Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 108



Sáng hôm sau.. Nó dậy trước, chắc vì háo hức nên vậy.. Nghiền ngẫm lại một vài quyển doremon, rồi ngắm em ngủ.. Chẳng biết chán.. Em đẹp.. Cái vẻ đẹp luôn mới với nó.. Mỉm cười kéo chăn lại cho em, hướng ánh mắt nhìn ra cửa sổ, bóng tối vẫn bao trùm hết con đường quanh khu.. Tiếng gió rít từng chập nhìn thế này ai bảo đã 6h rồi chứ.. Đúng là đông HN có khác.. Sáng sớm lạnh như đêm..
_ anh trông suy tư quá.. Vẫn còn nghĩ ngợi à..?
_Không.. Ngủ tiếp đi, vẫn sớm mà..
_Sớm gì nữa.. 8 giờ là ra quán rồi.. Mà em còn chưa chuẩn bị gì nè..
_Vậy chuẩn bị đi rồi đi..
_Vâng.. Cõng em..hì
.. Em cười mắt vẫn nhắm, giờ đôi tay ra.. Nó cúi xuống cho em quàng vô, em cứ rúc vào gáy..
_Tóc dài thấy ớn..
_Cho ấm, rúc vô chi rồi kêu..
_Kệ người ta..
Gài đôi dép xốp vô chân em, em thơm vào má nó rồi lon ton đi vô.. Nó bên ngoài đợi đến lượt.. Nhìn bàn chân chần.. Rùng mình vì nền gạch lạnh.. Nó lại không có thói quen đi tất.. Nên đôi khi bị cước rất khó chịu… Chắc trên SaPa còn khủng khiếp hơn nữa.. Cơ mà cũng kì.. Nó chịu lạnh kém nhưng lại thích mùa đông..
_Nghĩ gì vậy?
_Nghĩ về con bé vừa ngủ trong WC..
_Ngủ cái đầu anh ý.. Mau lên còn qua phòng anh nữa đấy..
_Qua làm gì?
_Bộ mặc đồ này đi hả..?
_Quên.. Hehe.. Đợi xíu..
_Dạ..
.. Xong ra khỏi WC, còn lau miệng.. Em cũng từ phòng ra.. Nó đứng người nhìn em luôn.. Áo choàng dạ màu xám quá đầu gối, mũ len khăn len.. Nhưng quan trọng là môi em đỏ và mặt thì trắng hồng.. Đẹp quá..
_Tỉnh chưa?
_Ơ.. Rồi..
_Rồi thì đi.. Nhìn suốt rồi mà cứ.. Làm người ta ngượng..
_Ai bảo đẹp làm chi.. Mà nay trang điểm hả?
_Dạ có chút chút..
Nó hơi nhăn mặt.. Em phụng phịu..
_Sao anh lại không thích con gái trang điểm..?
_Con gái là phái đẹp.. Trang điểm là không tin vào nhan sắc của mình.. Nếu một người con gái không tin vào vẻ đẹp của mình.. Thì họ đâu phải con gái nữa..
_Nghiêm trọng vậy anh.. Thui cho em xin, hôm nay đông người, điệu chút..hihi..
_Ừm.. Giờ qua anh hả..?
_Dạ..
..
Con wave của nó dạo này được em trang trí nhìn thấy kinh dị luôn chẳng hợp gì cả.. Em kiếm đâu ra lọ sơn trắng vs đen chấm lốm đốm, rồi vẽ hoa hoè hoa sói… Với chữ Mon ở đầu xe nữa.. Làm cả buổi xong ngồi cười một mình trông cái xe đợi sơn khô, không cho nó đến gần.. Đường sớm vắng tanh không bóng người qua lại, gió tạt vô mặt cay xè, đèo em đằng sau mà kìm không được vẫn run..
_Rét ha anh.. Nay 10 độ đấy..
_Ừm.. Rét thật..
Em ôm chặt nó hơn chút.. Thì thào hát giai điệu gì đó chẳng biết.. Chỉ thấy ấm áp hơn thôi.. Tiếng hát cứ hoà vào gió quanh con đường vắng lặng.. Mờ sáng.. Cây cối nghiêng ngả vì gió.. Chật vật mãi mới về phòng được..
_Khiếp phòng như ổ chuột ý..
_Thì ở mấy đâu..
_Không ở cũng phải dọn chứ, túi bóng mới quần áo mỗi chỗ nơi..
