Đã nhớ... một cuộc đời

Chap 100



Tết dương lịch cũng đến gần.. Sau đêm đó, nó tự nhiên không muốn gặp nhỏ P.Anh nữa, nhỏ đến quán cũng tránh mặt.. Chắc tính nó trẻ con.. Nhưng thật sự nó không hiểu được, tại sao nhỏ luôn cố gần gũi với nó.. Dù nhỏ đã có anh chàng kia..

Sáng nay đi học.. Được thông báo nghỉ liên tiếp 3 ngày.. Thứ 7, chủ nhật, thứ 2.. Vào luôn tết dương lịch.. Thấy vui chút.. Nó muốn về quê thăm bố mẹ.. Điều này làm nó háo hức.. Nên cả buổi chiều làm cứ cười không à.. Đang ngồi nhìn cái khu vẫn chưa dẹp cây thông với đồ trang trí giáng sinh… Chị chạy lại cốc cái vào đầu.. Đúng là toàn đi ghẹo chửi..@@..
_Nhóc tồ..hihi..
_Gọi được rồi sao lại đánh em..?
Nó xoa đầu nhăn nhăn nhìn chị..
_Hihi.. Cái này không gọi được.. Nhìn ai kìa..?
Chị trỏ sang cái bàn trung tâm và chủ nhân của nó. Nhỏ P.Anh với một cây đồ đen đang nhìn chỗ nó và chị.. Thấy nó quay qua thì lại chúi đầu xuống cái điện thoại.. Hôm nay nó có chơi đàn đâu nhỉ..
_Biết rồi còn hỏi.. P.Anh chứ còn ai nữa..
_Nhóc ngốc như heo.. Ý chị khác cơ..
_Là sao?
_Thôi.. Thôi.. Giải thích cho nhóc chắc đến tết luôn quá..
_Ừ thì vài ngày nữa tết rồi mà..
_Hihi.. Nhóc tồ..
Chị toàn vậy.. Không nói được rồi bảo nó tồ với tẹt chữa ngượng..
_Ủa.. Mà nhóc với bé P.Anh tránh mặt nhau à?
_Tránh gì đâu..
_Thế sao hai đứa lạ vậy.. Chẳng nói chuyện gì với nhau hết trơn..hihi..
_Chỉ là em chưa đủ thân..
Nói đến đây nó im lặng, quay sang nhìn cô gái với gương mặt lạnh lùng và mái tóc bạch kim đó.. Vẻ đẹp ma mị này.. Chưa bao giờ đẹp và buồn hơn.. Tại sao lại vậy.. Nó không biết.. Chỉ biết rằng.. Người buồn nhẽ ra phải là nó.. Đến việc tưởng bở cũng bị phá ngang.. Chị không nói gì nữa.. Chỉ ngồi xuống bên cạnh nó.. Bấu vai..
_Gì?
_Nhóc còn buồn không?
_Em không..
_Nhóc nhớ bé Ly không?
_Em có..
_Nhóc yên tâm bé Ly chắc chắn sẽ về mà..
_Ừm..
Bỗng nhiên chị im im, chắc đang nghĩ gì đó rồi.. Nhìn nhìn.. Hỏi một câu..
_Nhóc thích bé P.Anh à?
Nó giật mình, nhìn chị.. Chẳng ngờ chị hỏi câu này.. Nhưng kệ, chị là chị của nó nên cũng không giấu diếm chi..
_Ừm..
_Tại sao?
_À.. Vì thấy xinh thì thích thôi.. Con trai ai chẳng vậy hehe..
Nó đổi câu chuyện sang một hướng khác tích cực và đương nhiên hơn.. Chỉ vì sợ chị hiểu lầm chuyện không phải hiểu lầm.. Nó thích nhỏ P.Anh chẳng riêng gì xinh cả.. Chị cười tít mắt..
_Hihi.. Thế à? Hôm nào Ly về chị méc..
_Em cũng mong chị được méc..
Không khí trùng xuống, nó tự nhiên nói vậy.. Hở ra rằng nó còn rất buồn.. Với những người không quen thì không ai có thể đọc được cảm xúc của nó, còn với người quen biết thì nó toàn để lộ cảm xúc không à.. Khẽ cười một cái để chị thấy nó ổn hơn..
_Mấy ngày tới cho em nghỉ nhá..
_Ủa nhóc nghỉ làm gì?
_Em về quê.. Nhớ nhà hehe..
_Chị về với..
Chị kéo kéo cái tay.. Mắt long lanh.. Ôi trời..
_Hâm, có gì đâu mà về..chán lắm, toàn ruộng thôi..
_Ứ.. Gì cũng được.. Chị đi với..
Lại nũng nịu.. Dai thế không biết, trước bảo không cho mà cũng chịu có gì đâu.. Giờ lại muốn..
_Sao muốn về..?
_Ở trên đây chán lắm, quán ít khách.. Nhóc đi có ai chơi cả nói chuyện với chị đâu..
Ngẫm cũng đúng.. Nhóm có bốn người thì hai người đi rồi.. Còn mỗi nhỏ P.Anh cạy miệng cũng không nói gì.. Chị chán là phải.. Nhưng thật sự nó không muốn chị về.. Mặc dù bố mẹ dễ tính.. Nói chung không biết nói sao nữa..
_Thôi.. Ở trên em về em mua quà cho..
_Không thèm..!
Đó.. Lại dỗi.. Chán chả buồn nói.. Đứng dậy làm việc.. Mà lại ko có việc gì làm.. Nhỏ P.Anh vẫn ngồi đó.. Nó thờ ơ luôn.. Chạy vô lấy đàn để chuẩn bị về.. Khách vắng thế thì cần chi nó ở lại.. Hai nhỏ kia về từ lâu rồi còn đâu.. Bỗng đang đi thì nhỏ P.Anh kéo tay áo..
_Uống gì nữa à?
Lắc đầu..
_Thế sao?
_Tý em đến phòng chơi được hông..?
Lại một đứa điên.. Tối tăm rét mướt đòi qua phòng nó làm gì nhỉ?
_Làm gì?
_Ở nhà chán..
_Thế thì vô kia nói chuyện với chị đi.
_Không.. Chị nói nhiều quá, ko thích.
Ờ hờ.. Đúng hai con người này tính cách khác nhau mà.. Nó chẳng biết nghĩ gì.. Cũng không ngăn cấm nữa.. Có lẽ nó muốn có người con gái nào bên cạnh ngay lúc này.. Bất chấp khoảnh cách.. Đôi lúc nó cứ bất cần như vậy.. Miễn là con người thấy vui là được.. Vì tình cảm với nhỏ cứ lớn dần lên.. Có lỗi với em nhiều.. Nhưng chắc gì em đã về.. Thật sự lúc đó, nó thấy mình khốn nạn, tự nhiên một phút giây đó buông thõng bản thân.. Nhiều lúc nó cứ thay đổi như chong chóng.. Vậy.. Cố cao thượng để làm gì, rồi cuối cùng cũng được một kết cục tồi tệ mà thôi.. Đời mà.. Nó chỉ nói một câu..
_Tuỳ..
Rồi chẳng biết nhỏ ra sao.. Vác đàn về..
Trời tối nay, gió mạnh.. Ngực cứ nhức dần lên.. Thuốc ở phòng sắp hết rồi.. Nó cũng không muốn mua thêm tốn tiền chả được gì.. Chiếc xe đạp cứ cọt kẹt đi trong con đường tối.. Gió tạt vào mặt lạnh buốt.. Nhưng chiếc khăn kia lại giúp nó giữ ấm được phần cổ.. Giá như nó được gặp người tặng chiếc khăn này.. Để thỏa mãn điều nó tò mò.. Cô bé đó.. “Em có đúng là đang bên cạnh anh không?”..

