Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 107



Cũng phải nói cái kiểu trường hợp quái gở này, thằng nhà quê như nó chưa gặp bao giờ.. Con nhỏ cứ tiến đến gần nhìn nó chăm chú.. Còn nó thì không để ý vì nghĩ nhỏ đi đâu đó thôi.. Dù sao cũng chẳng quen biết gì.. Mà còn có em ở đây, có chị ở đây.. Vớ vẩn ăn giã tơi bời chứ đùa.. Ấy vậy mà cái mắt chết tiệt phản chủ.. Quen thói tia gái nên nó liếc nhỏ chút.. Nói thật nhỏ đẹp.. Đẹp theo kiểu.. Quyến rũ vì trời rét mà ăn mặc cứ nửa kín nửa hở.. Lộ đường cong có phần đầy đặn.. Chắc đây là một cô tiểu thư Hà thành chính hiệu.. Tóc xõa dài nhuộm đỏ.. Váy thì màu trắng, phủ quá đầy gối.. Mặt nhỏ toát lên vẻ thanh tú nhưng rất kênh kiệu.. Môi chúm chím đỏ đậm, Sống mũi thẳng tắp, chỉ có điều mắt một mí thôi.. Nhìn qua bàn nhỏ thì thấy một đống lố nhố trai gái đầu xanh đỏ, cười nói chuyện trò.. Nó đoán.. Con nhỏ này chắc còn đi học rồi đàn đúm gì đây,.. Có điều cái đống lố nhố cậu ấm tiểu thư kia cứ nhìn nó rồi nhìn nhỏ.. Chẳng bận tâm.. Rách việc.. Nhìn cái đầu đã ghét rồi.. Khép bao đàn lại.. Tính xuống với em. Thì cảm giác nhỏ vẫn chăm chú nhìn nó..
_Anh kia..!
Nhỏ gọi giọng lảnh lót.. Có phần trịnh thượng.. Nó tẩn ngẩn.. Theo quán tính ngoảnh ra sau.. Chẳng có ai..
_Anh đấy..!
Nó vẫn ngạc nhiên.. Nhỏ nhìn nó và gọi.. Quái lạ.. Quen biết gì đâu.. Bộ con nhỏ tiểu thư nhận nhầm người à..
_Tôi gọi anh.. Điếc hả..!?
Đến lúc này.. Nhỏ có vẻ bực lấy tay chỉ vô nó.. Em ngước lên nhìn, mặt có vẻ bực nhưng không nói gì, chị thì ngó lơ.. Nó cười gượng với em và chị.. Rồi ấp úng..
_Dạ.. Chị gọi em ạ..?
_Phải..đến gần đây..
Tiến lại gần mà mắt chỉ nhìn qua em.. Mặt đỏ gay.. Kiểu này chết thật rồi.. Nếu không phải khách hay đang ở trong quán thì còn lâu nhá con nhỏ tiểu thư..
_ Dạ.. Chị cần gì..?
_Em mượn điện thoại..
Bọn bàn trong kia bắt đầu hú hét vỗ tay.. Mặt nhỏ tiểu thư thì hơi hồng lên qua làn da trắng.. Nó không hiểu nhỏ mượn làm gì.. Tần ngần rút điện thoại ra mà không nói vì theo quan điểm chiều theo khách.. Thì..
_Việc gì anh phải cho mượn..!!
Em tiến đến giằng cái điện thoại ở tay nó.. Giật mình.. Mặt em giận dữ.. Ghen chắc luôn.. Mặt nhỏ kia cũng bất ngờ đanh lại..
_Trước khi anh cho ai mượn cái gì thì cũng phải hỏi lý do chứ..?
_À.. Ừm.. Chắc người ta gọi nhờ thôi không sao đâu..
_Gọi nhờ.. Hừ.. Em không nghĩ vậy đâu..