_Thui giúp anh dẹp đi..
_Lười lắm cơ..
.. Nó thay đồ, mặc em lúi húi dọn.. Công nhận sống một mình hơi buông thả chút thật, chứ trước cùng gia đình thì không muốn cũng phải làm..
_ Anh ơi.. Giày của ai đây?
_Của chị tặng hôm sinh nhật..
_Ủa chị cũng biết hả?
_Chắc thế..
Em thoáng nhăn nhưng, lại giơ một đôi khác lên..
_Thế đôi này.. Lại gái tặng nữa hả?
_À.. Ùm.. Em gái tặng..
Chẳng biết tại sao lại thốt ra câu đó.. Nghĩ lại mình đáng trách.. Nhưng Tâm giờ còn tình cảm với nó hay không thì nó đâu biết chứ… Coi như dĩ vãng vậy.. Một kí ức khác cũng không làm tình hình hiện tại thêm tệ đi mà..
_Thiệt hả.. Giờ em mới biết anh có em gái đó..
_Em họ..
_Ừ.. Thế thì anh đi đôi nay đi..
_Tại sao?
_Giày này ấm hơn, giày lười kia mỏng để đi dạo thôi, với lại anh không hợp..
_Được rồi.. Xong chưa..
_Đây.. Mặc áo khoác vô..
Em chìa nó cái áo khoác em tặng bữa trước.. Áo da nên rất ấm, nhưng đồ mới nó ngại mặc..
_Đó.. Đẹp rồi, nhìn ai bảo sinh viên em oánh chít..hihi..
_Thế bảo là gì?
_Là người yêu em..
Em khóa môi nó luôn.. Khàkhà chủ động thế thì càng khoái nên nó giữ lại hôn lâu lắm..
_Tham.. Đi ăn sáng em đói..
_Ừ..
Một hồi chuẩn bị cũng được một cái cặp lớn của hai đứa.. Đúng là con gái hay lo xa, nó thì có mỗi tý quần áo, còn lại của em hết… Không hiểu sao em cứ bắt nó đưa ví tiền em cầm.. Sáng dần rõ, nó có thể thấy đường phố lác đác vài người, tiếng họp chợ đối diện, mùi đồ ăn, chỉ những nơi thế này mới đáng để người ta đến vào sáng sớm, chứ giờ này cái môn thể dục được bỏ đi rồi.. Lạnh chết đi được.. Vô chợ.. Em dẫn vào quán bún.. Ngồi ăn em cứ tủm tỉm..
_ Cười gì.. Sặc bây giờ..
_Em thích.. Hihi..
_Ăn cho xong đi còn ra, muộn rồi cô nương.. Không tẹo nữa anh đi trước đấy..
_Anh dám..?
Em câng cái mặt lên dọa.. Nó cười giải quyết nốt bữa sáng.. Vị bún của HN riêng biệt quá.. Khá ngon và không mặn như ở quê, nhưng sao lại không có cảm giác khi ăn nhiều.. Bởi quê hương là nơi nó sinh ra.. Nó yêu mọi thứ ở đó, con người, đường xá quán ăn.. Nhớ quá.. Đúng là xa quê hương, tâm hồn con người thường thiếu một chút sắc màu của cái mà hay gọi là tuổi thơ..
..
Sắc màu của ngày mới làm cho nó chói mắt khi đưa em qua phố phường HN.. Giờ này ngoài đường xe cộ đã có và dần ồn ào hơn trước.. Đến quán, nó thấy mọi người đã đông đủ, chị cốc vô đầu nó trách hai đứa đến trễ để mọi người chờ, em cười tươi chào hỏi mọi người..Nó vì ngại nên chẳng bật chị như mọi hôm.. Cả đám. Đứng trước quán với cơ số vali và đồ đạc và nhiều người, nhất là gái.. Có nhiều người dân hiếu kì đi qua nhìn nhìn.. Thực chất họ ngắm con nhỏ lạnh lùng kia.. Chẳng biết nói sao.. Chỉ thấy tảng băng đó hôm nay đẹp hơn bao giờ hết với một cây trắng giống thiên thần, ấn tượng nhất là cặp kính to trên khuôn mặt và chiếc mũ len trắng không che được mái tóc bạch kim xõa dài.. Vì có em bên cạnh nên nó không dám tẩn ngẩn nhìn nhỏ như mọi khi nhưng cũng đủ để cái nhìn của nó từ lúc đến chỉ loanh quanh gần nhỏ và chẳng để ý đến ai nữa.. Ấy vậy mà nhỏ P.Anh, vẫn nói chuyện với em còn nó gần như thành người vô hình.. Chợt nhói..