Cũng muộn rồi không thấy nhỏ P.Anh đến.. Nó đi ngủ luôn.. Không chờ nữa.. Lạ thật.. Chắc bạn trai nhỏ giống nó.. Có chăng may mắn hơn.. Lần đầu biết cảm giác bị leo cây là như thế nào..
.. Sáng hôm sau.. Gọi cho nhà bảo là nó về.. Lòng cứ hồi hộp háo hức.. Ra bến mới biết mình hên.. Giờ có thêm tuyến nữa về thẳng quê, không như đợt trước ngồi tận mấy tiếng lòng vòng mãi mới về được tuyến đúng khổ.. Bệnh say xe không có thì ngồi cả ngày chẳng sao.. Đằng này..@@ Nhấc cái balo được sắp xếp lung tung lên xe.. Ngồi trên xe đi được một lúc thì lại bắt đầu.. Người nôn nao.. Gớm ơi là gớm.. Thành ra cứ một tư thế không dám cử động gì.. Hôm nay không mang theo chanh bài thuốc của nhỏ Chi.. Nên việc nhìn đường chỉ được nó thò đầu coi coi một chút rồi lại rúc xuống.. Vì tuyến mới gần ngoại thành, xe đi có chưa đến nửa tiếng là đến.. Lúc đi lần đầu thì thấy lâu, lúc đi lần kế thì nhanh dữ..

