Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 114



Hai đứa trở lại HN đúng ngày mà chị Hà giao hẹn, nói gì thì nói cũng phải chuẩn, chứ chị giao em cho nó sai thì chắc khỏi có lần sau quá. Những ngày đầu năm mới đi học và làm khiến nó đôi chút mệt mỏi, vị tết còn vương vấn, nó chưa kịp quen với guồng xoay cũ này.
.. Khoảng thời gian sau là khoảng thời gian hai đứa khó gặp nhau nhất vì xảy ra một số chuyện ngoài dự đoán. Trong giờ học ngày hôm ấy.
_Cơ sở cũ đã hoàn thành, tuần sau chúng ta trở lại bên đó học nhé cả lớp. Cậu Quân dán thông báo này lên bảng đi!
Ông thầy nói làm nó giật mình, anh Quân tất tả chạy từ cuối lớp lên hì hụi dán. Nó trầm ngâm lo lắng.
_Mẹ. Xa vãi ra. Ngại quá ông ạ.
Thằng Tuấn nhăn nhó, xa thì nó không ngại. Ngại điều nếu nó rời đi nó sẽ xa em. Mà nó chẳng muốn vậy chút nào. Vừa ra tết đã đau đầu rồi.
.. HN cảnh vật tối ồn ào xen lẫn những bóng đèn đường vàng đủ để người ta thấy mọi thứ. Người, hàng quán nô nức trong hơi thức ăn. Hay cửa hàng quần áo đông đúc. Nó lọc cọc con xe đạp về phòng trọ nhỏ của mình. Giờ đây, quán chẳng còn điều gì níu giữ nó nữa. Thật nhàm chán, thiếu tiếng cười của chị, làm cho tiếng đàn guitar của nó ít dần đi, cuối cùng cây đàn được bỏ xó ở phòng. Anh Vinh là quản lí quán hiện giờ, nhỏ Đậu cũng ra phụ việc. Chẳng thay đổi nhiều nhưng, nó đã nghĩ đến việc xin nghỉ vì nó nhớ.. Chị. Cố liên lạc hay hỏi han, đều nhận được sự im lặng. Chị cứ như quả bóng sà phòng mang đầy màu sắc tươi đẹp.. Bỗng nhiên tan biến đi khỏi cuộc đời nó..

Nằm trên chiếc giường cũ, nó nhìn mông lung khắp căn phòng mình gắn bó đã gần nửa năm. Thời gian thật đáng hận. Suy nghĩ đi qua đi lại trong đầu nó. Ở lại, nó sẽ không xa em nhưng rất khó khăn. Nơi kia xa nên chắc chắn phải đi xe máy ngược lại mất công, tiền xăng xe cũng là vấn đề lớn. Nếu chuyển đến gần, nó đỡ được khá nhiều khoản, nhưng còn em. Nó lại không đành. Chưa kể, còn một người nó chưa muốn gặp là Tâm. Nó biết phòng trọ ấy luôn có chỗ dành cho nó.. Thật bế tắc.
_Rầm..! Anh mở cửa cho em với..!
Tiếng em bên ngoài xua tan đi sự im lặng ảm đạm của căn phòng. Nó đi ra mở. Kéo em vào. Ngoài trời hình như đang có mưa. Mưa xuân nhẹ mang theo nhiêu tâm sự. Mưa mang đến người con gái là em.
_ Rét thế ở nhà ngủ đi. Muộn qua chi vậy?
_Nhớ anh thì qua. Bộ không thích à?
_Có nhưng nếu muốn thì phải gọi anh chứ. Lần sau đừng đi một mình nghe chưa?
_Dạ..
Em vào lau khô lại mái tóc lấm tấm nước mưa. Nó ra hiên cửa ngắm mưa. Biết bao giờ ánh dương trở lại đây.
_Anh..anh! Vô đây, đứng đó lại cảm giờ.
Nó đi vào, đóng cửa lại. Kéo đôi bàn tay em ủ ấm để có thể trút bầu tâm sự đang nặng ở đầu.
_Anh bảo này..
_Gì vậy anh?
_À..ừm. Anh sắp chuyển trường rồi. Trường xa hơn chút.
Em chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ im lặng nghe câu nói. Rồi cười hiền.
_Chuyện này em biết rồi.
_Ủa sao biết?
