Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 53



Xong nó kệ chị ngồi đấy bấm bấm.. Ra dọn đống hôm qua.. Chán thật, bày vẽ mà chả bảo ai dọn.. Bắt tội nó.. Bóc bóc cạo cạo mãi mới hết cái đống dán dính ở tường.. Khách họ vào uống nước mà cũng không tiếp được để nhỏ Mi với Yến tự túc.. Có đông đâu mà.. Thời tiết này có người vào khu nó thì chắc chỉ có những người ưa không gian tĩnh lặng hoặc những đôi hẹn hò.. Nhưng công việc thì vẫn là công việc.. Không có khách thì nó lại tranh thủ ngồi lên đàn.. Nó cứ thế thơ thẩn cùng đoạn nhạc vui vui trong mấy bộ phim hoạt hình.. Chị quay ra nhìn nó tay vẫy vẫy cười tít mắt.. Vẻ thích thú lắm.. Đàn xong thì nó lại chạy ra trà nước cho một vị khách mới bước vào.. Ổn định khu nó thì lại ngồi không, chán quá. Nó chạy ra ngoài khu giúp thêm cho mấy đứa ở ngoài.. Chứ cùng quán mà đứa làm đứa ngồi nhìn thì không hay.. Mặc kệ hai con nhỏ kia ngồi tám chuyện với nhau..@@.. Bên ngoài thì nó không quen với không khí này lắm.. Nhạc nhẽo thấy gớm.. Một số đứa còn nhìn nhìn nó vẻ ngạc nhiên.. Nó chẳng quan tâm, giúp cho là tốt rồi còn gì.. Lúc sau đang lom khom đưa trà thì có khách bước vào, mái tóc bạch kim, khuôn mặt lạnh lùng hút hồn.. Nhỏ P.Anh đi vào kéo theo ánh nhìn của mọi người.. Nó ngước lên nhìn cái rồi quay xuống luôn.. Bỗng nhỏ đập đập vai nó..
_Này..- Cài giọng trong trẻo.. Mà hiếm khi được nghe cất lên.. Nó hơi ngạc nhiên..
_Gì?
Nhỏ bỗng ngoắc nó rồi đi vô khu.. Nó đi theo.. Như kiểm tay sai ý, có cái mồm cũng không nói được.. Chán thật, con nhỏ tiểu thư này.. Ngồi xuống cái bàn quen thuộc khoanh tay, nhỏ im im.. Lại để nó hỏi..
_Chị dùng gì?
_Trông tui già lắm hả?- Nó ngạc nhiên cực độ, lần đầu tiên nhỏ đáp lại nó bằng một câu hỏi..?
_ K..hông..- Nó lúng túng..
_Vậy sao lúc nào cũng kêu chị thế?
_ Nội qui quán với khách là vậy..
_Tui là khách.. Tui không cần anh phải gọi thế.
_Ừ.. Dùng gì?- Nó chán lắm rồi chỉ muốn phục vụ rồi đi khuất cái mắt con nhỏ kênh kiệu này thôi..
_Không dùng gì.. Đến nghe đàn thôi.. Lên đàn đi..
_Không rảnh..-Xong nó quay đi ra phía ngoài, nhỏ khùng này không phải người quen nhỏ Ly với chị Huyền thì nó cạch mặt… Mà cũng để ý, nhỏ P.Anh này khỏe dữ.. Thời tiết này mà mặc cái váy đen ngắn lộ đôi chân dài miên man của nhỏ.. Nản.. Chả hiểu nhỏ nghĩ gì mà cứ nhìn nó mắt vừa giận vừa buồn.. Ngồi im không nói năng gì.. Chỉ nhìn nó một cách chăm chú.. Và cũng không hiểu sao nó cũng nhìn lại nhỏ.. Ánh mắt hai đứa chạm nhau một lúc lâu.. Nó thấy chút quen thuộc. Rồi tự động quay đi.. Đến gần 5h nó xin chị về vì hết ca.. Nó không muốn làm ca tối hôm nay vì trời âm u như sắp mưa rồi ý.. Đeo bao đàn đi qua, vẫn thấy con nhỏ ngồi đó..
_ Về đi.. Sắp mưa rồi đấy..- Tự dưng nó lại nói như vậy..Nhỏ ngước lên nhìn nó hơi ngạc nhiên nhưng vẫn lạnh lùng buông một câu..