Thị xã hiện ra.. Cổng trường cấp 2 Thị Trấn gần ga Thường Tín Được xe vụt qua.. Đến bến, nó lại xuống đi bộ tiếp.. Đường được giải nhựa rồi.. Vài tháng thôi mà thay đổi khiếp.. Đi về làng mới thấy sự thân quen.. Con đường đất bên Bạch vẫn vậy gồ ghề khó đi.. Nó dân bên Quế nên không thích vào làng Bạch lắm.. Chỉ đi nhờ ngõ thôi đã thấy ghê rồi.. Cái xã Liên Phương này của nó vỏn vẹn hai làng vậy thôi, dân thôn quê quanh năm chân lấm tay bùn.. Nhà nó nằm trong Đồng Hồ một ngõ nhỏ của đội..
..
Nó gọi cửa, mẹ ra mở.. Trời rét nên mẹ cuốn khăn kín cả đầu.. Người gầy gò, bàn tay xương xẩu cứ đứng ôm nó khóc.. Khổ..
_Mẹ ơi.. Hàng xóm người ta nhìn kìa..
_Tiên sư mày.. Mãi mới về với mẹ..
Dù gọi trước rồi nhưng mẹ vẫn vậy, người dễ xúc động nên cứ đi kè kè bên nó vì nhớ con.. Nó thì cũng vui sướng.. Sống mũi cay nhưng không khóc.. Đến sân thì con Milu phi ra sủa inh ỏi lên.. Vẫy đuôi cứ dính vào chân.. Nó Cười đau cả bụng.. Con milu chả biết được ai mặc cho cái áo cộc thời nó cấp một..@@..
_Mẹ ơi.. Sao mặc áo cho nó ạ?
_Thằng này.. Đông rét nó chết thì sao.. Con này già rồi.. Thấy mày vui quá mới chạy ra chứ bình thường toàn nằm một chỗ..
Nó cũng vâng dạ hiểu.. Quên mất tuổi thọ của chó sao bằng người được.. Cứ thấy tội tội.. Buồn buồn.. Mong con milu sống thêm vài năm nữa..

Mẹo kéo vào nhà.. Vẫn thế, cái bộ trường kỉ từ thời cụ, nồi cơm điện, ca nước.. Mọi thứ cũ kĩ sờn vạch.. Bước vào buồng ném cái balo xuống giường.. Sạch ghê, biết mình về chắc mẹ có dọn dẹp.. Những bức tranh vẫn được dính ở đó.. Khẽ.. Lau giọt nước mắt.. ” Chị ơi.. Em về rồi đây..”..

