Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 52



Sáng dậy bởi ánh nắng chiếu vô mắt, chói thật.. Thời tiết quái gì thế này.. lúc nắng lúc mưa.. với tay lấy cái điện thoại thì giật cả mình, muộn rồi.. Vội bật dậy mà không để ý một vòng tay đang giữ chặt lấy nó.. Thành ra..
_Huỵch… Á..á..- Nhỏ bị nhấc lên buông tay khỏi nó rồi ngã xuống giường.. Lườm nó cái rồi hét lên..
_Đau quá.. Anh làm cái gì vậy hả?
_Anh xin lỗi.. Anh phải đi học..
Xong nó vô VSCN để mặc nhỏ ở ngoài dụi mắt cằn nhằn.. Bước ra thì nhỏ chạy vô còn nó thì chuẩn bị đồ.. Lúc sau đang dắt cái xe của nhỏ ra thì nhỏ vỗ vỗ vai nó..
_Anh, đi xe em đi..
_ Thôi đi xe anh cũng được mà..
_Muộn rồi còn làm bộ.. Có đi không..!?- Nhỏ trừng mắt, lạ thật hôm qua hiền thế cơ mà..hix..
_Thì đi..-Nó xuôi xị.. Ngồi đằng sau nó mà nhỏ ôm chặt cứng.. Đi trên đường bao người nhìn.. Từng hàng quán phát ra mùi thức ăn sáng mà nó thấy xuýt xoa.. Đói quá =.=.. Không biết ai thử cảm giác này chưa.. Đi trên đường HN vào sáng sớm và phía sau là người con gái nó thích.. Tạo trong nó một cảm xúc thú vị.. Tiếng lá cây xào xạc vì gió cộng thêm từng tiếng giao.. Khiến cho HN thêm gần gũi với nó hơn chứ không như những giờ cao điểm.. Ồn với bụi thấy gớm.. Nó cứ thế thơ thẩn phóng đi.. Nhỏ Ly phía sau thì cứ dụi mặt vô lưng nó rồi cười cười.. Sáng ra đã điên rồi =.=… Đến trường thì thấy chả có ai trong sân.. Vào học xừ nó rồi, xuống xe đang định chạy vô thì nhỏ bảo nó đứng im đấy.. Rồi vòng đi đâu lúc quay lại với hộp xôi và chai nước..
_Nè tý ăn sáng nha anh..- Nó cũng quen với việc nhỏ quan tâm đến nó rồi nhưng.. Quan tâm quá thế này thì chưa.. Chẳng hiểu nhỏ nghĩ gì nữa.. Tốt với nó thế để làm gì nhỉ.. Nó lúng túng..
_Ơ.. Uhm, cảm ơn..
_Hihi.. Anh vào đi, em về đây..- Rồi nhỏ quay xe đi.. Nó chạy lên lớp.. Lom khom nhìn vô.. Hú hồn may mà giảng viên chưa lên. Đi vội xuống cái chỗ ở cuối của nó.. Kèm theo bao nhiêu ánh nhìn.. Ngại quá đi mất.. Thấy nó, thằng mãnh Tuấn cười đểu..
_Dạo này có gái rồi quen anh em đó nha..hehe.
_Quên gì.. Mà gái nào?
_không phải giấu.. Hôm nọ qua phòng ông tính ngủ nhờ thì thấy nó đập cửa lên về luôn.. Hehe- Thằng khỉ này đến giờ thiêng dữ.. Chán quá..
_Ờ thì nó đến chơi thui.. Có gì đâu.
_Chơi gì hả ông..hehe..
_ Im.. Học đê..
_Trông thế mà gớm phết chả đùa đâu..hehe
Ngồi chăm chú lên phía trước với lão giảng viên mặt như la hán.. Không thèm giải thích với thằng trời đánh này.. Cuối cùng.. Cũng chả có gì ngoài học sau mấy tiết buồn ngủ.. Chán ơi là chán.. Giảng quái gì chả vô, học lâu thế rồi quyển giáo trình mới được có vài trang =.=.. Lúc tan.. Nó bước ra của lớp thì thấy nhỏ Ly đang vẫy tay nhìn nó cười híp mắt.. Bọn cùng lớp thì ồ lên nhất là thằng Tuấn.. Ngại chết mất thôi, nó kéo tay nhỏ đi nhanh xuống..
_ Bỏ tay em ra.. Đau..
_Đến đây chi?
_Người ta đến đón anh mà..- Nhỏ phụng phịu..
_Ừ.. Thì đón sao không ở dưới.. Lên làm gì?
_Em thích đấy..!- Nhỏ vênh mặt lên rồi kéo tay nó, đang ngẩn ngẩn cái mặt..