_Kệ tui..- Ừ thì kệ.. Quan tâm mà đổi lại được câu nói như vậy thì ai không khó chịu.. Không nói gì nó ra cổng dắt xe ra rồi đạp về.. Ngoài đường gió mạnh, trời tối xầm lại với những dải mây đen như trĩu nước.. Có cả tiếng sấm âm ỉ… Nó đạp xe thấy nặng ơi là nặng.. Lại còn gió mang theo bụi cứ thốc vô mắt làm nó phải dừng mấy lần dụi.. Bực cái thời tiết HN.. Từng hàng cây bị gió lay mạnh rụng lá bay khắp đường.. Mọi người dường như ai cũng vội vã đi thật nhanh để tìm chỗ tránh mưa.. Lao đi vun vút, nguy hiểm thật.. Cái không khí man mát tràn đầy phổi nó.. Mãi rồi cũng về đến phòng.. Mưa nhỏ nhỏ, tiếng tí tách rơi..@@, chả giống cho một cái cơn giông vừa rồi.. Tưởng mưa to lắm chứ.. Nó thích mưa, tuy khó chịu một chút nhưng vẫn thích.. Mưa buồn mát mẻ.. Mưa mang đến cho đầu óc nó hình ảnh của nhỏ Ly.. Nhỏ đến với nó lần đầu tiên cũng vào đêm mưa.. Dựng cái xe rồi đóng của phòng lại, nó nằm lên giường.. Đầu đầy những hình ảnh của nhỏ.. Tự mỉm cười.. Mới không gặp từ trưa mà đã nhớ rồi.. Nhỏ giờ đây đã chiếm một phần không nhỏ trong trái tim đầy xẹo của nó.. Muốn thổ lộ quá nhưng không dám.. Đơn giản là vì rào cản của vật chất.. Nản quá.. Quay quay cái điện thoại trong tay.. Nhìn cái số chưa lưu tên của nhỏ.. Nó ngứa tay lưu luôn là “Em”.. Tự nhiên điện thoại rung.. “Em” đang gọi.. Gì mà thiêng vậy trời..=.=.. Mà đây là lần đầu tiên nhỏ gọi cho nó.. Không biết có chuyện gì nữa đây..
Ngần ngừ vài tiếng chuông nó mới bắt máy..
_Alo.
_Anh à..
_Ai đấy..?-Nghe giọng thì đúng là nhỏ nhưng kệ cứ kiểm tra trước..hehe
_Em Ly đây..hihi.
_Ừ.. Em gọi có gì không?
_Thế phải có giờ mới được gọi anh à?
_Vậy là không có gì rồi.. Anh cúp máy nha..
_Ơ khoan..khoan, nghe em bảo nè..
_Ừ..
_Đi tắm mưa với em đi…hihi- Con nhỏ này lại lên cơn rồi.. Đúng là thời tiết thay đổi mà =.=..
_Điên vừa thôi.. Không sợ ốm à?
_Không..hihi, đi với em nha..
_Em không sợ nhưng anh sợ.. Ở nhà không đi đâu hết..
_Đi mà anh..- Giọng nhỏ phía bên kia hơi nũng nịu..
_Không..!
_Đồ vô tâm..! Đã thế em đi một mình..- Xong nhỏ cúp máy luôn.. Chả kịp nói gì, nó ngồi xuống giường, thầm rủa con nhỏ khùng.. Nhưng lòng cứ bồn chồn lo cho nhỏ, nghĩ nhỏ đi một mình, trời mưa nguy hiểm, rồi còn là con gái chứ.. Xấu thì không sao, đằng này đẹp còn khoái mặc đồ rách thì..nản, vớ cái điện thoại gọi cho nhỏ…
_ Alo, anh gọi gì nữa..?-Giọng phụng phịu..
_Rồi đi.. Giờ sao? Anh qua nhà em hay em qua phòng anh.. Đây?
_ Hihi.. Biết ngay mà.. Để em qua anh nha.. Bụp..- Có tiếng động gì đó như kiểu nhỏ hôn cái điện thoại ý.. Thấy ghê, con nhỏ mất vệ sinh.. Nó cúp máy ngồi đợi.. Ngoài trời vẫn mưa.. Vẫn tí tách, cầu mong tý nữa đừng rào rào hix.. Mai mà bệnh thì khỏi đi học với đi làm luôn.. Nó thấy hơi lo lo, đứng dậy vô tủ lấy chiếc áo gió, kiếm được cái túi ninông đen nhét vào, tý nữa thể nào cũng cần cho coi.. Lúc sau nhỏ đến.. Vẫn màn đập cửa quen thuộc..