Em nói giọng lạnh nhạt.. Mắt rực lửa nhìn nhỏ tiểu thư.. Cả quán nhìn vào ba đứa.. Mặt chị lúng túng vì một bên khách một bên em… Mà chưa có gì to tát cả.. Nên cứ ngồi quan sát.. Bọn trong bàn bạn nhỏ cũng không hú nữa, chỉ nhìn..
_Ủa.. Tôi mượn anh ấy chứ tôi mượn bạn hả.. Người đâu vô duyên..!
Nhỏ kia chẳng kém cạnh vặc lại.. Em nói lạnh lùng..
_Hừ.. Nhưng đó là người yêu tôi..!
_Người yêu.. Người yêu thì sao.. Đã cưới nhau chưa, có gì giằng buộc chưa..?
_Nhưng.. Nhưng..
Em có vẻ lúng túng.. Nó nóng gáy..
_Đây.. Điện thoại đây, chị muốn làm gì làm..
_Anh đẹp trai, cảm ơn nhé..hì..
Nhỏ nhoẻn miệng cười, cầm điện thoại bấm bấm.. Nhìn nó rồi nửa mắt nhìn em.. Em run lên vì giận.. Nó nhìn em bằng con mắt yên tâm.. Nhưng..
_Hì.. Cảm ơn anh.. Cảm ơn người yêu của bạn nhé.. chụt..!!
Nhỏ trả lại điện thoại.. Rồi bất ngờ thơm vào má nó.. Tụi kia.. Ủ ôi.. Một tiếng.. Chưa kịp phản ứng chỉ thấy chị trợn mắt nhìn..
_Giữ “người yêu” chắc vào nhé bạn.. Hì..
Con nhỏ tiểu thư nói nhấn mạnh chữ “người yêu” rồi nháy mắt với nó, chắc muốn trêu tức em, xong bước đi về phía bàn Tụi kia..Nó quay sang em định nói.. Thì thấy em khóc..
_Huhu.. Mặc kệ anh luôn đấy..!!
Em hét lên rồi chạy ra ngoài.. Nó đứng trôn chân.. Chẳng hiểu lúc đấy nghĩ gì mà không đuổi theo.. Chỉ buồn bã làm việc bình thường.. Chị đăm chiêu, chắc phân tích thái độ nó như vậy là sao.. Còn nó biết, sau một thời gian xa nhau.. Nó muốn trưởng thành hơn, yêu theo kiểu người lớn chứ không phải ghen tuông thế này.. Vì em chứng kiến, nó làm gì có lỗi đâu cơ chứ..
_Nhóc không đi theo bé Ly à..?
Chị nhỏ nhẹ đứng bên cạnh..
_Dạ.. Đang trong giờ làm tý về nói chuyện sau chị ạ..
_Ùm… Chết chưa.. Ai bảo đào hoa cho lắm vào..
Chị đẩy nó một cái.. Mặt xị ra.. Nó cười gượng..
_Chắc người ta trêu thôi.. Chứ gì mà đào hoa..
Chị lắc đầu thở dài..
_Nhưng khổ nỗi nhóc lại ngốc chứ.. Đúng là được cái này mất cái kia..
_Hâm vừa..
Chị chẳng nói gì rồi đi vào bếp.. Bỗng nhiên không khí trùng xuống.. Nó thấy bực vì cái tính cam chịu của mình.. Tại con nhỏ tiểu thư kia hết..

Điện thoại thì to tổ chảng còn đi mượn.. Bỗng lại tiếng nhỏ tiểu thư..
_Anh ơi.. “người yêu” anh về rồi thì ra đây ngồi với em nè..
Vẫn là cái giọng và cụm từ được nhấn mạnh.. Nhỏ chìa tay ra vẫy nó.. Đang chán nên chẳng thèm trả lời.. Lò dò đi lấy nước..
_Hì.. Đàn hay lại lạnh lùng với em à.. Thích anh rồi đó nha..