_Đi về thôi anh hihi..
Nó để ý thấy có nhiều thằng cứ nhìn chân nhỏ.. Quả quần rách đến nỗi không còn gì để rách nữa còn mặc cái áo bó sát để lộ những đường cong đủ để đánh gục bất cứ thằng con trai nào nhìn thấy.. Nó tự dưng thấy khó chịu.. Ra chỗ để xe.. Nó nói với nhỏ..
_ Này, lần sau đừng mặc những bộ quần áo này ra đường nữa nha..
_ Tại sao?
_Nó hở.. Bộ hết quần áo lành rồi à.
_hihi.. Anh chả bít gì cả.. Đây là mốt đấy..
_ Mốt gì mà mốt.. Hở hang thế này không thấy bọn nó nhìn à..!- Nó hơi gằn giọng.. Nhỏ vẫn cười..
_Hihi.. Có gì đâu anh..
_Em không thấy có gì nhưng anh thấy khó chịu.. Nếu em thích mặc những đồ này thì lần sau không phải đi với anh nữa đâu..- Nhỏ sững người lại, nó trèo lên xe.. Ngồi im.. Chả hiểu sao nó lại nói những cái này dù biết nó không là gì của nhỏ.. Rồi nhỏ cũng trèo lên xe, nó phóng đi.. Nhỏ ôm nó chặt.. Rồi tự dưng cười..
_Hihi.. Nay quan tâm em ghê ha..
_Ừ..- Nó cũng chả ngần ngại công nhận, dù sao thì nhỏ cũng quan tâm đến nó nhiều hơn mà.. Chả sao cả.. Ra sao ra.. Nó vẫn im lặng suốt quãng đường còn lại.. Nhỏ nói khẽ..
_Em biết rồi.. Anh về nhà em đi..
_Ừ.
Nó ngoành xe về nhà nhỏ, nhỏ nhảy vô mở cổng rồi bảo nó đợi giống hôm trước.. Lại gì nữa đây không biết.. Khuất sau cánh cổng to tướng mà nó đủ thấy nhỏ siêu thế nào.. Sống một mình, thảo nào cứ thích đến với nó.. Không biết lúc chưa biết nó thì sao nhỉ? Giờ mới để ý.. Men theo sân nhà nhỏ.. Có một rải bông lau.. Dở hơi này trồng cái đó làm gì không biết nữa =.=..
Ngồi bên ngoài mà nó cứ nhìn lung tung, cổng rồi bóng đèn, cây cối nhà nhỏ.. Ngó vô như thằng chuẩn bị ăn trộm.. Vài người đi qua còn để ánh mắt cảnh giác nữa chứ..=.=.. Lúc sau nhỏ đi ra mặc bộ đồ khác hẳn lúc nãy.. Quần dài, áo thể thao rộng.. Tốt, hết hở hang rồi.. Mặc đẹp thế này mà cứ khoái mặc mấy cái đồ rách kia.. Chả bù cho nó.. Tay nhỏ còn vung vẩy cái bọc gì đó.. Cười tít mắt rồi nhảy vô người nó.. Suýt ngã..@@
_ Hihi.. Anh ngốc đi nào..
_Đi đâu?
_Về phòng anh chứ gì nữa..hihi.
_ Ừ.
Nó ngồi lên xe, nhỏ trèo lên phía sau nó.. Được có vài ngày mà hầu như nó quen với sự có mặt thường xuyên của nhỏ, rồi đồ dùng.. Hazzj, thế này chắc chết quá.. Vẫn là kiểu ôm chặt, nó thì cũng lạ lạ.. Ôm thì ôm vừa thôi việc gì phải chặt thế? Nhưng căn bản cũng thích nên nó chả nói gì..=)) Với lại thời tiết này cũng hết nóng rồi còn đâu.. Nhỏ cứ thế ôm rồi tựa vào nó.. Cảm xúc của nó luôn vậy trong những lúc này.. Một sự bình yên, hạnh phúc xen lẫn đồng cảm của hai đứa cô đơn.. Có vẻ nhỏ tội hơn vì sống thiếu gia đình.. Cứ thế nó phóng xe qua từng con phố mà nó biết.. Nó chọn đi đường vòng cho xa chút, tự dưng nó muốn lưu giữ cảm xúc này.. Chắc nhỏ không để ý nên cũng im lặng.. Hai đứa cùng im lặng.. Về đến phòng nhỏ lại cười híp mắt đợi nó mở cửa rồi lại nhà vô nấu ăn luôn.. Sướng thật.. Ngồi trên giường nhìn nhỏ đằng sau lưng.. Chả hiểu suy nghĩ nào dẫn đến việc nó ngồi dậy ôm lấy nhỏ từ phía sau giống hệt tối hôm trước nhỏ ôm nó.. Nhỏ không phản ứng gì.. Im lặng, nó có cảm giác bất an một chút..