_Hihi.. Bí mật, vậy anh tính sao?
_Ừ thì chuyển nhưng anh vẫn ở đây thôi. Chứ có gì đâu.
Nó chỉ kể em biết, chứ không có mục đích gì cả, nào ngờ em biết rồi.
_Em cảm ơn anh.. Nhưng em nghĩ anh nên chuyển chỗ ở thì phù hợp hơn anh à?
_Anh không muốn..
_Không ai muốn đâu anh. Giờ mình đâu bé gì nữa. Phải sống thiết thực hơn. Anh hiểu không?
_Anh hiểu.. Nhưng anh thật sự không muốn..
Nó cố cho em hiểu nó không muốn xa em, nó muốn em biết nó không sống thiếu em được. Vậy mà khó quá. Em rất thông minh.
_Vì em chứ gì. Anh nghĩ anh đi em không buồn sao. Em ích kỷ nhưng chuyện này thì không được. Dù sao cùng thành phố đâu phải xa quá đâu. Hihi thi thoảng về với em cũng được mà.
_Ừ.. đành vậy. Có cơ hội thì hôm nào anh cũng đến.
_Mong là thế. Anh phải suy nghĩ chín chắn hơn biết chưa. Chứ không có em kè kè như này nữa đâu.
_Ừ ừ..
Em rất dứt khoát, không tỏ ra đau khổ sướt mướt như những cô gái yếu đuối khác. Có gì đó ở em mạnh mẽ lắm. Nhưng đôi mắt kia buồn, nó có thể thấy được.
.. Công việc tìm nơi ở mới được nó may mắn sắp xếp ổn thỏa. Cũng nhờ quen được một số người bạn tốt qua cái danh “nghệ sĩ” họ không suy nghĩ gì mà cho nó ở cùng phòng trọ. Tuy nhiên hơi chật vì có đến 4 thằng nhưng rất rẻ. Sau khi trả phòng cho bà chủ nhà, nó dọn dẹp đồ đạc để chuyển đi. Em đang ở shop nên nó không nói mất công em ra, có mỗi mình làm mãi chẳng xong.
_Mở cửa.. Mở cửa..!
Tiếng người nhao nhao bên ngoài làm nó tò mò.
_Ủa.. Mấy người?
_Người gì.. Hehe đến giúp ông mang đồ về nhà mới.
Thằng Tuấn tếu táo với hai thằng bạn khác đi vô. Lại phiền người ta rồi.
_Ở một mình mà phòng rộng phết nhỉ?
_Ờ, tôi kiếm được giá vừa tầm cả gần trường nữa.
_Nghệ sĩ ơi, đống xoong với đồ bếp này mang theo không?
_Bên đấy có chưa ông?
_Có rồi nhưng thiếu nồi với bát hehe..
_Thế mang qua luôn vậy.
_Ừ.
Hai người này đều là người miền Bắc, một người ở Hưng Yên, người kia thì ở Hải Phòng. Tên là Quang với Hoàn. Cùng hơn tuổi nó nhưng không bắt nó gọi anh. Họ bảo cứ ông tôi cho khỏe, quen rồi.Nó cùng dọn, thằng Tuấn kề bên cạnh.
_Nói chuyện với cái Ly chưa?
_Rồi.
_Cho đi không?
_Còn bảo đi ấy.
_Thế là tốt.
Thằng Tuấn cười cười. Hai cậu kia vẫn lúi húi dọn tuy chưa thân thiết gì làm nó rất biết ơn. Họ còn mang xe và dây để buộc đồ lỉnh kỉnh phía sau nữa. Nhiệt tình dữ. Hỏi thì bảo đón tân binh về nên thích.
_Tôi đèo ông ôm chắc đấy nhé, rớt là tiêu đấy.
_À từ từ, để sang chào bà chủ đã.
..
Nơi trọ mới nằm ngay đằng sau nhà trọ của bác Trung, điều này chỉ có anh Cương biết. Nó bảo anh giữ bí mật. Ở đây một dãy, gồm ba phòng, gần như cái ký túc xá. Vì có hai tầng nên nó cũng thấy hứng thú bởi cái sân thượng làm chỗ phơi đồ. Ít khi sống tập thể nên tạo cho nó cảm giác lạ lạ cộng thêm chút lo lắng. Thằng Quang vỗ vai.