_Ê.. Đến muộn vậy.. Hehe, hay tối qua hoạt động quá sức..
Thằng Tuấn đang nắm tay nhỏ Mi bơm đểu..
_Có phải như ông đâu..
_Suốt ngày trêu người khác, không trêu không chịu được à..
_Bạn chồng.. Chồng không được trêu à..
_Trêu vô duyên hết sức..
Nhỏ Mi véo tay thằng Tuấn nhắc nhở.. Đôi này cũng nghiêm ra phết, nó với em cười.. Thằng Tuấn thì ra chiều khổ lắm.. Từ nãy giờ ngoài nhỏ P.Anh lạnh lùng vốn có, thì có một con nhỏ khác không nói chuyện với nó là nhỏ Đậu.. Hiểu lầm mà thù rõ dai.. Chỉ đứng gần anh Vinh nhìn nó..
_Đủ hết chưa khởi hành nhé mọi người..
_Dạ..!
Mọi người cùng lên xe.. Anh Vinh trèo ghế đằng trước ngồi gần bác tài.. Có vẻ chuyến đi này được chuẩn bị khá kĩ càng rồi, chỉ có nó thôi..Bỗng thấy khó hiểu về một số chuyện khiến nó hơi chững lại chút..
_Kìa anh lên đi..- Em khẽ gọi, nó định thần nhấc theo cái cặp đồ..
_À ờ.. Lên..
Cái mùi xe làm cho căn bệnh quái ác trở lại.. Say xe.. Chưa ngồi đã bắt đầu có dấu hiệu nôn nao rồi, nó chui xuống hàng ghế cuối thói quen muôn thủa, em đi theo sau.. Yên vị, nó ngắm lại mọi thứ của HN khi xe bắt đầu lăn bánh theo tiếng nói của anh Vinh..
.. Không khí ồn ào huyên náo vì chuyến đi xa, hát hò nghị ngợm đều là trò của chị bày ra, mọi người hưởng ứng, duy chỉ có 3 đứa, là nó và em, nhỏ P.Anh là im lặng.. Không phải vì không vui mà vì nó đang say.. Em chắc cũng biết và lo lắng nhìn..
_Anh khó chịu lắm không.. Say xe hả.. Lúc sáng em quên mua thuốc..
_Bình thường.. Không sao đâu..
_Vậy nằm đi cho quên.. Đi xa lắm anh ạ..
_Ùm..
Nghe đâu bảo muốn đến SaPA phải đến Lào Cai, mà nơi này cách HN gần 4trăm cây.. Ôi, thế mà đi ôtô chắc phải 7, 8h híc, kiểu này tiêu rồi.. May mà xe này thoải mái không cứ như mấy cái xe khách thì trụ được nửa giờ là căng, chưa kể đông còn đóng kín cửa kính.. Bí không chịu được.. Nó ngả người, nhưng em nhất quyết kê đầu nó lên đùi em rồi cười cười vò tóc.. Bình thường không sao, có điều, hàng ghế này có một vị khách ngồi kế.. Đang lặng lẽ hướng ánh mắt của mình ra cửa sổ, từ lúc lên xe nhỏ P.Anh chẳng nói chuyện với ai.. Điều gì làm lên tính cách của nhỏ, giá như nó được biết.. Cặp kính kia che đi thứ gì vậy..? Nhỏ thật tài giỏi khi đôi mắt che giấu được mọi thứ và mọi thứ cũng thể hiện được qua đôi mắt.. Có vẻ như nhỏ P.Anh chẳng còn quan tâm gì nó nữa.. Nghe em hỏi vậy.. Nhỏ chỉ quay sang nhìn rồi thôi..
_Cái P.Anh lạnh lùng nhỉ?
_Ừm..
_Hơn cả anh nữa..
_Ừm.. Anh có lạnh đâu..
_Xì.. lúc chơi cùng em với chị nó cũng hay nói chuyện.. Nhưng có ngươì khác thì cứ thờ ơ đi đâu.. Nó bảo là không quen tiếp xúc với người lạ.. Nên lúc nào cũng vậy..
_Vậy trước khi quen, hai người có quen nhau đâu..
