Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 104



Đường quê vắng vẻ, vào giờ này thì hầu hết mọi người vẫn ngủ.. Nó với chị đi bộ từ từ ra bến.. Chị hơi loạng choạng vì ngái ngủ.. Nó thì ngoáp đến độ miệng có bọ luôn..@@.. Không khí lạnh tràn về, từ hôm qua, một đợt rét mới.. Chị diện bộ đồ bông của chị nên không sao, nó thì run cầm cập.. Sáng nay còn có sương nữa chứ..
..Ngồi ở hàng ghế chờ.. Chị dịch sát vào người nó hơn.. Miệng thỏ thẻ..
_Nhóc lạnh hả..?
_Có chút chút thôi.. À xe đến rồi kìa..
Bước lên xe trả tiền vé rồi chui xuống hàng ghế cuối, chị cũng đi theo để balo bên cạnh, nó thu người vào.. Chị ép sát vào người nó, tựa vô.. Lúc sau thấy tiếng thở dài..
_Sao thế?
_Chị chán..
Nó im lặng.. Nhìn lại phía sau lớp kính cuối xe, hình bóng quê hương nhỏ dần..có đèn đấy nhưng chỉ một màu đen bao phủ.. Lúc đó, nó hơi sợ mùa đông.. Mùa mà nó tự nói rất yêu thích.. Đông năm nay khác mọi năm nhiều quá.. Mùi hương từ chị làm nó chú ý, thoát khỏi mớ cảm xúc vừa rồi.. Tay chị đang đan vào tay nó ấm áp.. Nhưng không cảm giác gì.. Mặt chị đỏ.. Nó thấy buồn.. Nhớ em.. Nhớ nhiều.. Nếu coi những ngày vừa qua em chưa từng yêu nó hay quan tâm đến nó thì dù vậy.. Sự giả tạo ở một tình yêu nó vẫn yêu.. Không hối hận.. Chỉ hối hận là đã tự động buông tay em một cách lãng nhách.. Tay của nó rời khỏi bàn tay nhỏ bé kia dần dần.. Nó biết chị hiểu nó và biết nó đang nghĩ gì.. Nhưng thái độ của chị chỉ là im lặng.. Trên xe, vắng người.. Yên tĩnh.. Chỉ có tiếng động cơ.. Rồi lúc sau cũng đến nơi.. Chị xuống xe không nói năng gì.. Chắc mệt.. Nó khoác balo đi song song với chị trên vỉa hè mảnh đất thủ đô.. Gió mùa vẫn thổi mạnh.. Rét..
_Nhóc ơi về quán nhé.. Giờ còn sớm lắm..!
_Thôi về nhà luôn mà ngủ.. Chị ra quán giờ có ai đâu?
_Thế còn nhóc..?
_Thì dạo chút rồi về phòng luôn thôi..
Chị bắt taxi, nó được chị thả về phòng trước.. Còn chị đi đâu chẳng rõ.. mặt chị rất buồn.. Có thể chị đang có tâm sự gì đó.. Với nó điều này cũng hơi khó chịu và tò mò.. Nhưng thật sự giờ đây nó cần một giấc ngủ hơn là cố để ý đến việc đó.. Đặt lưng xuống chiếc giường kẽo kẹt.. Nó ngủ..

Mở mắt ra thì thấy bóng tối.. Phòng không có ánh sáng nên chẳng thấy gì.. Bỗng nhiên một bên tay có cảm giác nặng nặng.. Vớ cái điện thoại soi vào thì.. Mái tóc bạch kim đang gối vào tay nó ngủ ngon lành.. Là nhỏ P.Anh.. Đang mơ hay sao mà nhỏ lại ở đây..
_Trời ơi..!! Dậy..!!
_Ơ..ơ..
Nó hét ầm lên.. Nhỏ giật mình.. Ngồi lên nhìn xung quanh.. Nó bật điện thì thấy mặt cứ nghệt ra nhìn nó.. Mắt tròn xoe..
_Ơ gì.? Sao lại ở đây..?
_Qua chơi thôi.. Buồn ngủ nên nằm ké chút.. Vậy cũng la..
_Nhưng sao biết mà qua?
_Nãy giờ nói chuyện với chị Huyền.. Về quê mà không nói em..
_Việc gì phải nói với em..?
Cái tính cách của nó đôi lúc điên điên.. Giận vô cớ nên nó nói hơi có phần gay gắt chút.. Nhỏ P.Anh nghe vậy.. Ngồi dậy cười nhạt lấy lại vẻ lạnh lùng với nó..
_Ừ..em có là gì của anh đâu.. Thôi về đây..!
