Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 51



Giật mạnh đôi tay nhỏ ra.. Quay lại nhìn nhỏ bằng đôi mắt lạnh băng nhất có thể.. Nhỏ sững sờ nhìn nó, nước mắt vẫn chảy..
_ Vậy ư? Đối xử với em.. Đối xử với em có bằng em đối xử với tôi không? Một tuần qua em đã đi đâu.. Đi đâu hả..!!- Nó hét lên.. Chưa bao giờ nó thấy giận nhiều như vậy, giận người con gái đầu tiên làm cho nó có cảm xúc nhớ nhung.. Rồi hụt hẫng.. Nhỏ vẫn khóc, chợt lao vào ôm nó.. Nó vẫn vậy chỉ biết bất động mà thôi.. Dường như con gái rất biết cách làm cho đối phương bị vô hiệu hóa thì phải.. Nhỏ cất giọng run run khi vẫn trong vòng tay và đang đang ôm chặt của nó..
_ Anh.. Anh.. Nghe em nói được không..?- Nó cũng muốn biết cái lý do nhỏ không gặp nó cả tuần.. Cơn giận xìu xuống, cái cảm xúc chết tiệt của nó thật kì lạ..
_Ừ.. Chỉ biết vậy rồi nhỏ Ly kể… Bố mẹ nhỏ sang Nhật công tác từ năm nhỏ học lớp 10.. Trong những năm ở đây nhỏ chỉ sống có một mình hoặc sang nhà người thân.. Khi bố mẹ nhỏ về nhỏ rất vui.. Một cô gái yếu đuối thiếu thốn tình cảm gia đình nên lúc nào cũng tỏ ra mình mạnh mẽ.. Tuần vừa rồi là do bố mẹ nhỏ về nên nhỏ không đến được.. Đơn giản là vậy chứ không giống những gì nó nghĩ trong đầu mấy ngày qua.. Giờ chỉ thấy thương nhỏ.. Đây cũng là lý do nhỏ đến ở với nó qua đêm cũng không sao.. Nhỏ tủi thân, cô đơn giống nó.. Ít ra nhỏ còn có bạn bè.. Còn nó thì không.. Chỉ có nhỏ và chị.. Nhỏ còn kể những lúc ở một mình trời mưa mà mất điện nhỏ sợ.. Thật sự nó nể phục nhỏ rất nhiều.. Nó hết giận nhỏ.. Im lặng.. Nhỏ nói xong thì khóc to hơn.. Đôi tay của nó đánh bạo ôm nhỏ run run.. Nó là một thằng rất vụng về trong việc an ủi.. Đỡ nhỏ ngồi xuống giường.. Nhỏ tựa hẳn vào người nó..
_Anh.. Ơi..- Ơn trời, nhỏ hết khóc rồi..=.=
_Sao?
_ Em.. Nhớ anh lắm..- Nhỏ nói bé nhưng nó vẫn nghe được.. Má nhỏ hồng lên.. Chắc ngượng..
_Ừ..
_Ừ.. Gì mà ừ.. Anh nhớ em không?- Nhỏ phụng phịu đấm đấm vô người nó.. Nếu nói không thì là nói dối nhưng nói thật thì ngượng.. Kệ..
_ Có..
_Hihi.. Có là nhiều hay ít..- Nhỏ típ đôi mắt đỏ hoe cười cười.. Ngước lên nhìn nó.
_ Thì vừa vừa..
_Hứ, cái đồ ngốc..- Rồi nhỏ ôm chặt nó hơn.. Khoái ôm dữ vậy bà.. May mà mùa này mát chứ mùa hè thì chịu =.=.. Nhỏ thơm thật.
_Ừ..
_Anh này.. Lần sau có chuyện gì cũng nghe em nói trước nha.. Đừng như vậy với em nữa nhé.. Em sợ anh nhìn em như vậy lắm..
_Ừ.. Anh xin lỗi..
_Hihi.. Thôi bỏ em ra để ăn tối nào..- Chợt nhận ra tay nó cũng đã ôm chặt nhỏ từ lúc nào.. Ngượng quá..=.=.. Nhỏ đứng dậy tiến ra ngoài xe đêm theo một bọc gì đó, chắc đồ ăn.. Lại trở về với những ngày được nhỏ quan tâm rồi.. Vui dữ.. Mà cũng thương nhỏ.. Chắc vừa tan quán xong sang đây luôn.. Nhìn nhỏ bày biện đồ ăn mà nó chỉ muốn chạy lại ôm nhỏ để thổ lộ tình cảm luôn nhưng.. Nó không đủ dũng cảm.. Trong nó vẫn hình thành một khoảng cách với nhỏ.. Sợ rằng đây chưa phải là tình yêu.. Nó là một thằng tính cách có phần lãng mạn.. Nó muốn tình đầu cũng là tình cuối của nó nên cho đến nay nó vẫn chưa có người yêu.. Hoặc cũng có thể chả ai thèm yêu cũng nên =.= nó muốn xác định tình cảm của mình với nhỏ.. Đơn giản vậy..
