. Khổ quá mãi mới nín cho hix..
_Sao lại khóc nữa vậy nè..
Em im lặng, ngoảnh mặt đi, tiếng nấc cộng thêm đôi vai em run lên khiến nó khó hiểu.. Khóc dữ quá, vừa cười cơ mà..
_Thôi thôi… Đừng khóc nữa..
_Người ta lo cho anh..hức..Mà chẳng nói cái gì.. Cứ như không ý..hức..
_Anh xin lỗi..- Lấy bàn tay bị bỏng quấn băng chằng chịt lau nước mắt cho em.. Vừa hay băng bằng vải thấm được nước mắt.. Nó bị sao vậy nhỉ.. Người yêu nó thì nó vô tâm còn đứa con gái khác nó lại để ý.. Khốn nạn quá.. Chỉ biết lặng nhìn em khóc.. Em kéo cánh tay của nó gần em và hôn nó.. Nụ hôn say đắm này mang theo vị mặn của nước mắt.. Em luôn vậy, một người con gái tuyệt vời, hoàn hảo về mọi mặt.. Thậm chí em còn quan tâm đến nó hơn những gì một cô người yêu cần làm.. Nó đáp lại một cách nồng nhiệt nhất, không muốn buông em ra chút nào.. Tiếng bước chân bên ngoài khiến em giật mình.. Thả nó ra chỉnh sửa đầu tóc, ngồi ngay ngắn lên cái ghế..nhìn nó cười.. Hẫng chút.. Tiếc ghê, hix..
_Vừa khóc vừa cười..
_Thì sao hihi..
_Ăn mười cục..- Em bỗng lườm nó bằng ánh mắt sắc lẹm..
_Cục gì.. Bệnh vẫn trêu em được hả..
_Cục gì tự biết..hehe.
_Chờ đấy, khỏi em xử anh sau.. Giờ đói chưa..
_Ờ rồi..
_Như ông tướng.. Hihi, thôi em đi mua đồ ăn cho anh nha..
_Ừ.. Anh cảm ơn..
_Bày đặt, chờ em chút ..- Em chạy ra ngoài cửa đóng lại.. Để nó một mình nhìn lại cái người ê ẩm.. Đúng là bị thương hôm nay ngày mai mới thấm.. Nãy giờ nói chuyện với em quên cả đau.. Giờ thấy người mình mà ghê, đầu thì quấn một lớp băng phía sau, tay thì băng kín.. Trước có lần bị bỏng rồi nhưng không diện rộng như này, mặt nó thì toàn băng cá nhân, phòng khám quái gì mà đểu ghê.. Chắc vết thương nhỏ.. Ngồi tự kỷ cảm nhân cơn đau.. Thì tiếng bước chân bên ngoài ồn ào khiến nó hơi nhích người lên chút vì tò mò, tưởng là ai đó đi qua ..nhưng bỗng nhiên cánh cửa phòng nó mở ra.. Chị cùng nhỏ P.Anh, Chi, Mi với thằng Tuấn đi vào.. Mắt chị rưng rưng, đến gần nó ngồi vào giường.. Ôi trời ơi, lại khóc hix…. Còn mấy người kia nhìn nó im lặng.. Nó cũng không để ý nhiều, chỉ thấy hơi xúc động chút vì nhiều người đến thăm nó quá..
_hức hức.. Nhóc đau không nhóc hức.. Làm chị lo quá trời nè..hức hức..- Chị vuốt vuốt khuôn mặt nó mà không để ý tất cả đều nhìn.. Hồn nhiên quá làm nó ngại ngại..
_Không sao mà chị em khoẻ mà..
_Hức.. Khỏe mà băng bó khắp người thế này à..hức..
_Hehe.. May có tui không thì ông lên nóc tủ rồi nhé..- Thằng Tuấn nói một câu mà nhỏ Mi lườm..
_Thôi anh nói nhầm..- Anh nữa.. Kiểu này chắc tán được nhỏ Mi rồi.. Cặp này khó hiểu thật trước thằng này còn chê nhỏ cơ mà.. Nhưng thôi kệ thế cũng tốt..
_Ủa Minh làm sao mà bị người ta đánh vậy?- Nhỏ Chi nhìn nó mặt buồn buồn.. Lâu không gặp nhỏ, vẻ ngoài của nhỏ vẫn luôn cuốn hút nó vì đúng mẫu người nó thích..
_Đúng đúng.. Nhóc tồ sao bị đánh vậy..- Chị ngưng khóc ngước lên nhìn nó vẻ tò mò lắm..
_Thằng cướp chị trước em chặn đó..- Nó ghét phải giải thích nhiều lên nói thế thui, chắc mọi người cũng hiểu.. Mà người nó vừa đói vừa đau, sức đâu nữa.. Mong em về nhanh chút..hix
_Ủa.. Tội nhóc ghê, xui thiệt.. Cũng tại chị..- Chị nhìn nó cắn môi.. Điệu bộ này đúng là dễ thương không ai bằng.. Khổ, nằm bẹp một chỗ mà cái tính ngắm gái không chừa..@@
_Hâm vừa thui.. Đâu phải tại chị..
_Em cho bọn nó giống ông này hết rồi chị đừng lo..hehe-Thằng Tuấn nói mà nó hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ thằng này cũng quen luôn cả chị? Định thắc mắc nhưng lại thôi.. Để lần sau vậy, Nói chuyện với mọi người thêm chút nữa thì họ kéo nhau về mà để đầy bàn bệnh hoa quả với đồ ăn.. Hajz. Phiền họ quá. Duy chỉ có nhỏ P.Anh từ lúc đến không nói gì chỉ im lặng nhìn nó.. Giờ không chịu về.. Nhỏ tiến đến gần nó, một mùi nước hoa quen quen mộng mị.. Nó hơi ngại vì lần đầu gần với nhỏ như này ngoài lần trước nhỏ đèo nó khỏi viện.. Liền quay mặt đi.. Em mua đồ ăn bên quận khác hay sao ý..hix, để mình nó với nhỏ ở đây..
_Nè..
_Gì?
_Đau không..?
_Có.. Hơi hơi..-Oai chút hehe..nay nhỏ này quan tâm nó mới ghê.
_Ừ.. Đói không?
_Có.
_Ăn cái này nha..- Nhỏ chỉ vào đống đồ ăn mọi người mang đến.. Nhưng thôi nó đang đợi em mà.
_Thui, có người đang mua giùm rồi.
_Ai?
_Ly.
_Ừ..- Nhỏ nói bé bé.. cái giọng trong trẻo không còn thay vào đó là một giọng buồn.. Ánh mắt nhỏ cũng buồn nhìn nó.. Hơi khó chịu và chẳng hiểu gì, nhưng nó kệ.. Không cố tìm hiểu nhiều.. Mặc dù nó cảm thấy nhỏ hết lạnh đi nhiều rồi.. Nhất là với nó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.