_Em cũng chẳng biết.. Đi với chị tự nhiên gặp rồi thân luôn.. Hihi..
_Ừm..
Em với nó chỉ thầm thì thôi, đủ để cho nhỏ P.Anh không nghe được.. Tiếng động cơ cứ rì rì.. Nó nằm nên đỡ hơn chút.. Ánh mắt vẫn ngắm nhỏ P.Anh.. Còn nhỏ thì vẫn nhìn đường qua lớp cửa kính.. Đôi mắt kia, chứa nhiều điều quá.. Nó chẳng thể đọc được gì cả.. Thật sự, nhỏ P.Anh làm nó bị mụ đầu đi khá nhiều, mái tóc bạch kim kia được ánh nắng bên ngoài chiếu vô, óng mượt, gu ăn mặc của nhỏ khiến nhỏ nổi bật quá.. Chị bỗng ở trên đi xuống.. Nhìn nó cắn môi.. Mặt lo lắng..
_Nhóc bị say xe hả.. Chán ghê..
_Dạ..!
_Người khó chịu không nhóc..?
_Hơi hơi.. Thôi, chị ngồi đi không ngã bây giờ..
_Ừm.. Ngủ đi nhóc..
_Chị lấy giùm em cốc nước.. Cho ảnh uống đỡ gợn người..
Em xoa xoa hai bên thái dương nó nói khẽ..
_Mặt anh tái quá.. Biết bị nặng thế này thì em ở nhà cho rồi..
_Không sao mà..
Uống cốc nước của chị xong.. Nó nhắm mắt thiếp thiếp đi.. Trong lúc ấy, hình như dưới cằm của nhỏ P.Anh rơi xuống một giọt nước thì phải.. Nhỏ khóc ư..?

_Anh.. Dậy.. Dậy mau..!!
Em bỗng lay nó dữ dội.. Giật mình ngồi dậy, thấy cảnh vậy hai bên đường đã khác đi khá nhiều, đang đi qua một vùng quê thì phải vì chẳng còn nhà cao tầng mà chỉ còn những cánh đồng đang đua nhau vượt qua thôi.. Nó mặt ngẩn ra nhìn em..
_Sao vậy..?
Thấy em sầm mặt.. Lại như đang giận.. Lại gì nữa không biết..
_Cái này là của ai..?
Chìa lên cái điện thoại, em giơ trước mặt nó..
_Ơ điện thoại của anh..
_Ý em là số cơ..
Nó dụi mắt nhìn màn hình, cái chữ “Tâm kute” làm nó chợt buồn, nhớ lại về cô ấy.. Về cái thứ giằng buộc lời hứa.. Đó.. Tại sao.. Vì yêu mà nó để mọi thứ sang một bên rồi hay sao.. Để giờ nhìn lại.. Nó đã bỏ xót gì rồi..
_Em gái anh thôi..
Để thốt ra từ đó, nó chẳng may mảy để tâm.. Khốn nạn thay, lời nói dối ấy làm nó ghê sợ chính mình.. Ấy vậy mà nó tỏ ra bình thường như không..
_Nó tự lưu vô đấy.. Anh biết gì đâu..
Em ra chiều suy nghĩ lắm.. Rồi im im.. Nó lại nhắm mắt ngủ..
_Anh.. Có giận em vì lấy điện thoại của anh không..?
_Không.. Có dấu giếm gì đâu mà giận..
_Hihi.. Vậy là tin rồi.. Thử anh chút..
_Ừa.. Thế đưa điện thoại anh xem..
_Nè, xem thoải mái..
_Có một cái nút thì mở thế nào..
_Thì nhấn vô..hì, ngốc..
.._Ẹc gì đây ghê vậy..
Mở được màn hình máy em lên.. Nó đơ luôn.. Toàn màn hình là ảnh nó ngồi được soi sáng bởi màu của ánh nến, tóc buộc đằng sau.. Nhìn bêu không tả nổi.. Em khúc khích..
_Đẹp ghê ha..hihi..
_Anh bảo xóa đi mà..
_Hứ.. Mỗi lần nhớ anh là em mở lên xem.. Em không xóa đâu.. Không có nó chắc lúc bên Nhật em buồn chết mất..
Nó tròn xoe mắt nhìn em.. Lại lần nữa lời nói của em làm nó suy nghĩ. Giường như em luôn hướng về nó kể cả từ những thứ nhỏ nhặt nhất thì phải.. Chỉ trách mình quá vô tâm thôi.. Em xoa vào mớ tóc nó thì thầm..