Tụi trong đó cười sằng sặc.. Con nhỏ nói xong cũng cười.. Theo.. Nó thầm nghĩ.. Thích gì, chắc kiểu này lấy nó ra làm trò đùa chứ, tụi nhà giàu đua đòi này đứa nào chẳng vậy.. Loanh quanh làm việc.. Cây đàn dựng ở góc nguyên si.. Chỉ có lòng dạ nó, từ vui thành buồn.. Cứ mong về để sang em.. Em của nó rất dễ ghen mà.. Còn mít ướt nữa.. Lúc tụi kia ra về, cũng là lúc trời tối.. Hết ca, chỉ còn thu tiền nước là xong thôi.. Nhỏ gọi vào thanh toán rồi nhét vào tay nó 500 nghìn.. Thì thầm vào tai..
_Không cần trả lại.. Chỉ cần nhớ em là được..
Tụi kia ra về hết, nhỏ cười..
_Nhớ đấy.. Anh đẹp trai..hì..
Cầm tờ tiền trong tay.. Nó thấy hơi bị khinh.. Nếu nhỏ luôn tán trai bằng cách này thì đúng thật, không còn gì để nói.. Vứt tiền qua cửa sổ cũng là một trong số lý do nó ghét nhỏ cực kì.. Trả nguyên si tiền cho quầy nó chào chị rồi ra về..
.. Đường Hà Nội.. Đã lâu cái “hương vị” xô bồ này nó không được cảm nhận.. Trải dài qua năm tháng nét đẹp qua từng dãy phố với ánh đèn nhập nhạ chưa từng mất đi.. Dạo gần đây, nó không có tâm trạng để nhận thấy Hà Nội có phần đẹp hơn.. Nhưng cũng lạnh hơn bao giờ hết.. Cây cũng bắt đầu có lá.. Chớm xuân rồi.. Tết tây rồi tết ta, cứ nghỉ.. Thời gian trôi nhanh.. Nhanh lắm.. Bỗng thấy khoảng thời gian đẹp đẽ với người con gái nó yêu bị lung lay.. Sau này sẽ ra sao nhỉ, nó và em sẽ thế nào?.. Khi con người có một khoảnh lặng.. Họ sẽ chẳng để ý vào hiện tại.. Chỉ quan tâm đến tương lai hay hồi tưởng về quá khứ.. Nó hướng về tương lai nhiều hơn.. Chiếc xe máy bon bon theo từng cơn gió, tầm này đông người vì đa số họ đều hết giờ làm.. Hàng quán ăn dần sáng lên để đón chờ từng đợt khách.. Nó mong về sớm hơn vì cái bụng reo.. Nhưng không phải nhà nó mà là nhà em.. Chiếc cổng trong hay ngoài đều không đóng.. Đôi guốc lăn lộn ngoài thềm, cả căn nhà tối om.. Yên tĩnh với tiếng xe bên ngoài và tiếng chiếc xích đu kẽo kẹt.. Ảm đạm lạ thường.. Nó vào phòng khách bật điện, bật hết lên, nhưng vẫn không có ai dưới nhà.. Lên phòng mới thấy tiếng thút thít trên giường.. Điện phòng tắt, nó bật lên.. Tiếng đến gần chiếc chăn đang trùm um.. Run rẩy..
_Em.. Nghe anh nói..
_…!- Vẫn thút thít..
_Em đi.. Em về.. Cứ mỗi lần như thế, tim anh rớt ra.. Em lại lắp lại.. Nhưng em biết không.. Anh chịu đựng được, chịu được tất cả.. Chẳng lẽ quãng thời gian vừa rồi chưa đủ để em lớn thêm một chút hay sao.. Em cứ giữ khư khư cái quan điểm trẻ con như vậy thì bao giờ em hiểu được anh yêu em như thế nào.. Anh làm sai gì.. Em thử nói cho anh biết với.. Khóc thế này em buồn một thì anh đau mười..Ly..-
Nó chẳng thể diễn tả nổi nỗi buồn trong nó vì kém, ăn nói.. Chỉ biết đầu nghĩ được chữ nào thổ lộ hết thôi.. Chẳng còn tiếng khóc.. Chỉ thấy chăn run run.. Nó mở chăn ra thấy em thu lu lại.. Mặt mũi đỏ hoe, còn nấc.. Tóc tai bết lại vì nước mắt.. Ướt cả khoảng đệm.. Chắc khóc từ chiều đến giờ..