Tiếng cửa phòng đánh rầm một cái.. Đầu nó ngổn ngang suy nghĩ, một cái suy nghĩ rõ rằng nhất là nó vừa làm một cô gái tổn thương.. Nhưng lý do tại sao thì nó không biết.. Mâu thuẫn thật.. Từ ngày em đi, đầu óc nó cứ như bị hỏng hóc vậy.. Toàn làm những điều ngay cả bản thân không muốn làm.. Chỉ là vô thức mà thôi..
.. 7h tối.. Không đói.. Không mệt.. Phớt lờ mọi dòng tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ của chị, nó đạp xe qua nhà em.. Dựng xe trước thềm đối diện.. Ngồi nhà với bóng tối bao trùm hiện ra.. Nó chỉ ngồi đấy và nhìn chiếc cổng sắt lạnh lùng đang được đóng kín.. Người rét run lên nhưng chỉ một tư thế nhìn.. Nhìn như bị thôi miên.. Nhìn như bị ảo giác là em đang đứng trước cánh cổng vẫy gọi nó lại.. Để rồi tiến đến gần thì chỉ thấy chiếc cửa to đóng kín sừng sững và tiếng gió hú khi đã vào đêm.. Nó lấy tay gạt dòng nước mắt đang chảy.. Trở về với chỗ ngồi cũ, những mong cái ảo giác kia lại đến.. Để nó được nhìn thấy em lâu hơn.. Dù là tưởng tượng thôi cũng được.. Nhiều giờ đồng hồ trôi qua.. Nó chỉ ngồi đó, lặng lẽ khóc vì không thể chịu nổi cảm giác cô đơn.. Thứ mà nó từng nếm trải quá nhiều.. Nhiều đến độ vô cảm.. Giờ thì nó không thể làm như vậy.. Vì khát khao được nhìn thấy em.. Cứ dằn vặt suốt..
..3h sáng đông.. Lúc chỉ còn những chiếc đèn đường đang phát sáng.. HN cũng chìm trong giấc ngủ gió mùa.. Có một thằng đi trong đêm tối.. Người tóc ướt vì sương.. Run cầm cập đạp xe về với con tim buốt giá.. Nước mắt không ngừng rơi..
Hôm sau nó thấy mình mệt mỏi miên man.. Người hết sạch sức lực, chỉ có nằm im một chỗ.. Cảm nhận ai đó đang lau mặt cho nó, một mùi thơm, bàn tay nhẹ nhàng.. Nó mắt nhắm mắt mở nhìn thấy em đang ngồi bên cạnh.. Khóc, hình ảnh mờ dần rồi nhòe đi…
..cảm giác rất lâu, nó mở mắt ra thì thấy giống hệt hôm qua.. Tối mù mịt.. Một người đang nằm gục bên cạnh nó.. Điện phòng mở lên.. Nhỏ P.Anh đang nằm ngủ.. Mắt nhắm nghiền sưng mọng.. Mái tóc bạch kim kia rối bù, rũ rượi.. Phải nói thế nào nhỉ.. Giá như đây là giấc mơ, giấc mơ thôi.. Đừng lặp lại như vậy.. Nó sợ, sợ phải đối mặt với con người khó hiểu này.. Tại sao nhỏ lại có thể làm mọi thứ rồi cũng lại phá hủy mọi thứ nhỉ.. Nhưng giờ nó biết.. Nó thương nhỏ.. Thương rất nhiều..
_Anh dậy rồi à..?
Nhỏ tỉnh.. Đôi mắt kia hơi long lanh vì có nước.. Nước lạnh..
_Ừm.. Nói cho anh biết vì sao đi?
_Vì anh sốt cao, vào phòng thì thấy vậy chứ không có gì đâu.. Đừng nghĩ linh tinh..
_Em vẫn có thể bỏ mặc anh mà…?
_Em không vô tâm như anh..
Nhỏ nói lạnh lùng quay đi.. Hai hôm nay.. Nhỏ P.Anh làm nó bối rối.. Chưa bao giờ nó bị như vậy trước con gái.. Ngoại trừ nhỏ và em..
_Cháo này đun nóng ăn rồi uống thuốc.. Đừng đi đâu nhé.. Anh chưa khỏi hẳn đâu..
Nó gật đầu.. Nhỏ P,Anh ra về.. Mới về HN mà đã như thế này.. Nó thích về quê hơn..
..