_ Anh ơi..- Nhỏ gọi làm nó tỉnh sau một hồi ngẫm nghĩ..
_Hả?
_Em tắm nha..
_Ừ.. Đổ ở phích ra có nước nóng đấy..
_Nhưng em không có quần áo..- Nhỏ xụ cái mặt xinh xắn của mình xuống.. Nó ngồi dậy lục tủ kiếm cho nhỏ cái quần ngố với cái áo sơ mi.. May hôm trước nhỏ trả.. Không chắc phải mặc áo mùa đông mất @@.. Cầm bộ quần áo nhỏ bước vô phòng đóng cửa rầm một cái.. Xong thò đầu ra lườm lườm..
_Cấm nhìn trộm..
_Chả thèm..- Tiếng nước chảy ở trong kèm theo tiếng hát nhắng nhít của nhỏ làm nó lắc đầu phì cười.. Cô gái này thật thú vị, lúc thì như trẻ con hồn nhiên thấy gớm, lúc lạnh lùng.. Lúc lại mít ướt thấy sợ luôn.. Nó chắc phải tìm hiểu từ từ thôi.. Ra bàn lấy bát đũa nhìn vô chỗ thức ăn.. Mua nhiều quá.. Ăn không hết lại đổ đi.. Nó cũng chả để ý nữa, được nhỏ quan tâm như thế này là phúc của nó lắm rồi.. Ít ra những ngày vừa qua nó cũng biết nhỏ chiếm một vị trí quan trọng trong tim nó.. Đó mới là mộ tuần.. Nhỡ đó là một tháng, một năm, hoặc cả đời thì sao nhỉ.. Nó sợ nghĩ đến viễn cảnh đó, sợ những ngày tháng như thế này rồi cũng có lúc phải tàn.. Thời gian qua đi nhanh lắm, không biết sau này sẽ như thế nào đây.. Nó không thể tưởng tượng được.. Thôi thì cứ sống vui những ngày này đi đã.. Không nên suy nghĩ nhiều.
Tắm xong nhỏ bước ra lau lau cái đầu.. Thơm dữ.. Ngồi xuống bàn, nó để bát đũa ra.. Hai đứa ngồi ăn.. Nhỏ đôi lúc nhìn nó cười cười.. Như con khùng..
_Anh ơi..
_Gì?
_Em muốn ăn chung..-Gì đây trời..@@
_Dẹp.. Đủ bát đũa mà ăn chung gì, bổ lắm chắc.. Điên vừa thôi.
_Nhưng em thích mà..- Nhỏ nhăn nhó xụ cái mặt xuống.
_ Thế giờ có ăn nữa không đây?
_Thì có..- Nhỏ vẫn nhăn, gảy gảy đũa.. Đúng là tiểu thư.. Nhưng nó chịu không chiều được.. Hai đứa ngồi ăn im im.. Tính xấu của nó là thế, khi ăn thì không khoái nói chuyện nhiều.. Ăn xong thì nhỏ lại rửa bát.. Rồi bôi bôi tay vô cái áo mới giặt của nó chứ..@@
_Nè làm gì thế?
_Thì em lau tay.. Không thấy sao còn hỏi.
_ Ai chẳng biết nhưng sao lại lau vào đấy?
_ Thì giẻ lau không lau vào đấy lau vào đâu?
_Ôi trời.. Áo tui đó chị hai..
_Áo gì mà thủng lỗ chỗ thế này?- Nhỏ còn thọc tay vô mấy cái lỗ thủng giơ lên chứ.. =.=.
_ Thủng nhưng vẫn mặc được.. Mặc hè cho mát.
_Hihi.. Em xin lỗi, không có biết..- Cũng chả trách gì được nhỏ, vì nhìn trông giống giẻ lau thật.. Nhưng còn hơn mấy cái quần rách te tua các vết chém của nhỏ.. Hôm nào phải góp ý mới được, chứ chân trắng đẹp như thế.. Mà cứ để hở khác gì đốt mắt người khác..
_Ừ.
_Sao anh không bỏ đi..?
_Bỏ thì cởi trần.
Nhỏ im luôn chả nói gì nữa, quay sang cầm cây đàn của nó nghịch nghịch một cách thích thú…
_Anh học đàn lâu chưa..hihi?
_Lớp 10 rồi..
_Thảo nào đàn hay ghê.. Anh đàn em nghe một bản đi..- Nhỏ hấp háy đôi mắt long lanh.. Còn lâu, mới thôi miên được anh nữa nhé..=))
_Nghe suốt ngoài quán rồi còn gì?