_Nín đi.. Anh xin em đấy..!
Nó không giữ được bình tĩnh.. Em quá bất công.. Em buồn em giận.. Biết là không vô cớ nhưng chưa đến nỗi như thế..
_Huhu.. Em không muốn đứa con gái nào gần anh hết.. Mỗi lần như thế em rất sợ anh biết không..!!
Em nói giọng ấm ức..
_Em nghĩ anh dễ yêu vậy sao..
_Không phải.. Anh dễ cảm kích.. Anh dễ có tình cảm nếu người đó tốt với anh.. Vì tính cách này nên em không muốn.. Chỉ mình em được yêu anh thôi..huhu..
Em nói.. Nó sững nguời.. Nó yêu em chẳng phải vì điều đó hay sao nhỉ.. Nó sa ngã tình cảm.. Ai nó cũng dễ có tình cảm và chẳng hiểu sao nó lại vô tình được gặp nhiều người con gái đến vậy..
_Anh hiểu rồi.. Anh xin lỗi.. Xin lỗi..
_ Chỉ biết xin lỗi.. Xin lỗi.. Sao lúc ấy lại cho cô ta mượn điện thoại.. Hức..hức.. Anh biết em cảm giác thế nào không.. Anh không nghe em.. Cứ như cô ta quan trọng hơn em vậy..
_Nhưng.. Người ta là khách mà..
_Thế đối với anh một người khách còn quan trọng hơn em chứ gì.. Huhu.. Anh biết không những hành động vô tình của anh.. Làm cho người ta càng có cảm tình đấy..
_Không có.. Anh sẽ làm theo ý em.. Nghe em hết.. Được chưa..
Chịu.. Nó nói bừa.. Càng dỗ càng khóc.. Nó không có tính kiễn nhẫn để chờ bất cứ một điều gì

cả, em nhìn nó chăm chú.. Mắt vẫn ướt..
_Thật không..?
_Thật mà..
_Thế đưa điện thoại đây..
_Nè..
Em cầm rồi hí hoáy, chợt dừng lại bĩu môi..
_Bảo Nhi.. Tên xấu òm..
Nó cũng lạ lạ.. Tưởng nhỏ kia trêu thôi chứ ai dè làm thật.. Lưu cả số vào, mà có khi em xóa rồi.
_Anh.. Em biết em ích kỷ, trong tình yêu em chỉ muốn sở hữu.. Nhưng anh hiểu cho em.. Em không tỉnh táo đâu.. Em tin vào những thứ em thấy.. Chỉ vì quá yêu anh thôi.. Em sợ cảm giác bị tổn thương lắm..
Bỗng dưng lời yêu thương của em như gió thoảng.. Nó định thần nhớ lại nỗi sợ.. Miệng hỏi một câu trong vô thức..
_Chúng ta rồi sẽ ra sao?
Em cười..
_Anh cứ học, em vẫn làm.. Em không có ý định sang Nhật.. Em đợi anh tốt nghiệp rồi tính tiếp.. Nhưng em sẽ chỉ yêu mình anh.. Dù thế nào đi chăng nữa..
_Ngộ nhỡ anh..
Em chặn môi nó lại không cho nói thêm..
_Lòng tin là tất cả.. Bất kì điều gì muốn thực hiện phải có lòng tin.. Anh bảo em phải tin anh.. Thế anh có tin em không?
_Có..
_Vậy là được .. Bây giờ anh cứ học cho thật tốt, đừng lo lắng gì cả.. Nhớ rằng.. Anh luôn mang theo trái tim em là đủ rồi..
_Ly..
_Dạ..
_Đi ăn cơm.. Anh đói..
_Tụt hết cả cảm xúc.. Vô duyên lắm cơ..
_hehe..