Cả ngày hôm sau.. Quĩ đạo của một thằng sinh viên được lặp lại.. Đi học.. Thằng Tuấn hỏi thăm.. Nhưng hỏi thăm kiểu đểu đểu.. Chẳng tốt lành gì cả..@@.. Tụi đực ở lớp hôm nay bày trò kéo hết xuống dưới sân.. Đá bóng.. Nó thì chẳng khoái cái món này vì bé giờ không chơi nên chẳng hiểu luật.. Quả bóng tròn vo có gì hay mà cứ tranh nhau.. Thành ra cứ ngồi một góc quan sát thôi.. Được lúc thì cũng biết tỏng ra.. Tụi này chẳng ham thể thao gì cả chỉ là lấy le với tụi con gái lớp khác thôi.. Trường nó gái xinh nhiều.. Nhưng toàn mấy đứa ưỡn ẹo chẳng đáng để ý.. Ấy vậy mà chỉ một tốp kia đi qua mà tụi lớp nó nhao nhao lên trêu.. Nó tò mò nhìn theo thì thấy có con bé xinh xinh vẫy.. Làm như quen biết không bằng.. @@..
_Nè con bé kia quen ông hả nghệ sĩ..?
_Chịu.. Ai quen biết gì nó?
_À.. Con đó hôm 20-11 chả rủ ông đi chơi còn gì..?
Đến lúc đó mới nhớ.. Đúng con nhỏ đấy thật.. Cơ mà không liên quan.. Sau cái đợt chơi đàn ấy.. Nó cũng thuộc dạng nhiều người biết nhưng không quen.. Cả mấy thằng lớp nó bôliphê ác quá.. Trong đó có cả ông mãnh Tuấn.. Thành ra lớp khác cũng gọi nó là “nghệ sĩ” riết thành quen ( Mấy năm đại học luôn.. Hỏi Minh thì chả ai biết, hỏi thằng nghệ sĩ thì đứa nào cũng biết..)
_Ừ kệ cha nó..
_Tán đê.. Xinh vậy còn gì?
Nó cười.. Thằng Tuấn bô bô..
_Nó có người yêu rồi.. Mấy chú nói ít thôi.. Ra đá nốt đi..
Gọi được tụi bầu lâu đi, nhẹ cả người..

Chiều sang quán.. Vừa vào chị đã nhìn nó nheo mắt.. Rồi lấy tay sờ vô trán nó, tay kia sờ vô trán chị..
_Nè làm gì vậy..?
_Xem nhóc còn sốt không..?
_Bị nhẹ mà, khỏi rồi..
Bỏ tay chị ra rồi đi vô trong.. Chị chạy theo..
_Sao nhóc bị sốt thế.. May có bé P.Anh thức đêm trông đấy..
_Ừ..
_Cảm ơn người ta chưa..?
_Ờ chưa..
Chị lắc đầu thở dài.. Nó lẩn vô trong khu.. Nghe chị nói nhiều nhức cả đầu..
_Suốt ngày tới muộn.. Cậu giỏi lắm!
Chưa thấy mặt đã nghe thấy tiếng nhỏ Mi rồi.. Cạnh khóe, chua ngoa..
_Tuấn kìa…!!
Thình lình chỉ tay ra cửa trêu nhỏ..
_Đâu đâu..!!
_Haha.. Mong gớm.. Hay để mình gọi cho nhé..
_Khỏi cần.. Này thì giỡn này..!!
_Ui da.. !!
Nhỏ tiến gần dẫm mạnh vào chân nó rồi bỏ đi.. Mắt cứ lườm lườm miệng lẩm bẩm gì đó.. Nhỏ Yến bên cạnh lau fin thì cứ cười tủm tỉm.. Cái điệu cười duyên thế này bảo sao anh Vinh không chết…
..Tâm trạng khá hơn chút sau ngày này.. Nó hăng say làm việc.. Nhưng với một thằng không giữ vững quan điểm của mình như nó thì chỉ cần một yếu tố nhẹ nhàng cũng dễ gây tổn thương, hay một thành quả nhỏ bé cũng khiến nó vui sướng.. Kì lạ thật.. Chỉ đơn giản hôm nay thích làm việc.. Làm việc để quên đi một số thứ..
..
Đêm tối, ăn xong và giải quyết nốt số thuốc nhỏ P.Anh đưa.. Nó lại qua trước thềm nhà em ngồi.. Vẫn chiếc cổng đó, đầu nó có một suy nghĩ điên rồ là.. Ngồi như thế này em sẽ về sớm hơn.. Kiểu như một điều nguyện ước vậy.. Nhưng cuối cùng nỗi thất vọng và nhung nhớ ngự trị.. Rất lâu.. Rất lâu.. Nó ngồi hẳn bên ngoài đấy.. Cho đến khi, tiếng xe tắt hẳn.. Chỉ còn một mình đối mặt với bóng tối.. HN đêm nay thật tẻ nhạt..


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.