_Nghĩ gì vậy..?
_Anh không biết.. Anh tệ lắm đúng không..?
_Đâu có..hì, anh quá đa cảm thôi..
Nó run run.. Điều gì đó chạy qua đầu.. Cứ bứt rứt khó chịu.. Ngay lúc này, nó muốn làm một điều gì đó để em vui.. Giống như cảm ơn về mọi thứ vậy..
_Anh.. Anh.. Xin lỗi..
_Ơ hâm.. Tự dưng xin lỗi..hihi..
_Suốt thời gian qua.. Em quan tâm chăm sóc anh.. Còn anh..anh..
Chẳng hiểu sao.. Lúc ấy lại xúc động nghĩ về khoảng thời gian vừa qua.. Em chẳng bao giờ thôi để ý chăm sóc nó.. Gần giống như nghĩa vụ.. Mà không phiền hà gì cả.. Tình yêu của em lớn đến vậy.. Còn nó thì tệ hại quá..
_Em hiểu ý anh.. Đúng là Nhân Mã chẳng muốn mắc nợ ai quá nhiều.. Nhưng với em.. Được chăm sóc anh.. Được yêu và có anh bên cạnh là đủ.. Em không cần gì hết..
_Anh..a..
_Thôi.. Nghĩ ngợi nhiều làm gì..
Em chặn môi nó lại.. Không cho nó nói tiếp.. Không ngờ từ một cô tiểu thư lạnh lùng.. Em lại cam chịu chỉ vì một thằng như nó.. Nó yêu em tha thiết.. Nhưng chẳng thể bộc lộ được.. Chỉ nằm im.. Ngắm nụ cười đó thôi..
.. Tiếng xe ù ù.. Gần trưa rồi.. Chắc chuẩn bị xuống chạm.. Người nó nôn nao một cách khủng khiếp.. Cứ mỗi lần xe ngoành lại rùng mình, giữ nguyên tư thế.. Em bồn chồn.. Lo lắng..
_Anh chịu khó nhé.. Chút nữa xuống ăn trưa rồi em đi mua thuốc..
_Ừm.. Không sao..
Mọi người đều đang ngủ, nó thấy vậy.. Duy chỉ có em và nó cùng anh Vinh là thức.. Thấy nó thế anh cũng không dám hỏi han nhiều.. Vì trả lời bây giờ chỉ nói được nhỏ nhỏ thôi..
_Tý nữa.. Qua quán kia vô nghỉ, đang đến gần rồi.. Thằng này trông thế mà yếu..haha..
_Dạ..
Chỉ biết cười gượng rồi thu mình lại.. Tự nhiên ánh mắt lại đưa sang bên phía nhỏ P.Anh, cũng thu lu một góc giống nó và đang ngủ, nhưng chỉ có một mình.. Tự dưng thấy nhỏ hơi cô đơn.. Khóe mắt đỏ..
_Nãy cái P.Anh khóc hả..?
_Dạ đâu.. Lúc anh ngủ.. Em hỏi, nó bảo buồn ngủ nên ngáp nhiều.. Chứ khóc gì..
_Ừm.. Mà sao em không ngủ đi..?
_Hihi.. Sợ anh té, ai dám ngủ..
Thương em.. Nó bực mình..
_Nằm xuống.. Không nói nhiều..
_Ơ.. Gần đến rồi..
_Gần cũng nằm.. Sao em không chịu lo cho bản thân một chút vậy..
_Hihi.. Ngốc lại xót em rồi..
_Người yêu tui, tui xót..
Nó kê áo nên đùi cho êm, để em ngả vô.. Em dịch lại rất khó khăn chắc mỏi.. Vì làm gối cho nó cả buổi mà..
_Mỏi không..
_Dạ.. Hơi hơi.. Giờ đỡ rồi..
_Hơi gì.. Lần sau mỏi thì nói để anh ra chứ..
_Kệ em.. Hihi..