_Em..
_Sao anh..?
_ Sao lại tốt với anh như vậy..?- Câu hỏi này nó muốn hỏi ngay từ đầu rồi, ấy vậy mà chưa.. Nhưng giờ nó thấy là lúc cần thiết.. Lúc cảm xúc của nó đang rất mãnh liệt..
_Vì anh rất đặc biệt?
_ Nghèo, xấu trai, toan tính… Anh chỉ là người bình thường.. Anh không đặc biệt đâu..
_Anh à.. Đừng nghĩ mình như vậy…. Đặc biết không phải là những thứ bên ngoài như anh nói đâu.. Từ hành động hay tính cách của anh.. Mọi thứ em đều ấn tượng.. Và rồi nhận thấy nó khác với vẻ ngoài của anh hoàn toàn.. Anh à.. Tự tin với bản thân mình vào và suy nghĩ thấu đáo hơn đi.. Anh chỉ hơi ngốc thôi..
_ Thế vẫn không đủ để em tốt với anh như vậy…
_Còn nhiều lý do khác nữa.. Anh ạ, ví dụ như anh rất vô tâm này, hay anh nhát này.. Em ăn mặc đẹp như thế còn không dám nhìn bắt chỉnh sửa này nọ..xí.. Vậy nhưng em vẫn thích bên anh, lạ anh nhỉ..?
_Ừ..-Thật sự lúc này nó chả biết nói gì hơn, nhỏ chỉ đơn giản vậy.. Điều nó mong chờ là một câu nói về tình cảm cơ.. Vì thằng nhát như nó đâu dám nói chứ..
_Và em đang đợi tên ngốc như anh nói một câu nói..
_ Câu gì?
_Bởi vậy mới bảo anh ngốc..hihi, khi nào phát hiện ra thì hãy nói với em nha.. Em không nói trước đâu đấy..vì em là con gái mà..
Nó lại suy nghĩ.. Câu nói gì mà nhỏ đợi.. Rồi con gái không nói trước nhỉ.. Khó chịu thật.. Mãi không nghĩ ra..
_Nay bạo ghê.. Còn dám ôm em trước nữa cơ hihi.. Bỏ ra cho em làm nào..không đói hở..
_À ờ..- Nó lúng túng thả nhỏ ra rồi ngồi xuống giường nghĩ tiếp.. Nhưng không có ra..=.= con gái thật rắc rối.. Nhưng ít ra nó cũng biết tại sao nhỏ quan tâm đến nó rồi.. Vì nó ngốc =.=..
Cơm xong nhỏ về luôn không ở lại làm nó hơi hẫng chút vì cứ đinh ninh nhỏ ở lại tiếp.. Mà trông mặt nhỏ vội vội.. Chắc có việc, cũng phải thôi.. Đâu thể loanh quanh với nó cả ngày được.. Ngồi lúc xuôi cơm rồi đi ngủ..
.
.
.
Chiều đạp xe sang quán thì vắng khách.. Thấy chị ngồi cầm quyển gì đó mà ngước mắt lên trần nhà, mồm nhẩm nhẩm.. Nhìn cái điệu bộ.. Vừa dễ thương vừa buồn cười..
_Hù..!
_Á..á..- Nó trồm lên doạ chị.. Chị giật mình hét ầm lên.. Làm nó giật mình theo.. Vội che mồm chị lại.. Mấy người khách cứ nhìn nhìn.. Đúng là động nhầm cái loa mà =.=..
_Bé mồm thôi.. Khách nhìn kìa..- Chị quay sang véo nó cái.. Đau thấy bà cố..hix
_Nhóc tồ đáng ghét.. Dám hù làm chị giật mình nè..
_hehe.. Thấy chị chú tâm quá.. Hù cái cho thay đổi không khí mà.. Thế đang làm gì đấy..
_Ý.. Quên tại nhóc á, chị đang tính sổ sách.. Đang nhớ số mà quên mất tiêu rồi.. Lại phải tính lại..- Chị nhăn nhó phụng phịu.. Cái môi lúc nào cũng hồng cong cong lên..
_Thế máy tính đâu?
_Chị để quên rồi..
_ Ơ hay thế điện thoại đâu?
_Làm gì hả nhóc?
_Bộ không biết trong điện thoại cũng có máy tính hả?
_Ờ ha.. Chị quên,hihi..- Chị cười tươi lôi cái điện thoại to bành ra xong vuốt má nó cái.. Như trẻ con ý..@@


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.