Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 58



_Chị đang buồn à..?- nó hỏi chị, chị nhìn nó mắt rưng rưng.. Nó hốt hoảng..
_ Ơ kìa.. Sao tự nhiên lại khóc? Buồn gì nói em biết đi..
_ Không.. Chị buồn gì đâu.. Tự nhiên chị thấy cay mắt quá, có cái gì bay vô á…- Chị nói dối rất tệ vì khuôn mặt đỏ hồng lên.. Nó buồn, không phải vì chị giấu nó mà buồn vì chị đang khóc mà nó không làm gì được.. Chị dụi dụi mắt.. Nở nụ cười như mếu..
_Hi.. Thôi nhóc ơi về đi..
Nó im lặng ngồi dậy thanh toán.. Không gặng hỏi chị vì tính nó là vậy.. Không quá tò mò khi đối phương đã muốn giấu.. Dắt xe ra ngoài.. Chị trèo lên xe.. Nó đèo, cái sự chán nản xen lẫn buồn chán, chiếm hữu nó khi thấy chị như vậy.. Nó suy nghĩ tìm một lý do thích đáng.. Điều đó khiến cho con đường về quán như ngắn hơn.. Từng làn gió càng lúc mạnh hơn.. Nó không kiềm chế nữa, nó run.. Bỗng chị đẩy ngón tay vào lưng nó di chuyển linh tinh như viết một điều gì đó..
_Nhóc..
_Ơi..
_Nhóc có người yêu rồi..
_Ừ..
_Nhóc có người yêu rồi..-Chị lặp lại khùng thật và nó cũng như vậy..
_Ừ..
_Là bé Ly.. Chị buồn..- Cuối cùng chị cũng để lộ ra cảm xúc thực sự của mình nhưng nó không hiểu chị buồn gì về chuyện này..
_Sao buồn?
_Vì người yêu em chị là một tên ngốc..- Hóa ra là vậy, tưởng gì.. Chị lo cho em vì tính cách của nó..@@
_Ừ.. Em sẽ cố thông minh hơn..- Nó nói, cuộc nói chuyện này thật kì lạ..Chị bỗng tựa hẳn vào người nó.. Giọng nghẹn nghẹn..
_Đồ..ngốc.. Nhóc là một tên ngốc..
_Ừ..
Nó vẫn đèo chị trên con đường lạnh lẽo của HN vắng người.. Cảm xúc của nó khó hiểu và có phần bối rối trước những hành động và cảm xúc của chị.. Có thể nó ngốc thật.. Nó chẳng bao giờ hiểu hết được những người con gái xung quanh nó..
Đến quán chị không nói gì quay lưng đi vô, nó nghe tiếng thút thít cùng những bước chân vội vã của chị chạy vào bên trong.. Lắc đầu chán nản.. Nó lấy xe đi về.. Cảm xúc của nó giờ rất tệ.. Nó như một cỗ máy được lập trình để về phòng vậy.. Đến gần cửa nó đã thấy hình bóng cao cao quen thuộc của em ở đó ngồi bệt xuống.. Mái tóc ngắn phất phơ.. Người thì run lên từng chập mỗi khi có một cơn gió đi qua.. Nó giật mình vội quăng xe đạp chạy lại phía em.. Cởi luôn cái áo với một đống khuy, quàng luôn qua người em.. Em tỏ thái độ rất lạnh lùng.. Nhưng cũng để im.. Nó thấy lạnh khủng khiếp vì nó đang cởi trần, mở của phòng xong chạy lại nhặt cái xe vô.. Em thì đang ngồi trên giường.. Nó đóng cửa lại mà run run.. Nhìn em.. Không gian im lìm chỉ có tiếng gió phía bên ngoài.. Nó cũng để im vậy không nói năng gì cũng chẳng kiếm cái áo mặc nữa .. Chỉ nhìn và nhìn.. Em bỗng bật khóc nức nở.. Nó vội chạy lại thì..
_Tránh ra..!!- em hét lên, ánh mắt đỏ hoe nhìn nó giận dữ.. Nó sững người..
_Anh đi..đâu mà giờ mới về..!! Anh đi đâu mà để tôi..đợi hai tiếng đồng hồ mới về hả?!!!..- Giọng em uất ức, nó thấy thương em rất nhiều.. Đợi nó lâu trong cái thời tiết này ở ngoài trời, tự giận chính mình.. Nó lúng túng..