_Hihi.. Đi anh..- Nhỏ nhìn thấy nó cười cười, hôm nay nhỏ mặc cái quần jean cộng thêm cái áo sơ mi.. Thiệt tình, đồ đẹp thế này không mặc trông giờ nhỏ ra dáng nữ sinh lắm chứ không như mọi hôm.. Mà phải cộng nhận người đẹp mặc gì cũng đẹp.. Nó ngẩn ngẩn chút..
_À..ừ.. Đi xe nào?
_Hihi.. Đi xe em phóng nhanh cho sướng..- Nhỏ thấy vậy chứ nó chả thấy sướng tẹo nào chỉ thấy sợ thôi..@@
_Mà anh ơi.. Anh mang theo bọc gì kia?- Nhỏ chỉ vô cái túi..
_Quà.. Để tặng em đấy, nhưng phải đi về mới được mở..- Nó đành trêu nhỏ vậy chứ thế nào cái tò mò trong nhỏ cũng bắt nó mở ra.. Và với tính cách của nhỏ thì thể nào cũng bắt nó cất ở nhà..
_Hihi.. Thiệt ạ, quà gì bí mật ghê..
_Ừ.. Thế đi được chưa, lắm chuyện quá.
_Được rồi hihi..
Nó cất bọc quần áo vào cốp xe rồi cùng nhỏ trèo lên.. Nó bắt đầu phóng xe dưới hàng mưa nhỏ nhưng mau.. Nhỏ Ly thì ở phía sau ôm nó chặt cứng, nó quen nên cũng không nói gì.. Từng hạt mưa phùn của tháng mười tuy nhỏ nhưng cộng thêm cái gió to khiến nó rất lạnh..không hiểu sao nhỏ Ly ôm nó lại thấy ấm.. Điên thật..
_ Giờ đi đâu?
_ Ra cầu LB đi anh?- Nó tuy mù thông tin nhưng cũng biết cầu LB lịch sử của đất nước, mà quận LB cách đây xa lắm.. Nhỏ này hâm chắc..
_Xa.. Đến đấy làm gì?
_ Anh cứ đi đi..- Nhỏ nói khẽ.. Nó im lặng bắt đầu đi.. Mưa cũng nặng hạt hơn.. Đầu và người nó ướt hết rồi, trên đường không có bóng người như của riêng hai đứa nó vậy.. Đi mãi cũng đến chân cầu thì mưa rào.. Mưa như trút nước.. Tiếng sấm và tiếng mưa rất ầm, hỏi nhỏ mà nó phải hét lên..
_ Về được chưa..!!
_ Không.. Lên trên cầu đi anh..!!
Nó chiều nhỏ tiếp, lên trên giữa cầu.. Thế nào mai cũng ốm cho xem.. Nãy giờ mong mưa nhỏ mà giờ cứ như bão về ấy.. Gió mạnh, tạt nước mưa vào mắt cay xè, khiến nó cứ chúi đầu mà đi.. Nhưng không lạnh, vì phía sau nhỏ vẫn đang ôm nó.. Rất chặt.. Lên giữa cầu thì nhỏ đòi xuống xe… Dựng xe ở gần thành cầu, nó cúi xuống nhìn từng dòng nước xiết phía dưới của con sông H.. Mặc kệ nhỏ muốn làm gì làm.. Hôm đấy có hai đứa điên hứng hàng mét khối nước lên người.. Một đứa thì nhảy lung tung múa may.. Giữa cầu.. Vì mưa nên đường vắng.. Một đứa thì đứng im ngắm đứa còn lại.. Từng giọt nước mưa rơi từ trên người nhỏ xuống, nhỏ hơi tái mặt, chắc lạnh.. Nhưng vẫn mỉm cười tươi nhìn nó với điệu múa may kì lạ.. Nhỏ cười đẹp lắm.. Nhỏ cười, nó cũng thấy vui kì lạ.. Mưa vẫn vậy gió vẫn vậy.. Ồn cứ ồn.. Nhưng giờ thì cả hai đứa cùng múa may như hai đứa điên rồi.. Không hiểu sao hôm nay lại có hứng như vậy.. Dường như cơn mưa đã làm trôi đi thêm khoảng cách của hai đứa nó.. Lần đầu tiên nó cười tươi.. Thật tươi với nhỏ..Nó biết giờ nó đã yêu nhỏ thật rồi.. À không giờ phải là em chứ.. Em như mang đến bên nó sự gần gũi nhất định ấm áp lắm.. Lần đầu tiên cảm giác này dưới một cơn mưa.. Ly à.. Trời cũng sắp tạnh rồi đó.. Có lẽ anh phải bắt đầu thôi..


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.