_Hê, yên tâm, anh em sống với nhau đơn giản thoải mái. Có gì không biết cứ bảo tôi.
_Lo gì, bốn thằng, học với nhau một ngày cũng là anh em..hehe.
Thằng Hoàn huých tay nó cười xoà, thật tự nhiên đối với người lạ.
_Mà sao các ông biết tôi chuyển chỗ mà cho ở cùng.
_Thằng Tuấn nói á, chứ tôi đâu có biết.
Nó gật gù, thằng Tuấn tốt quá. Điều gì cũng đi trước nó để giúp. Đôi khi thấy áy láy nhiều, nhưng thắc mắc lại cười bảo không có gì.
_Thế còn người nữa đâu?
_Thằng ấy tên Khánh, nó là con nghiện công nghệ, nên ít khi rời cái máy tính lắm, nhưng cũng tốt lắm, chắc đang ở trong phòng rồi. Thôi vào trong đi ông.
Sắp xếp xong mọi thứ và làm quen nốt với thành viên còn lại. Nó ra ngoài hành lang đứng nhìn mông lung. Thằng Tuấn thì đã về từ nãy. Tuy là toàn con trai nhưng phòng tương đối sạch sẽ và ngăn nắp với hai chiếc giường tầng đối nhau. Nó nằm trên tầng hai ở giường thằng Quang. Về chiều, trời lại mưa. Không khí ẩm ướt. Xuân năm nay mưa nhiều quá. Nó nhớ em. Từ sáng không nói chuyện rồi. Thật khó chịu cho một thói quen được sắp đặt từ trước nay bị phá bỏ.
_Bơ vơ thế nghệ sĩ. Chán thì vô đàn bản anh em nghe coi.
_Thôi. Giờ không có hứng chơi. Ông thông cảm.
_Ừ, nói vậy chứ ai ép. Ông hiền ghê.
_Ừ.
Thằng Quanh chỉ sang bên cạnh.
_À, hàng xóm kia kìa, có chào hỏi gì không ông?
_Ai?
_Phòng cuối dãy có hai vợ chồng bác Toàn, tốt lắm. Còn bên cạnh đây là của 3 đứa con gái. Hai chị em cái Hằng sinh viên trường Ngoại Thương, con em học cấp ba LTV. Còn đứa kia tên Hòa con gái nhưng đanh đá kinh khủng.
_Ờ ờ..
_Nói cho mà biết, nhìn ông ngô nghê quá con Hòa lại bắt nạt cho thì khổ.
_Biết rồi, nhưng chả chào đâu, ngại lắm.
_Vậy thôi. Tôi vào đây, gió lạnh quá.
_Ừ.
Nó không có tâm trạng như lúc mới nên nữa, cũng chẳng xa lạ nhiều HN này cả. Giờ cảm xúc về em lấn át hết cả con người nó. Khó chịu thật.
_”Alo..”
_”Anh chuyển đến chỗ mới rồi..”
_”Ủa chuyện lúc nào vậy? Sao không kêu em?”
_”Em ở bên ý kêu mất công với lại có bạn ở trọ cùng khuân giúp.”
_”Dạ rồi, thế anh ở chỗ nào để tối em qua?”
_”Qua chi, toàn con trai không tiện lắm”
_”Ngại gì đâu..qua coi chỗ ở mới có được không nha anh?”
_”Ừ, thế để tối anh đón”
_”Vâng.”
.. Im lặng, nó nghĩ vẩn vơ để tìm một câu nói phù hợp về cảm xúc của mình hiện giờ. Rất khó nói.
_”Thấy sao..?”
_”Ừm.. Không quen lắm”
_”Em cũng vậy, cứ xa xa sao ý.”
_”Anh xin lỗi..”
_”Hâm. Chịu khó chút vậy anh ha. Chứ giờ tính sau hihi..”
_”Ừ, thôi làm xong thì về đi, muộn rồi.”
_”Dạ, tối nhớ đón em anh nhé.”
_”Ừ.”
.. Bỏ chiếc điện thoại vào túi, trời mưa phùn rét hơn, màu cũng dần đậm lên, gió mạnh làm những hàng cây xung quanh nghiêng ngả. Dường như sắp có một cơn bão đi qua. Thở dài ngao ngán. Chị đang ở đâu khi nó cần chỉ để chia sẻ điều tâm sự, liệu lời hứa trở lại, ai còn nhớ?