_Anh xin lỗi.. Anh.. Anh đi với chị..
Em cười nhạt.. Ánh mắt sắc lạnh nhìn nó..
_Với chị… Anh thì nhiều chị lắm nhỉ? Chị nào mà đi cùng nhau đến giờ này mới về..!!- Em lại hét lên.
_Chị..chị Huyền.. Anh xin lỗi..
_Thật không?
_Thật mà.
Em có vẻ nguôi nguôi khi biết… Phù, không lườm nó nữa.. Phải chơi đòn quyết định thôi..
_ Anh xin lỗi vì để em đợi mà.. Chị buồn nên anh an ủi nhưng không biết chị sao lại buồn..- Nó tiến lại ôm em..
_Em biết rùi.. Em tưởng anh đi với ai.. Em sợ anh đi với người con gái nào khác..hức hức.. Em sợ lắm..hức- Nó quặn lòng khi em thút thít kèm theo những giọt nước mắt chảy vào người nó.. Nó vẫn đang cởi trần, giọt nước mắt ấm nóng..
_Anh xin lỗi anh biết rồi.. Đừng khóc nữa mà..- Nó ôm em chặt hơn..
_Lúc trưa em nghe..hức, anh nói về chị…hức, trông anh rất buồn..hức, em thấy mình.. Không quan trọng bằng chị ấy…hức em rất buồn..hức.. Suốt đoạn đường về, em suy nghĩ rất nhiều..hức.. Em buồn lắm.. Em chỉ muốn làm người.. Quan trọng nhất của anh thôi..hức-Thì ra là vậy.. Nó là thằng có tính cách nhạt nhẽo lên không hiểu được nỗi lòng em.. Nó đã quá thiên về quá khứ khi mà hiện tại và có thể là tương lai của nó đang bên cạnh đây.. Nghe em thổn thức mà nó càng yêu em hơn rất nhiều..
_Anh yêu em.. Anh xin lỗi, anh sẽ sửa.. Đừng buồn nữa nha..
Em im lặng gật đầu rồi nhướn người lên hôn nó.. Nụ hôn ngọt ngào say đắm trong hạnh phúc của nó và em.. Một lúc lâu, em rời nó ra thủ thỉ..
_Anh ơi..
_Gì?
_Anh biết tại sao tim lại được gọi là trái tim không?
_Không..
_ Vì nó nằm phần ngực bên trái..hihi anh ngốc..
_Ừ..
_ Anh biết trái tim anh ở đâu không?
Nó sờ bên ngực mình thấy đập đập rồi chỉ cho em..
_Đây nè..
Em cúi xuống cắn mạnh vào chỗ nó vừa chỉ.. Nó đau chảy nước mắt nhưng biết em làm thế là có lý do nên nó vẫn ôm em không kêu ca gì cả. Trên ngực nó giờ là vệt răng đều như bắp của em..
_Hihi.. Anh đau không?
_Có..
_Anh biết tại sao em làm vậy không?
_Không..
_Em vừa đánh dấu vào trái tim anh đấy.. Nếu không có chuyện gì xảy ra thì anh không được cho bất kì đứa con gái nào chạm đến nó nha anh.. Nó chỉ là của em thôi đó..hihi
_Ừ anh hứa..-Không ngờ em ngây thơ như vậy.. Từng lời em nói làm nó rất vui nhưng lo sợ, sợ cái “chuyện gì” của em sẽ xảy đến thật.. Nó luôn bất an kể từ khi yêu em đến giờ.. Liệu rằng một thằng dễ rung động như nó có thể không làm tổn thương em hay không.. Nó không chắc được.. Lời hứa đó, nó quá mỏng manh giữa cái cuộc sống sinh viên nghiệt ngã này..