Ngồi yên cho em nằm.. Em khẽ nhắm mắt lại.. Ngắm em chút rồi đưa mắt ra phía bên ngoài nhìn đường.. Trời hơi âm u, đã hết ánh nắng.. Những cảnh vật hai bên đường dần chạy chậm lại.. Có lẽ sắp đến nơi nghỉ.. Cái khó chịu của nó bỗng dưng lại đỡ hơn.. Lạ thật, trong xe.. Yên ắng lắm, mọi người đang ngủ.. Nhỏ Mi và thằng Tuấn ngả vào nhau.. Giống hệt nhỏ Đậu và nhỏ Yến.. “Chị em Dâu” mà lại.. Còn bà chị của nó.. Một mình một chỗ đang nằm dài ra, mặt ngủ trông hài dễ sợ.. Như đang cười vậy.. Không khí này, lâu lắm mới được cảm nhận.. Dường như, sự tụ họp bạn bè vui chơi là một điều khá xa xỉ đối với thằng như nó.. Sống nội tâm quen rồi, bỏ được lớp vỏ bọc ra mới thấy có nhiều thứ đáng để tận hưởng..
_Nè..
Cái giọng trong trẻo nhẹ nhàng của nhỏ P.Anh cất lên.. Nó quay sang hơi bối rối..
_À.. Ùm.. Gì?
_có khó chịu lắm không..?
_Không..sao..
_Ừm.
_À.. Sao không ngủ tiếp mà thức chi..?
_Thấy.. Lạnh..
Nhỏ nói.. Giọng pha chút buồn tủi.. Nó cảm nhận được.. Nhưng lại giả ngu ngơ..
_Ừm.. Cũng lạnh.. Mang đồ đi.. Thì lấy mặc vô..
_Chẳng cần..
Nhỏ cười nhạt.. Nó buốt đến tận xương tủy.. Mong nụ cười này không phải dành cho nó..
Cả hai im lặng.. Nó thấy sợ theo đúng nghĩa đen bởi điều gì đó không tên..
..
Đến nơi.. Một nhà hàng khá sang trọng.. Anh Vinh chọn khéo quá.. Sau một quãng đường đi từ sáng.. Trưa rồi mà vẫn chưa đến Lào Cai.. Đành nghỉ tạm ở đây.. Mà thật ra cũng chẳng biết đang ở đâu, chỉ thấy nhà hàng này ngay gần đường lộ và phong cách rất lịch sự.. Anh Vinh khua hết cả đám xuống mặt đứa nào cũng ngái ngủ.. Trừ mỗi nó và nhỏ P.Anh.. Dắt em vào mà thấy tội tội.. Mệt nên em ngủ được luôn nhưng ngủ được có xíu.. Chị mắt nhắm nghiền đi thất thểu như mộng du..
_Ngã bây giờ..
_Nhóc con.. Đang mệt, chọc chị nữa là ăn đòn nghe..hơ.. Oáp..
_Ruồi bay vô miệng giờ.. Ui da..!
Chưa kịp chạy đã bị chị túm tóc giật ngược lại..
_Muốn gì.. Sao dám trêu ta tên nhóc kia..?
_Muốn gì đâu.. Ui..a.. Bỏ ra đi.. Em xin mà..híc..
_Tha cho đó… Anh Vinh ơi.. Mau lên em đói..
Chị hồn nhiên gào lên gọi một cách vô tư, hơi thu hút sự chú ý.. Cơ mà cũng chẳng nhờ tiếng gào.. Cái điệu bộ dễ thương và khuôn mặt xinh đẹp này thì.. Đủ để mọi thằng con trai ở đây nhìn chằm chằm rồi.. Chưa kể đến con nhỏ P.Anh kia nữa.. Tóc đã dài mà còn nhuộm sáng hết cả đầu, hôm nay trang bị cái mũ len trắng.. Mặt lạnh như băng.. Gọng kính đen nhìn vừa lạnh lùng có phần cuốn hút vì trông tri thức.. Nhỏ còn cao nên dáng đi khỏi nói.. Khổ, tụi nhà hàng, cứ ngẩn người ra nhìn.. Đi qua sảnh, khá đông đúc người, họ trang trí nhà hàng đẹp dữ, theo phong cách gì đó cổ kính của châu âu, nói chung cái nơi sang trọng này nó mới vào lần đầu, cả đám dẫn nhau lên tầng hai.. đến bàn ăn, thằng phục vụ chìa cái quyển sách cho mọi người.. Chẳng ai thèm cầm cả.. Hình như cơn buồn ngủ vẫn chưa qua.. Chỉ có chị của nó là hào hứng..
_ Hihi.. Thực đơn quá trời món ngon nè.. Mấy đứa ăn gì..?
Tụi con gái bắt đầu tò tò ngó lên.. Nó buông một câu..
_Gì cũng được..