..
_Ê nghệ sĩ, vô cơm đi kìa.
Thằng Khánh ra gọi, nó hoàn tỉnh sau một cơn mê khi thức.
_Sao không gọi, để tôi phụ cho?
_Hehe, thấy ông như mất hồn nên kệ, đúng là tâm hồn nghệ sĩ..
_Haha.. Không nấu thì mai nấu, anh em luân phiên nhau, nay Hoàn với nghệ sĩ rửa bát nhé.
_Ok.. Chuyện nhỏ.
_Ừ. Cứ để đó. À tôi bảo, chỗ này cho người lạ vô được hông?
_Thoải mái đi cu, thế tính cho ai vào mà hỏi?
_Nãy nghe lỏm điện thoại. Hình như bạn gái đó haha.
_Ghê à nha, con bé tóc ngắn trước đến tận trường mình đó hả?
_Ừ.
_Thôi tụi mày lo ăn đi, mới đến hỏi dồn dập hoài. Ông cứ tự nhiên nhé, bạn Tuấn cũng như bạn bọn tôi mà.
_Cảm ơn.
.. Anh chàng Khánh này, tuy ít nói chỉ chăm chăm cái máy tính nhưng rất chín chắn và người lớn hơn. Nhờ vậy mà nó cũng nhớ, mấy người này là hôm 20-11 ở sau cánh gà cùng nó.

Đèo em đến nơi cũng tầm tối muộn, trên cái hành lang nhá nhem. Nó với em lững thững đi dạo, đón cơn gió, mang theo mùi hương của em thoang thoảng, thơm nhẹ nhàng.
_Đây cũng được đấy chứ..hihi.
_May là Tuấn tìm cho.
_Dạ.. Mà em có chuyện cần nói nè.
Em ngập ngừng. Lại gì nữa đây.
_Bố chị Hà bảo em sang ở cùng anh ạ.
Nó ngạc nhiên, trông em không giống đang đùa chút nào.
_Sao lại thế?
_Bác bảo làm chung chỗ hai chị em về cho tiện. Với lại em sống một mình.
_Mọi năm đâu có sao đâu?
_Em cũng không biết nữa, bố em gọi nói với hai bác vậy. Giờ sao hả anh?
Nó ngẫm nghĩ đôi chút, như vậy em sẽ bớt cô đơn hơn. Nhưng sao thấy lạ lạ, hai đứa cùng chuyển chỗ.
_Em sang cũng được mà, anh vẫn qua. Sống với các bác cho vui. Một mình mấy năm rồi còn gì?
_Dạ. Tính vậy nhưng anh đừng suy nghĩ gì đấy.
_Nghĩ gì?
_Đừng xa mặt mà cách lòng nha!
_Ừ.
Lo lắng cũng chỉ là lo lắng, dự định cũng chỉ là dự định. Mọi thứ thay đổi quá nhiều. Cũng tại cái trường của nó. Thở dài, chống lưng vào cột tựa lên nhìn trời. Em âu yếm vuốt tóc nó, thói quen của em tuy giờ mái tóc đã cắt ngắn.
_Chị đi mãi mà chưa thấy về anh nhỉ?
_Ừ.
_Giờ chẳng còn bạn bè gì hết, em chỉ còn anh thôi đó.
_Ừ.
_Còn nhớ loài hoa của em không?
_Bồ Công Anh, chẳng bao giờ quên.
_Gió đang thổi kìa anh, nhưng tiếc là giờ không có hoa..
Gió một mình bên cạnh ai đây, giờ hoa ở đâu? Cơn gió vô tình nào đã đưa đi rồi..
.. Nơi này chìm trong yên tĩnh về giấc ngủ HN, khuya lắm em mới về. Ba người kia biết ý nên chẳng ló mặt ra khỏi phòng. Cũng tốt. Tháng ngày hiện tại đã êm đềm. Nó mong chỉ là như vậy.

Ngày em chuyển sang bên kia, nó lại nhà dọn đồ cho em, chỉ là quần áo thôi chứ không phải ở hẳn. Nên nhẹ nhàng. Trong balo em giữ cái gì bí mật lắm. Nó sờ tính mở, em mắng.
_Đồ con gái. Đừng mở.!