_ Nhưng nghe ngoài quán khác ở đây khác.
_ khác gì.. Vẫn thế mà?
_Ngoài quán đông người.. Còn ở đây chỉ có mình em nghe thích hơn hihi..
_Thôi tối rồi..
_Đi mà anh…-Nhỏ bám tay nó lắc qua lắc lại..
_Để hôm khác.. Giờ đi ngủ..
_Xí.. Cái đồ kẹt xỉn..- Con dở này có xin gì đâu mà bảo nó kẹt xỉn chứ @@.
_Ừ.. Ngủ đây..-Nó nằm xuống cái giường.. Nhỏ nhăn nhó đạp vào thành giường.. Khó chịu thật..
_Yên nào..!
_Hứ.. Em đi về đây..- Tốt quá về đi… Cơ mà tối này hơi nguy hiểm.. Chậc, để xem thế nào đã..
_Ừ.. Đi cẩn thận nhé..- Nó ngồi dậy mở cửa phòng cho nhỏ.. Tự nhiên nhỏ hét lên..
_Cái đồ ngốc này..! Đồ ngốc.. Ngốc ơi là ngốc.. Đã thế đây không về nữa..- Ơ tự nhiên chửi người ta xong ăn vạ.. Chả hiểu gì cả =.=
_Ừ.. Rồi sao, giờ về hay ở?
_Ở..- Nhỏ chả thèm nói gì nữa, cau có ngồi xuống giường..
_Ở thì đi ngủ.. Muộn rồi..- Nó đóng cửa lại rồi vô WC VSCN, xong ra tắt điện nằm lên giường.. Nhỏ vẫn ngồi đấy mặt nhăn nhó.. Có cái đàn thôi mà làm gì giữ vậy..hazzj, đòi cái gì thì phải đòi bằng được mà..@@
_Nè ngủ đi..
_ Không..!
_Sợ à, để anh xuống đất nhé..- Nó thử thế thôi chứ nằm với nhỏ quen rồi, chả lo lắng gì nhiều.. Nó có tình cảm với nhỏ lên nó kiềm chế được..dù bên cạnh nó bây giờ là một thân hình bất kể người đàn ông nào cũng muốn chiếm hữu.. Nhưng nó tôn trọng và chắc chắn sẽ không làm gì hết..
_ Anh cứ nằm đấy..
_Lắm chuyện vừa thôi.. Thế có ngủ hay không đây?
_Không đấy..!
_Anh thức cùng em..-Nó ngồi dậy luôn cạnh nhỏ.. Im lặng..
_Hứ..- Nhỏ quay đi.. Đêm tĩnh nặng mọi người ngủ hết…HN ngủ, duy chỉ có hai đứa nó vẫn thức.. Điên dữ.. Lúc lâu sau nhỏ cứ gật gà gật gù rồi tựa vào người nó ngủ luôn.. @@.. Thế mà cũng đòi, đặt nhỏ nằm xuống giữa giường cho thoải mái.. Định xuống đất nằm thì.. Nhỏ bỗng mở mắt ra giữ nó lại..giật cả mình.. Tưởng ngủ rồi, vài lần thế chắc sốc tim quá =.=
_Anh không được đi.. Nằm đây..
_À..ừ..
Nó nằm xuống cạnh nhỏ, lại ôm chặt xong rúc vô người nó..
_ Anh ơi..
_ Gì?
_ Lúc ở nhà một mình mỗi buổi tối.. Em rất cô đơn.. Giờ thì hết rồi, cảm ơn anh nha..
Nhỏ nói khẽ.. Nhưng cũng đủ cho nó nghe thấy và hiểu được những gì người con gái này phải chịu đựng, nó luôn cô đơn nên nó hiểu cảm giác đó, nó ăn mòn niềm tươi sáng năng động của con người..biến người ta thành kể lầm lì như nó, vậy mà nhỏ vẫn luôn tỏ ra mình cá tính được, thật đáng ngưỡng mộ..nhưng con gái thì vẫn là con gái.. Họ luôn có tính chất yếu đuối dù có mạnh mẽ thế nào đi nữa và cần được che trở bằng một bờ vai vững chắc của một người đàn ông.. Nó sẽ là người che trở cho nhỏ dù khoảng cách địa vị hay bờ vai nó có bé đi chăng nữa thì nó tin mình sẽ làm được..
_Ừ..- Nó ừ nhẹ rồi tự động ôm lại nhỏ( có tiến bộ )rồi ngủ.. HN đêm yên bình trong tĩnh lặng..
.
Hãy cho anh thời gian để xác định tình cảm của mình em nhé, sẽ nhanh thôi..


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.