Thằng Tuấn và nó cùng nói.. Liền nhau.. Nhỏ Mi bĩu.
_Đúng là đồ con trai..
_Hêhê..
.. Nó chợt nhớ đến sự có mặt lạ kì này.. Không phải không thích.. Nhưng thấy tò mò.. Thằng Tuấn sao lại quen biết chị nhỉ.. Rồi em, nhỏ P.Anh.. Tất cả như là việc đương nhiên.. Và nó không biết gì cả..
_Nè.. Ông quen chị khi nào mà tôi không biết nhỉ..?
_Chị Huyền á..?
_Ừm..
_Thắc mắc làm gì.. Sau này sẽ biết, giờ ăn đã, đói rồi..
Thái độ của thằng Tuấn làm nó không buồn hỏi nữa.. Chỉ tự suy nghĩ trong đầu.. Hình như nó mơ hồ hiểu được điều gì đó.. Nhưng chẳng dám chắc.. Thôi, dù sao cũng đều là nhưng người nó yêu quí.. Kệ vậy.. Anh Vinh ở đâu, giờ mới bắt đầu đi vô ngồi, gãi đầu cười..
_Bận thương lượng với tài xế chút.. Hai giờ là đi tiếp nhé.. Vài tiếng là tới nơi thôi, tranh thủ nghỉ cho đỡ mệt đi.. Huyền gọi đồ ăn chưa em..?
_Dạ chọn được rồi nhưng chưa gọi..
Anh Vinh ngồi vào chỗ gần nhỏ Yến, nhỏ cười cười.. Nhìn âu yếm.. Tình cảm gớm.. Mọi người có vẻ hào hứng hơn, gọi từa lưa, nó thì im im nhìn..
Căn bản vẫn gợn người chán chẳng muốn ăn và thật sự cũng chẳng biết ăn gì..
_Ủa.. Anh không gọi à..?
_Anh gì cũng được mà.. Em ăn gì thì anh cũng thế..
_Vâng..
Rồi em nói gì với anh phục vụ nó không để ý.. Lúc sau bữa ăn được dọn ra, toàn món lạ mắt, đồ uống thì bia với nước ngọt.. Mọi ngươì vui vẻ trò chuyện, nó thì tính cách ít nói, ai hỏi gì nói thôi chứ cứ im im ăn.. Em tiếp cho quá trời, lâu lâu chị cũng tiếp nữa.. Khổ, đầy cả bát, ăn có hết đâu..
.. Xong bữa.. Tất cả dẫn nhau đi dạo chút sau khi thanh toán, vì nơi này có mảnh vườn sau rất rộng, nhỏ Đậu tíu tít chạy linh tinh ở đây người ta có trồng nhiều cây hoa quá..nhìn nhỏ như đứa trẻ con.. Nó đang nghĩ vậy thì chị của nó cũng chạy lại nghịch cùng nhỏ Đậu.. Hồn nhiên quá.. Nắm tay em đi chậm để xem.. Em cười..
_Đẹp anh nhỉ..
_Ùm..
_Nhưng chẳng có hoa em thích..
_Ừ, anh cũng chưa thấy bao giờ..
_Hoa của em.. Đẹp hơn mọi loài hoa khác đấy anh ạ..
_Giống như em..
_Nay cũng nịnh cơ à..hihi..
Hai gò má em hồng lên, ngọn tóc ngắn lấp sau chiếc mũ len khẽ đung đưa, sao thấy em đẹp lạ lùng..
_Đấy là khen, không phải nịnh..
_Thì khen..hihi..
Chúng nó đi dạo như vậy một lúc lâu, cho đến khi chị than mỏi chân và đòi về xe.. Ổn định, chiếc xe lại bắt đầu lăn bánh.. Nãy thó được quả chanh ở bàn ăn, thấy đỡ sợ hơn hẳn..
_Mệt thì tựa vô anh mà ngủ nha..
_Dạ.. Còn bị không để em mua thuốc..
_Có cái này rồi..
_Chanh hả..hihi.. Anh giống cái Chi.. Nó mỗi lần đi ôtô đều mang theo..
_Ừm..
Cô bạn đồng hương.. Em nhắc đến, chẳng biết giờ có khỏe không.. Bỗng dưng cũng hơi nhớ nhớ cũng hai tháng rồi còn gì…
_Em ngủ chút, đến nơi gọi em dậy nhé..
_Ừm.. Ngủ đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.