_Ờ, thôi.
Nhà chị ở gần shop, chỉ cách một dãy nhà. Khá lớn, lại nằm ngay mặt đường. Ổn thỏa. Nó đi về phòng. Đã qua những ngày rét mướt. Mùa mới mang theo nhiều ánh nắng. Quen dần với không khí tập thể. Làm nó quen nhiều bạn bè hơn. Nhưng chẳng vì thế mà tình cảm với em nhạt đi, thậm chí còn đậm hơn khi mà hai đứa giờ một tuần gặp nhau chỉ có vài lần. Thêm nữa vì xa, nên nó nghỉ việc ở quán caphe của chị mặc cho lời khuyên mời của anh Vinh. Buồn nhưng đành vậy. Ở đó làm nó nhớ chị nhiều hơn.
_Ông đi phụ hồ với tôi không?
_Ở đâu?
_Ngoài công trường bên kia.
_Cũng được cần xin xỏ gì không?
_Không, đến mà làm để tôi nói với thợ cả.
_Ừ.
Thằng Quang rủ làm cùng, chết đuối vớ được cọc.
_Nhưng làm nặng lắm đấy, không quen tối về đau, chịu nổi không?
_Chắc được.
_Xong tuần nào lấy tiền tuần ý..hehe.
Nó giấu em, không để em biết lại lo lắng, thời gian chúng nó làm là buổi chiều nên nghỉ buổi nào lại chạy sang với em mặc cho mệt mỏi. Còn sáng phải đi học. Ngày đầu làm việc, gạch đá, cát, nó khuân tê dại cả tay, chưa bao giờ tay nó phải nâng thứ nặng như vậy, rồi xi măng. Nó ráng làm. Mồ hôi như tắm, thở không ra hơi mà vẫn phải cắn răng, đợi mọi người giải lao mới nghỉ. Nhưng không than thở vì thằng Quang cũng chỉ có ý tốt. Tối về ê ẩm không sang em được. Chỉ nhắn tin cho em đỡ lo. Rồi lại thôi.
_Ông bôi cái này đi.
Thằng Hoàn cho nó tuýt kem bôi kiểu dầu cho đỡ. Nhận lấy, không vững đánh rơi vì run tay. Ngả người xuống nhặt, đau quá.
_Để tôi bôi cho, vài hôm là quen, mới đầu tôi cũng thế.
_Cảm ơn nhé.
_Khánh ơi lấy giùm cốc nước cái.
_Ừ ừ.. Kiếm việc chẳng nói, đi sửa máy tính với tôi nè, ít nhưng nhẹ nhàng lắm.
_Thôi, chót thì làm nốt tuần lấy lương đã.
_Cũng được.
Đêm ngủ, chằn chọc, nằm ở trên, cuối cùng chẳng biết sao lại lên sân thượng đứng. Phải rồi, một mình, thói quen này theo guồng xoay đã phai theo thời gian. Nó cần biết mình còn như ngày xưa hay không. Cũng chỉ là trời đêm và nhưng cơn gió, điểm thêm vài ngôi sao lấp sau dải mây đen. Bỗng, nó nghe thấy tiếng bước chân.
_Ai đó?
_Là Minh à?
Nhỏ Hòa khoanh tay đi lên, cô hàng xóm này hôm nọ đã có dịp nói chuyện khi nhỏ sang mượn phích nước. Sau chiếc kính cận gọng xanh là đôi mắt đen toát lên vẻ mạnh mẽ. Nhỏ không quá đẹp, chỉ ưa nhìn, tính cách sao nó không biết. Chỉ thấy cách nói chuyện
gần giống con trai.
_Ừ.
_Sao đang đêm đứng lên đây làm gì?
_Không ngủ được.
_Tưởng tính trộm đồ. Haha, nhìn như thằng ngố ấy.
_Ừ.
Nó im lặng mặc kệ nhỏ huyên láo một góc tầng thượng.
Không khí này làm nó thấy sảng khoái đôi chút. Chắc mỏi
mồm, nhỏ đi xuống.
_Có chỗ này. Bị cậu chiếm mất rồi.
Tiếng nói của nhỏ vọng lại, người đã khuất sau những chiếc quần áo đang khẽ đưa trong gió. Đêm tối thật tẻ nhạt.
