Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 54



Hai đứa im lặng đứng gần thành cầu.. Trời hết mưa, nhưng bóng tối bắt đầu xuống.. Em tiến đến gần ôm một bên tay nó nói khẽ..
_Mình về nha anh..- Nhìn người em ướt sạch, tóc em bết vì nước mưa dính hết vô mặt, em còn run run vì lạnh nữa.. Nó mở cốp xe, lấy chiếc áo gió choàng qua người em.. Tuy không đỡ được nhiều.. Nhưng cũng đủ để cho từng làn gió mạnh không làm em run lên từng chập nữa.. Em long lanh đôi mắt nhìn nó..
_Anh.. Quà anh muốn tặng em đây sao?- Lỡ nói rồi, thì thôi.. Cũng không sao, chỉ sợ em không lấy chứ..
_Ừ.. Thôi về, ướt hết rồi kìa.
_Từ từ.. Đã hihi..- Em bỗng thả tay nó ra tiến gần đến thành cầu..
_Em với anh thi hét xem ai hét to hơn không hihi..?- Gì chứ thi thố là nó khoái lắm.. Nó không tin mình thua con gái.. Ở cầu còn chẳng có ai, không sợ ngại..
_Ừ em hét trước đi..
Nó nhìn em khom người xuống hai tay đặt tỏa hai bên mép nhìn về phía xa xa..
_ EM YÊU ANH..!!!!- tiếng hét của em hòa vào làn gió mạnh thốc vào người nó.. Sững người, ngạc nhiên, pha chút bối rối.. Không ngờ điều này lại xảy ra nhanh vậy.. Đầu óc nó còn chưa kịp tiếp thu thông tin thì em lao vào ôm nó.. Em khóc..
_Em không biết.. Hức.. Anh có tình cảm với em không..hức nhưng bên anh em thấy hết cô đơn và thấy mình được che trở.. Hức huhu.. Em yêu anh nhiều lắm.. Minh ạ hức.. Em yêu anh.. Em yêu anh..hức..- Em nói từng lời trong tiếng nấc.. Nó vui sướng.. Cảm xúc dâng trào, nó quyết định vượt qua mọi rào cản để đến với em.. Nó sẽ sống vì tương lại cho em và nó.. Nó tin mình sẽ làm được.. Nó yêu em..
_ Anh xin lỗi..- Thả em ra nó bước đến thành cầu.. Em như sợ điều gì đó xảy ra ôm nó đằng sau lưng.. Khóc..
_Đừng khóc nữa.. Đến lượt anh hét rồi mà.. Em hét bé xíu..
_Ơ.. Em còn hơi ngơ ngác.. Nó hít hơi thật sâu gào to nhất có thể..
_ ANH CŨNG YÊU EM.. HÃY LÀM BẠN GÁI ANH NHÉ..!!- đấy màn tỏ tình của hai đứa đặc biệt cũng như một cặp đôi đặc biệt nhưng.. Chưa bao giờ nó cảm thấy hạnh phúc như thế này.. Chưa bao giờ.. Em nhìn nó ánh mắt ngạc nhiên cực độ.. Rồi chợt òa khóc to hơn..
_ Anh ơi.. Em hạnh phúc lắm.. Hức hức.. Em đồng ý.. Em yêu anh.. Hức..
_Ơ hay thôi về.. Không khóc nữa nào.. – Nó gạt nước mắt trên khuôn mặt tựa thiên thần của em.. Trong mắt nó giờ em là người đẹp nhất.. Em chợt tiến gần hơn và hôn nó.. Tất cả xảy ra rất nhanh.. Nó chỉ biết đứng im và cảm nhận.. Nụ hôn đầu luôn ngọt ngào nhất tự nó thấy vậy.. Ôm em và đáp lại theo bản năng.. Nó yêu em..
_Hihi.. Về nào anh..- Thả nó ra em ngồi lên xe như chưa có chuyện gì xảy ra vậy.. Nó ngồi lên cầm lái và phóng đi.. Lòng tràn đầy niềm vui.. Lúc đó chỉ muốn hét to với thế giới rằng ” TÔI CÓ NGƯỜI YÊU RỒI..” Cảm xúc buồn từ lúc em và chị cùng rời xa trong một năm giờ được nó cất sâu và kĩ trong trái tim.. Nó quyết định giấu mảnh kí ức tồi tệ đó lại.. Nó sẽ chỉ sống cho bây giờ vì nó đã có em.. Em ngồi sau ôm chặt lấy nó như mọi lần, nhưng giờ còn thấy vui hơn rất nhiều.. Hai đứa vẫn ướt sũng..