_Anh hứa là phải giữ lời.. Em cũng sẽ như vậy.. Em không hứa nhưng em thề..cả đời này em chỉ yêu mình anh thôi Minh ạ..- Nó bất động trước lời nói của em.. Nó khóc.. Không ngờ em còn dám thề.. Em đã thực sự vượt qua mọi rào cản để đến với nó, ấy vậy mà nó vẫn lo vẫn sợ.. Rất nhiều thứ, đơn giản mà nói nó chưa bao giờ yêu, chưa bao giờ trưởng thành.. Nó mới chỉ là một thằng bé với hình hài của một sinh viên.. Cái cuộc sống phức tạp này đưa em đến với nó.. Chẳng vì cái gì cả, em như một thiên thần kéo nó lên bởi cái suy nghĩ hận đời.. Hận ông trời không có mắt đã được hình thành trước đó.. Nó vẫn khóc, vì quá yếu đuối.. Dường như HN hôm nay mít ướt thật..
_Ơ kìa.. Anh ngốc, không được khóc..hihi..vừa dỗ em cơ mà..- Em sờ vào khuôn mặt nó, bàn tay mềm mại gạt những giọt nước mắt trên mặt nó đi như nó đã từng làm với em vậy..
_Ừ..
_Anh không được khóc, không bao giờ được khóc.. Em muốn người yêu em phải cứng rắn hơn.. Để bảo vệ cho em chứ hihi..- Em nói đúng.. Nó phải cứng rắn hơn, vì giờ nó có em rồi.. Tuy bờ vai nó nhỏ, bàn tay nó “trắng”.. Nhưng nó tin mình sẽ làm được.. Căn phòng vẫn chìm trong im lặng, để có thể nghe rõ từng tiếng gió hú ngoài kia.. Chỉ có tiếng đó thôi, không còi xe hay tiếng người nào cả.. Đêm rồi.. Mà nó chẳng muốn ngủ.. Chỉ ngồi đấy ôm em, trong cái lúc cảm xúc mãnh liệt nhất đang hiện hữu ở nó.. Trong cái tình yêu mà nó chưa từng trải qua.. Em là tình đầu của nó, có thể nói rằng em người duy nhất nó yêu lúc này, trong thoáng chốc nó quên hình ảnh cô bé ngày nào, người đã tặng nó chiếc đồng hồ kia.. Tự nhủ có khi chẳng bao giờ được gặp lại nữa, thôi thì hãy gạt sang một bên để lo cho cái hiện tại này.. Nó là thằng có mới nới cũ vì con người không ai là hoàn hảo cả, đôi khi cần chút tham lam cần chút xấu xa để hoàn thiện và thanh thản, không vướng bận nhiều nữa.. Lúc sau em thiếp đi, nó đặt em xuống rồi nằm ngay bên cạnh.. Đắp cho em chiếc chăn dày nhất mà nó có, rồi ngắm nhìn khuôn mặt em ngủ.. Em vẫn đấy, luôn luôn mới mẻ với nó.. Chưa bao giờ nó chán nhìn khuôn mặt của em.. Em đẹp nhất vào lúc ngủ tựa như thiên thần vậy.. Khẽ vuốt qua mái tóc cắt ngắn của em.. Nó kéo chiếc áo khoác duy nhất còn xót lại lên đắp vì tặng em một cái còn một cái đưa nhỏ P.Anh rồi còn đâu.. Hơi lạnh xíu nhưng không sao, vắt tay lên trán nghĩ ngợi lung tung chút rồi nó cũng ngủ.. Đêm đấy nó mơ thấy một ngôi nhà chỉ có em và nó.. Hạnh phúc.. Ngay cả lúc ngủ, nó cũng biết mình đang cười.. Mong em cũng vậy..
.
.
.
Sáng hôm sau thức dậy bởi tiếng giao bánh giò bên ngoài.. Mở mắt ra nhìn qua cánh cửa.. Thấy trời chưa sáng hẳn.. Vậy mà đồng hồ ở chiếc điện thoại của nó đã 7h kém lận..à mà quên mất gần đông rồi còn gì nữa nhỉ thảo nào.. Trời đông HN lúc sáng cả tối chả khác nhau mấy về cả khí hậu và màu trời.. Lạnh và tối.. Ấy vậy mà nó lại chỉ thích mùa đông mới ghê.. Theo cái quan niệm khác người.. Mùa đông luôn ấm áp..=.=.. Ngồi dậy mới cảm giác được vòng tay của em đang ôm ngang bụng nó, mắt nhắm nhưng miệng mỉm cười.. Sáng sớm đã được ngắm người đẹp thế này đã thiệt là đã.. Mà người đẹp này chả ai khác là người yêu nó mới vui chớ..kaka

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.