.. Sau tuần đó, nó vẫn đều đặn qua với em dù công việc không ổn định, cuộc sống cũng có phần khó khăn hơn. Đổi lại, nó cảm nhận, tình cảm em dành cho nó, có gì không ổn lắm. Giờ đang ở bên shop của em đợi em về. Nó cũng vừa xong việc ở công trường, hôm nay lĩnh lương, nó muốn đưa em đi ăn chung để hâm nóng tình cảm hai đứa. Lâu lâu mới có một dịp mà.
_Chịu khó chút nữa nhé, 10 phút nữa chị dọn, tha hồ chơi.
_Vâng, em đợi được mà.
Chị Hà, đặt chén nước xuống bàn rồi lại chỗ giá. Chọn đồ cho khách, em thì đang tính toán gì đó trong quầy thu ngân. Shop này rộng nên khá là nhiều quần áo đẹp. Thật là nể hai người này, thảo nào gu thẩm mĩ không chê vào đâu được.
_Xong rồi.. Đi đi anh.
Em gọi nó khi đang nghĩ vẩn vơ. Trên đường HN, lóng lánh đèn của những cửa hàng kính trưng bày. Em ở sau ôm chặt, đã nhiều ngày trôi qua mới có được cái ôm ấm áp như này, lẽ ra nó phải vui. Nhưng lại sợ, nỗi sợ hãi không tên.
.. Tuần mới đến, chiều nay ở công trường nó bị gạch rơi vào đầu, may mắn ở tầm thấp và có mũ nên không sao. Chỉ choáng váng thôi. Thằng Quang thấy vậy liền bảo nó nghỉ, được dịp lại cùng Khánh đi sửa máy tính. Tuy không biết gì, nhưng cũng được cái chân sai vặt và bưng bê. Tất cả cũng chỉ vì cuộc sống. Điều này khiến những lần lên lớp bài giảng theo đó mà hiểu nhiều hơn.. Chiều đã có nắng, lại vi vu qua shop chỗ em làm, nhưng đóng cửa, không biết em đi đâu, sang nhà chị hỏi cũng không có ở nhà.
_”Alo..”
_”Em đang ở đâu vậy?”
Nó sốt sắng hỏi, phần vì nhớ, phần vì lo.
_”Hi. Em đi lấy hàng với chị.. Xin lỗi anh nha.”
Chẳng ngờ em khách sáo thế, cách nói chuyện của em thay đổi. Nó lặng thinh.
_”Ừ, anh qua định rủ đi chơi mà không có.”
_”Vậy để hôm khác nhé anh.. Giờ mới đầu năm nên em bận.”
_”Ừ.”
Hai từ “em bận” khiến nó thấy lạc lõng, nhói lên. Sau lần đó, nó hầu như không liên lạc được cho em, có liên lạc được em lại nói em bận. Ừ bận, lại cất công qua shop tìm, vậy mà em không có ở đó.
_Ly có ở đây không chị?
_À, nó đi đâu từ hồi chiều đó em. Vô ngồi đợi, nó sắp về rồi á.
_Dạ thôi, em ra đằng này xíu rồi tý em quay lại.
_Ừ.
.. Nó vòng xe đi tìm, em có thể ở đâu được chứ. Điện thoại thì tắt máy. Đến tối. Về phòng trọ trước khi qua shop lần nữa, nó bỏ cuộc vì không thấy em đâu, lòng đau đáu không yên, chỉ thu lu một góc nghe ba thằng kia nói chuyện, thì nhỏ Hằng đi vô mang theo bọc gì đó.
_Ủa, gì vậy? úi đồ ăn kìa, nay trời sập à Hằng ơi?
Thằng Hoàn chống tay vào cửa, mặt nhỏ Hằng hồng nên, ai nhìn cũng biết cu cậu thích nhỏ Hằng ra mặt. Nhỏ ấp úng.
_Cái..cái này của Minh.. Nãy có con bé.. Cao cao, tóc đỏ hỏi có phải phòng, này có Minh không? Mình bảo đúng thì nó nhờ đưa giùm. Cậu cầm hộ đi, mình về phòng.
Nó nghe giật mình, vội quay lại đến gần nhỏ Hằng.
_Từ từ, ai vậy Hằng, trông như thế nào?
_Mình không biết, thấy đẹp cả cao cao. Tóc thì màu đỏ xõa dài. Thôi mình đi nhé.