_ Anh ơi.. Em thấy ấm áp lắm hihi.. Em yêu anh..- Em lại nói vậy.. Nó càng yêu em nhiều hơn..
_ Anh cũng vậy..- Tính nó là thế, không biết thể hiện tình cảm một cách lãng mạn.. Chỉ biết lặng lẽ quan tâm, lặng lẽ yêu mà thôi.. Nhưng không có nghĩa là nó yêu ít vì đã yêu là không có khái niệm ít hay nhiều.. Đơn giản giờ nó yêu em và chỉ yêu em mà thôi.. Không ai cả, dù cuộc sống có thế nào, dù hoàn cảnh nó thế nào.. Nó tin mình cùng em sẽ vượt qua được hết.. Mong rằng em sẽ là người yêu cuối cùng của nó.. Một hồi nghĩ ngợi cũng về đến phòng.. Đến của thì trời đã tối sầm.. Trời bắt đầu hơi có mưa.. Em hôn nó một cái nữa rồi về cảm giác vẫn vậy, rất ngọt ngào.. Hơi chán xíu vì nó thích em ở lại hơn.. Nhưng giờ em là người yêu nó rồi có đi mất đâu mà sợ.. Hehe, mà cũng không ngờ được mọi việc vừa xảy ra.. Như là mơ vậy một giấc mơ có thật.. Nghĩ lại thì đây cũng là buổi hẹn hò đầu tiên giữa em và nó.. Cũng là ngày yêu đầu tiên.. Mà do em nói trước chứ.. Không thì chắc thằng như nó chả dám nói đâu.. Nhát lắm.. Ngứa ngáy khó chịu bởi mái tóc dài bị ngấm nước mưa.. Nó lấy cái chun buộc lên hở cái gáy cho mát công nhận tụi con gái có cái chiều này đã thật.. Vào soi gương thì nhìn cũng không đến nỗi tệ.. Ít ra cũng bình thường.. Khéo khi chị nhìn lại thấy khoái vì chị thích mấy thằng hàn xẻng để tóc giống nó mà.. Nhưng còn lâu nó mới để chị thấy trong bộ dạng này..
Đang loay hoay ngắm cái kiểu tóc buộc sau giống con gái trong WC.. Thì mất điện.. Tiếng sấm sét cứ.. Đùng đoàng liên tục… Nghe thêm tiếng ào ào như xối xả ngoài kia.. Lại mưa rồi, chán thế không biết.. Được hôm yêu đời có nhã hứng ngắm cái mẹt =)).. Tính có điện rồi mới tắm, nó ngồi trên ghế cởi trần vì quần áo ướt nước mưa khó chịu.. Lạnh thế này không có nước nóng thì chịu, không tắm được.. Mà hôm nay mưa nhiều sét ghê quá, có khi lại đánh trúng vào bốt điện cũng nên..@@, phòng thì tối, điện không có.. Nó ngồi im một chỗ đợi điện.. Nghĩ về em.. Vui thiệt.. Nhưng thế này nó cũng hơi lo vì em đến với nó dễ dàng quá.. Không biết lâu bền được không đây.. Bỗng có điện thoại.. Từ “Em”..
_Alo..
_Alo, anh ơi.. Đến nhà em đi anh..- Đầu dây bên kia giọng hơi run run.. Nó hốt hoảng..
_Em sao vậy..? Đợi anh chút anh đến ngay..!!- Bỗng một tia chớp lóe lên..
_Ruỳnh…!! Á…á…- Giọng em hét lên trong điện thoại.. Làm nó càng thêm lo lắng.. Đêm mưa gió mất điện thế này, em sợ là phải..
_ Anh đến ngay đây..!
_Vâng..hức..- Nghe thấy em khóc.. Nó vội dập máy luôn.. Soi cái điện thoại mặc cái áo ướt vô.. Tìm được cái áo mưa giấy khoác vào.. Khóa cửa phòng dắt xe ra.. Đạp đến nhà em.. Đúng là mưa to gió lớn chả có ai ngoài đường, đèn đường thì tối om.. Mò mẫm mãi đánh vật với gió và mưa nó cũng sang được nhà em.. Trong tình trạng, không còn gì để ướt.. Còn lạnh nữa chứ.. Đến cổng, nó tự động mở vô chả để ý nhiều… Cái quan trọng là em đang ở trong ngôi nhà to tướng mà tối om thế kia.. Chả thèm dựng xe đạp, nó chạy vội vào gọi..