Thời gian còn lại.. Là thời gian nó gần em nhất.. Như hình với bóng vì nó cảm giác khó chịu khi không thấy em.. Như một con nghiện vậy.. Em đi làm cũng đưa đón suốt.. Thậm chí thân luôn với bà chị họ của em vì hay qua.. Hôm nay cũng vậy.. Em đang lấy đồ cho khách.. Nó ngồi đợi và nói chuyện với chị..
_Ủa.. Đợt ấy con Ly như thế hả?
_Vâng.. Thế nên em mới đổ lên đổ xuống đấy chứ..hehe..
_Trước chị thấy mày đến cứ im im cũng ghét.. Thế mà Ly nó lại thích..
Chị trề môi chê.. Nó cười cười…
_Em biết đâu đấy..
_Nhưng nhìn mày cũng ok.. Mỗi tội tóc mày như cái ổ ý..
_Dạ lâu không cắt nó dài thế chứ.. Giờ cắt lạnh lắm..
_Cũng tính toán nhẻ.. Haha..
_Vâng.. Thế anh đâu mà dạo này không thấy hả chị?
_Anh mày công tác rồi.. Làm chị đây nhớ quá chừng.. Khi nào về phải phạt mới được..
_Ghê vậy..
_Không ghê để tụi mày bắt nạt hả.. Con gái sinh ra đã khổ rồi.. lớn lên phải dữ tý người ta mới nể mới thích..
Bỗng dưng em bá cổ nó.. Thì thào..
_Về thôi anh..hì..
_Dạ thôi tụi em xin phép..
_Ừ về đi.. Mượn tý đã réo..
Em chu miệng lên..
_Thèm lem hihi..
_Thôi về về.. Cho tôi còn đóng cửa.. Hai người nhắng quá..
Đi trên đường em ôm chặt đủ để trải qua nhiều cơn gió rét.. Dạo này trở rét đậm em hay ốm sốt.. Khổ, em yếu quá đôi khi còn tức ngực nữa.. Nó xót xa nên luôn chỉ bên cạnh chăm sóc.. Em thích lắm..
_Ước gì em ốm suốt mới thấy được vẻ ân cần của anh..hì..
_Dở hơi..
_Trước kia cứ tưởng anh lạnh lùng lắm.. Nhưng thật ra anh đa cảm đến sợ..hihi..
_Được rồi.. Uống thuốc xong ngủ..
_Vâng..
Đôi khi bị con nhỏ ở quán nhá máy gọi.. Không biết nó chặn bao nhiêu cái số rồi.. Lâu lâu.. Được tin nhắn..
_”Anh phục vụ nhớ em không..?”
_”Kiêu vậy anh..”
_”Anh không thoát được em đâu..”
Nhỏ cứ dai dẳng làm nó mệt mỏi hơn chứ chẳng thích thú gì.. Mãi sau mới biết nhỏ bị thách thức tán nó trong một trò chơi thôi chứ không tốt đẹp.. Đúng là người giàu thường làm những trò mèo.. Đầu óc họ bị mụ mẫm một cách đáng thương.. Chưa có tiền thì tưởng đó là lúc vui nhất.. Nhưng có tiền rồi lại mang tiền để mua vui.. Chẳng bù cho nó.. Thở dài.. Cũng chỉ có mong ước nhỏ nhoi sửa lại ngôi nhà bố mẹ đang ở cho khang trang hơn.. Nhưng giờ chưa có tiền..
.. Hôm sau.. Em lại tươi tỉnh khoe.. Chị rủ đi chơi xa.. Nó không để ý lắm.. Chiều sang quán mới thấy..
_Nhóc ơi.. Chị bảo..
_Bảo gì.. Đang lấy nước khách người ta đợi..
_Rồi đi đi..
.. Chị cười tủm tỉm..
_Mai đi chơi với chị..
_Đi đâu..?
_Lên Sapa..
_Hâm.. Tự nhiên đòi đi vùng sâu vùng xa chi.. Lên đấy để chết rét à.. Thôi không đi đâu..