_Ơ ơ..
Nó chưa kịp hỏi thêm, nhỏ đã chạy về phòng, ba thằng kia bâu lại.
_Ôi vãi, thịt bò này, các ông ơi.. Thịt bò đấy. Á..á..á..
Thằng Hoàn rú lên như được ai cho tiền, hai thằng kia cũng không kém.
_Nấu liền nấu liền.. Mẹ nghệ sĩ sướng vãi ra, đâu cũng có gái.
_Im vô làm đi!
Khánh đến gần lay lay nó đuổi hai thằng kia vô bếp. Cũng phải, sinh viên ăn thịt đã là sang rồi, đây còn là thịt bò. Cải thiện bữa cho cả phòng thấy cũng vui, nhưng lòng đầy thắc mắc.
_Sao thế?
_Không biết ai chuyển nữa.
_Lăn tăn gì, có ăn là phúc rồi ông ạ.
_Ừ, các ông cứ ăn đi.
_Nhìn ông buồn buồn. Dạo này không thấy con bé kia qua nữa. Giận nhau à?
_Không, có gì đâu. Thôi vô làm đi ông.
_Ừ, có gì nói nghe, để trong lòng có ngày vỡ ra đấy. Lạc quan lên, còn cuộc đời phía trước mà.
Khánh vỗ vai rồi đi vào, nghe lời của cậu này làm nó thấm thía nhiều, đúng là già đầu nhất hội. Chẳng giống mác nghiện máy tính tẹo nào. Rất tâm lý đấy. Thảo nào hai thằng kia coi như anh cả trong phòng. Nhưng Khánh đâu hiểu nó đang bị sao chứ. Chính nó còn không hiểu nó đang ra sao cơ mà. Ăn uống xong xuôi cũng muộn, chẳng ngon miệng cũng ráng nuốt vội vàng để qua nhà chị tìm em. Thời gian sinh viên ọp ẹp, nó cứ bòn rút được gặp em giây nào là tốt giây ấy. Nào ngờ, đang nổ máy xe, nhận được tin nhắn của em.
_”Hôm nay em hơi mệt, chắc không gặp anh được rồi, đừng sang, ra đường tối nguy hiểm anh ạ. Hôm khác mình gặp nhau anh nhé.”
Vậy là lại hôm khác, nó buồn bã trở vào trong. Tình cảm của em dành cho nó giờ còn lại bao nhiêu. Mà có thể em mệt thật, chắc nó cứ suy nghĩ tiêu cực lên vậy thôi.
.. Để chủ nhật, ngày rảnh của cả hai. Nó đến shop đợi em để được đèo em đi chơi như mọi lần. Thái độ vui vẻ tíu tít chẳng còn nơi em, thay vào đó là nụ cười gượng rồi lẳng lặng đi vào để nó ngồi đợi với tâm trạng hụt hẫng. Nhìn em có vẻ mệt, hay ho hen, Nó xót xa. Chỉ tại em tham công việc.
_Em mệt thì nghỉ chứ, đi làm hoài ốm thì sao?
_Cảm xoàng thôi, em khỏe lắm ốm sao được hihi.
_Anh không muốn thấy em như này.
_Anh không phải lo đâu mà. Ra ngồi đi, để tý nữa còn đi chơi.
Yêu em không lo cho em thì cho ai.. Sao em cứ đẩy anh đi bằng sự vô ý vậy?.Cuối cùng cũng được đưa em đi chơi, em phát hiện những vết bầm trên người nó, cũng chỉ hỏi qua loa, không tỏ vẻ lo lắng như mọi lần. Hai đứa ngồi ăn chung ở phố cổ, cũng chẳng còn thái độ hào hứng kể lể mọi chuyện vui buồn của em nữa. Chỉ còn sự gượng gạo và im lặng. Chắc do em vì công việc phải lo nghĩ. Nó quyết định an ủi em bằng cách đưa em lên cây cầu LB nơi yêu của hai đứa. Đổi lại được thái độ trầm ngâm của em. Em ở thành cầu mỏng manh cùng những cơn gió. Muốn ôm em lại để gió đừng mang em đi. Nhưng ngượng ngùng, chỉ bận ngắm em thôi. Kết thúc một ngày bên nhau nhạt nhòa. Liệu em có còn là em không?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.