_Ly ơi..Ly..!!- Tiếng gió hú, mưa cộng sấm sét nhưng vẫn đủ cho nó nghe thấy tiếng nấc của em ở phía đối diện.. Soi mãi điện thoại không lên, chập xừ nó rồi.. Nó cứ thế tiến thẳng, mà không để ý cách bố trí đồ đạc của nhà em.. Vấp phải cái gì đó cứng cứng.. Ngã nhào ra đất đau ứa nước mắt.. Tối quá không có thấy gì.. Lồm cồm bò dậy..
_Anh ơi..hức em nè..hức..-Ở phía trước, Em soi cái đèn pin vô mặt nó.. Đùa chứ.. Suốt nãy thì không soi =.=..
_ Sao nãy giờ không soi.. Đợi anh ngã mới soi à?
_Hức.. Em sợ có ai đến..hức
_Thôi.. Không khóc nữa, đưa anh cái đèn.. Nhà có nến không?
_Có.. Ở bậc tam cấp đó anh..- Em nín nhưng còn nấc.. Khóc gì mà lúc nào cũng khóc được.. Hơi tý là khóc, chả giống lúc đầu trêu nó thì nó chỉ muốn khóc với em thôi =.=..
Mò mò soi ra cái cầu thang nhà em, nhìn thấy có cây nến dính vô cái đáy chén.. Bên cạnh còn có luôn cái bật lửa nữa chứ.. Tách hai cái, thì lên lửa thắp luôn.. Loại nến này to nên sáng dữ, nó đang đem ra thì..
_Rùynh..!!-Thiệt tình, sấm to dữ làm nó giật nảy người suýt rơi cái nến..
_Á…á..á…-Liền sau đó em gào lên.. Nó giật mình đợt hai.. Rơi luôn nến.. Điên không tả được, lại lọ mọ thắp lại. Mang ra để ngoài bàn nước nhà em.. Giờ mới thấy, em quấn cái chăn hở mỗi cái mặt.. Mắt thì ngấn nước run run.. Nhìn mà thương quá.. Nó tiến lại gần.. Nhưng chả dám ngồi cạnh, căn bản người ướt quá.. Đã kịp tắm đâu..Tắt cái đèn pin đi.. Nó nhìn em hỏi..
_Gì mà khóc với hét dữ vậy chị hai..?
_Em.. Em, sợ sấm sét..
_Ở trong nhà, chứ ngoài trời đâu mà sợ..
_Nhưng tiếng to em sợ..
_Bộ.. Lúc nào có sấm sét cũng thế này à?
_Vâng.. Nhưng có điện đỡ hơn..
Nó chẳng nói gì, ngồi ngẫm nghĩ nể phục em sống một mình mấy năm liền.. Cô đơn lẻ loi, em còn yếu đuối hơn cái vẻ bề ngoài rất nhiều.. Người lúc trước trêu nó, cá tính phong cách như vậy.. Mạnh mẽ như vậy lại sợ sấm sét.. Càng nghĩ càng thương em hơn.. Thế nhưng, em bỗng thò đầu ra khỏi chăn chăm chú nhìn nó, mặt hiện vẻ tinh quái..
_Hihi.. Anh yêu, nhìn anh dễ thương quá à..- Nó hơi ngạc nhiên, gì thế này.. Tự nhiên đổi giọng khen nó.. Khéo sợ quá khùng rồi cũng nên..
_Hở gì..?-Nó ngơ ngác.
_Ai cột tóc cho đẹp vậy.. Xinh hơn em rồi đó nha..hihi..- Ôi trời ơi, nhục ơi là nhục.. Quên mất vội sang nhà em không tháo.. Để em nhìn thấy bộ dạng kinh điển của nó..Thảo nào phi xe sang, nước cứ hắt vô gáy..=.=..
_À.. Ờ, nãy giờ đi về tóc ngứa không chịu được nên anh.. Cột lên ấy mà..- Nó định đưa tay lên gỡ xuống, thì em thò tay ra khỏi chăn.. Xua liên tục..
_Để đấy đi anh.. Đừng tháo.. Trông giống kiếm sĩ Nhật Bản lắm.. Đừng tháo anh..hihi- Đấy còn thêm câu đó nữa thì ai lại không chứ.. Nó vẫn đưa tay lên sau đầu gỡ gỡ.. Chun masát với tóc mãi không ra còn đau nữa chứ.. Bỗng
_ Tách..! Em đang cầm trên tay cái điện thoại to tướng..và mắt chụp ảnh hướng về phía nó @@.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.