_Nhóc tồ.. Đi chơi trên đó mùa này đẹp lắm, với lại có người thân trên đó mà..
_Không thích.. Mà mình chị đi hả..?
_Đâu.. Nhiều người đi lắm.. Anh Vinh, Đậu, Tuấn, Mi, Yến, Chị, P.A.. Với lại bé Ly nhóc nữa..
_Thôi rủ Ly đi thì đi.. Em ở đây.. Không ai trông quán..
_Hôm đấy quán đóng cửa.. Đi đợt cuối năm cho vui.. Xong về ăn tết..
_Vui vẻ gì.. Thôi em làm việc đã..
_Đi mà..
Chị cứ mè nheo.. Không phải nó không thích đi.. Mà từ bé đến giờ ngoài mảnh đất HN nó chưa bao giờ đi đâu cả.. Tính nó lại thích khám phá.. Nhưng tội nỗi.. Tiền.. Đúng.. Có thể nó là thằng thực tế như vậy.. Và chẳng muốn nương nhờ ai.. Mà lần này đi lên Sapa.. Liệu cái số tiền tiết kiệm để mua sắm tết khi về quê còn chăng.. Nghĩ thế lại tặc lưỡi..

Để khi nào có dịp thì đi sau vậy.. Mà nghe chị nói chỗ người đi đã thấy “Âm thịnh dương suy” rồi.. Toàn nữ, ngại chết.. Chợt nó nhớ đến con nhỏ P.A, sau hôm ấy lại một lần nữa biết mất.. Vậy nên chưa bao giờ nó biết nhỏ coi nó là gì.. Bạn ư.. Đâu đến nỗi ân cần thế, hay người nhỏ yêu như nhỏ nói.. Lại quá thờ ơ và lạnh lùng.. Có chăng lúc nó xảy ra chuyện nhỏ xuất hiện như vị thiên sứ.. Tại sao.. Điều này nó không thể biết.. Chỉ biết.. Tình cảm của nó với nhỏ, là có… Chị đã chán cái món mè nheo vì nó quá “cứng” đúng nghĩa đen.. Thành ra..
_Plè.. Nhóc phải đi.. Nhất định.. Không muốn cũng phải đi.. Đồ cứng đầu..
Lắc đầu cười một cái bởi hành động trẻ con của chị và Để sua đuổi dòng suy nghĩ kia.. Nhìn theo bóng chị bước vào bếp, nó tiếp tục với công việc của mình.. Đúng là tiếp xúc cái gì nhiều sẽ dễ gây nghiện.. Cái nó nghiện ở đây là mùi thơm của caphe.. Không ngửi một ngày lại nhớ vì nó làm ở quán caphe mà.. Nhưng nghiễm nhiên nó lại không uống caphe bao giờ.. Vì đơn giản, nó đắng.. Chỉ để ngửi thôi..
..
Hôm nay trước khi tan làm.. Nhận được bao lời rủ rê của mọi người về chuyến đi.. Chỉ cười gượng từ chối.. Chắc chị kêu mọi người nói vậy.. Anh Vinh, nhỏ Yến, hay đến nhỏ Mi cũng thay đổi về với thái độ hiền hòa để khuyên nó đi chơi vì trùng dịp cuối tuần.. Nhưng đến khi về mới phải thay đổi suy nghĩ.. Bước chân ra cổng em gọi điện thoại..
_”Anh..ơi..”
_”Gọi gì thiêng dữ.. Đúng vừa tan xong nè..”
_” Hìhì.. Em ke giờ mà lại.. Qua nhà em luôn ha..”
_”Anh biết rồi..”
Căn phòng trọ nó ở là nơi để đồ đạc quần áo thôi chứ, giờ toàn qua em.. Đơn giản nó cô đơn.. Và em cũng vậy.. Chỉ những lúc gần nhau như thế này.. Nó mới có cảm giác gia đình.. Cảm giác mà không thể nào có đối với một thằng sinh viên xa nhà được.. Chỉ biết nói câu cảm ơn em vào mỗi tối để nghe lời nói yêu thương của em đáp lại.. Rồi từng cái nắm tay, nụ hôn.. Bỗng dưng nhớ em da diết chỉ muốn về ngay thôi..