_Mẹ ơi..! Bố đâu..?
_Bố mày sang nhà chú Tiến rồi..! Trưa mới về.. Xuống thổi giùm mẹ cái bếp.. Nấu cơm..
_Mẹ để con nấu cho..
Nó chạy xuống cái bếp than.. Lúi húi thổi lửa cho bén.. Cay xè mắt.. Con milu vẫn ngọ nguậy kế bên.. Ư ử.. Trời rét thật, con này chắc chui vô bếp nằm nên cái áo kia mới đen ngòm đây mà..
Bố về.. Đầu đội cái mũ cối cùng chiếc áo phao thủng lỗ chỗ.. Nhìn thấy bố nó hú ầm lên.. Kiểu như trẻ con vậy.. Xa gia đình lâu rồi mà..
_Bố ơi..!! Hehe..
_Ớ.. Mày về rồi à?.. Xê ra.. Để tao vào đã..
Cảm giác bố cũng vui lắm nhưng ông chả mấy khi bộc lộ cảm xúc thực sự.. Cứ vỗ vai..
_Quái lạ… Bà ơi.. Thằng này lên học mà béo lên này..
_Nó bảo có người yêu rồi.. Béo lên là phải..
Mẹ tủm tỉm, nó nhói một chút.. Nhưng vẫn cười..
_Yêu với đương.. Vớ vẩn, tao cắt..
_Bố cứ dọa.. Con bố nhát gái lắm..
_Tao biết.. Không thì tao cắt lâu rồi..
Cả nhà cười ồ lên, nó thấy xúc động vì cái không khí ấm áp này.. Không đâu bằng gia đình mà.. Bố giờ cũng cười.. Cơm nó đun dưới bếp bị khê.. Bố chửi.. Quên mất tiêu..@@.
_Đợi thằng Dũng về rồi ăn.. Mẹ bảo nó về sớm.. Vì mày về..
_Dạ.. Mẹ không bán hàng à?
_Tao nghỉ.. Giờ bố mày đẽo điếu ngoài kia nên chả lo lắm..
..Bố khéo tay giống nội, chưa bao giờ bố để mẹ con nó đói.. Người nó luôn kính trọng này.. Tóc đã hai màu.. Nó thương bố lắm.. Lúc sau..
Anh trai nó về.. Trông cao hơn trước.. Nhưng cũng gầy hơn.. Vừa vào thấy nó đang cười hềnh hệch vì gia đình đông đủ..ổng táng phát vào đầu nó..
_Ui da..!
_Thằng mất dạy.. Thấy tao sao mày không chào..
_Bị anh đánh đã kịp chào đâu.. Cắn sư nó vào lưỡi rồi đây này..
_Mày bị chứ tao bị à..?
Ông anh nó nhưng vậy.. Thương nó, chẳng để ai bắt nạt nó nhưng chính ổng toàn bắt nạt nó thôi..hix..
_Mày có muốn tao cho nhịn không.. Vừa về đã cạnh khóe.. Vào đun bọc giò đi còn ăn cơm..!!
Mẹ suốt ngày bênh nó.. Thương mẹ lắm.. Ông anh nó lẩm bẩm gì đó rồi vô bếp.. Chắc cay cú..

Chiều ngủ dậy.. Thấy bố đang vót nan.. Ngơ ngác hỏi..
_Mẹ đâu hả bố..?
_Tao chịu.. Chắc lại qua bên kia hóng hớt rồi.. Nãy có con thằng Tuấn Anh hỏi mày.. Tao bảo mày đang ngủ nên nó về rồi.. Tổ sư mày bạn bè không có toàn chơi với trẻ con..
_Có thằng Long còn gì nữa bố.. Mà cái lều ngoài vườn làm gì thế bố?
Tự nhiên thấy chỗ cây khế Có cái lều.. Lạ ghê..
_Trước nuôi đàn vịt.. Tao ngủ ở đấy canh.. Nhưng giờ bán hết rồi..nhưng tiếc không muốn dỡ.. Ngủ ở đấy ấm lắm vườn khuất nên chả có gió gì cả..
_Dạ.. Con mượn xe đạp..
_Ra với con Thủy à.. Có tiền chưa..?
_Vâng con có rồi..

Bên tay bọc táo, bên tay đóa hoa hồng màu hồng mười bông.. Đứng cạnh mộ người chị nó yêu thương.. Chưa bao giờ ra mộ chị là nó cầm được nước mắt.. Chưa bao giờ..
..Lúc húi dọn dẹp bát hương.. Rồi cắm nhang mới cho chị.. Cỏ xung quanh cũng được nó vặt.. Đặt táo trên đĩa, cắn hoa vào lọ.. Nó gạt nước mắt.. Vuốt vào di ảnh chị.. Nụ cười méo mó.. Khoe..
_Chị ơi.. Em chị có người yêu rồi nè..
_Nhưng cô ấy đi rồi.. Hứa với em là sẽ về..
_Có tin không hả chị..hihi..
Trên một góc khuất ở bãi tha ma.. Nơi mà nó cát dấu niềm đau đớn bởi chị.. Chị đã đi xa.. Nhưng hình bóng này luôn trong tim nó.. Nó cứ lảm nhảm một mình.. Vì biết được chị sẽ nghe được.. Càng nói, càng nghĩ, càng khóc.. Càng đau..


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.