.. Nhìn hình dáng đẹp đẽ của em loay hoay nấu ăn, nó thấy yêu lạ lùng.. Em như người vợ hiền đợi chồng về.. Hai đứa như vợ chồng son vậy.. Mặc dù nó biết điều đó còn xa vời lắm..
_Hihi.. Về rồi hả anh..?
_Ừm.. Sao biết..
_Tiếng xe kia em lạ gì nữa.. Hihi..
_Tài lanh dữ..
_Thôi xong rồi.. Ăn cơm luôn cho nóng ha..
Em giúp nó cởi cái áo khoác, treo lên tay vịn cầu thang.. rồi lại bàn dọn cơm.. Nó cũng vô phụ, xới từng thìa cơm cho nó em hỏi chuyện..
_Mai anh đi không anh..?
_Ừm không.. Mọi người đi vui vẻ hì..
_Tại sao anh không đi.. Hay không muốn đi với em à?
_Đâu có đâu.. Tại trên đó lạnh hơn đây.. Anh chịu lạnh kém..
_Anh biết là em không tin nổi cái lý do đó mà..
_Thì tại..
Bỗng em gắp đồ ăn cho nó rồi đặt đũa xuống thở dài..
_Em hiểu rồi.. Nhưng dù sao cũng là một chuyến đi chơi.. Anh nên nghĩ thoáng chút..
_Nhưng gần tết rồi.. Anh còn phải lo cho bố mẹ nữa..
_Anh yên tâm.. Đi xe nhà mà, có mất gì đâu.. Với lại có người quen nữa..
_Anh biết.. Nhưng…
_Anh cứ đi đi.. Việc lo cho bố mẹ.. Em cũng muốn phụ hihi.. Bố mẹ anh cũng khác gì bố mẹ em..
Nghe những lời này nó xúc động nhìn em.. Chẳng biết em đã là gì của nó đâu mà em đã suy nghĩ như vậy.. Tự dưng sống mũi cay cay.. Có thể em trưởng thành hơn nó rất nhiều.. Em biết cách ăn nói phù.. Hợp.. Em.. Hoàn hảo.. Nó không biết phải làm gì hay nói gì.. Chỉ lẳng lặng ăn.. Đến lúc này cái tự tôn của nó như biết đâu mất.. Chỉ thấy bất lực vì đi chơi với em cũng phải đắn đo..
_ Quyết định vậy nha hihi… Đừng nghĩ gì cả.. Đi thư giãn mà anh..
Em cười tươi rói.. Thậm chí chọc cười nó..
_Nói gì đi nào.. Giận em à…
_Ơ đâu..
_Im im.. Tật mãi không chừa.. Anh cười nói nhiều lên.. Cái miệng cười thì khiến ai cũng phải cười theo mà lười kinh khủng..
Em phụng phịu, nó ngoác miệng ra cười cái vì thấy cũng vui vui háo hức.. Thôi chắc để dự định sang một bên vậy..
_Hềhề..
_Hihi… Biết ngay mà..
..
Đêm ngủ.. Em nằm lên bắp tay lép vào ngực.. Không biết ngủ chưa.. Nó trầm ngâm, chẳng hiểu sao chuyến đi này lại khiến nó như vậy chắc vì một thằng sinh viên chỉ biết học và làm tự nhiên được đi chơi xa điều chẳng bao giờ mơ đến.. Háo hức bồn chồn… Như đứa trẻ con.. Tính nó luôn thế.. Ba phải một cách đáng ngạc nhiên.. Hây.. Khuyết điểm nhiều quá.. Không biết vùng đất với ngọn núi cao nhất đất nước sẽ cho nó biết thêm gì đây.. Hà Nội đợi nhé.. Tạm biệt vài ngày..


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.