Đã nhớ... một cuộc đời (Phần 2)

Chap 5



Đường Hải Phòng về đêm vẫn tấp lập như thường bởi những hàng quán với nhiều loại đồ ăn đặc trưng của phố cảng. Trả xe, nó đưa nhỏ Hoài vào nhà, nhỏ giả bộ say gục vào người nó để tránh bị hỏi han nhiều. Mà người bị mọi người hỏi là nó, hai đứa đi đâu, làm gì mà về muộn. Nó cố tình ra hiệu mọi người im lặng để lên phòng.
_Em lên trước đây! Anh chị cũng ngủ đi nhé!
_Ừ, con bé say mà còn đem đi linh tinh!
Lên khuất tầm nhìn, nhỏ Hoài tự động rút tay lại và vào phòng, tuyệt nhiên không nói năng gì. Thái độ kì quặc này nó cũng hiểu. Có lẽ nhỏ giống nó, để khơi lại chuyện buồn trong quá khứ chẳng phải là điều dễ dàng gì.
… Chưa ngủ được, trong đầu lại hiện nhiều suy nghĩ. Khẽ mở chiếc cửa kính của căn phòng. Nó ngồi lên bậc cửa đón luồng gió từ biển thổi vào, cũng như đếm những vì sao. Mỉm cười, mỗi lần như thế này nó lại nhớ đến cô bạn gái đồng hương của nó là Huệ Chi. Đang du học bên nước ngoài, cũng lý do là vì tình yêu. Trước khi yêu, ai mà biết được, tình yêu cũng là con dao hai lưỡi mà người sử dụng phải biết làm sao cho khỏi bị đau. Nghĩ thấy buồn cho nhỏ, mà cũng buồn cho chính bản thân mình. Nhớ lời nhỏ Chi, nếu ai có duyên thì tự khắc sẽ đến với nhau thôi. Nhỏ là con gái còn biết chạy trốn để quên đi người nhỏ yêu, nó thì cũng có cách khác để quên, nhưng không phải là chạy trốn mà là muốn tìm ai đó để thay thế. Càng nghĩ vậy, nó càng thấy mình phấn trấn với ý định cưa đổ con nhỏ ngạo mạn ở trong thư viện. Đang tự vạch ra một kế hoạch trong đầu thì nó sực nhớ đến Tâm. Tối nay nó không đến, chẳng biết nhỏ sẽ như nào nữa. Đành nhắn tin báo cho nhỏ.
_” Anh có việc, hôm nay với mai anh không qua được, tự ôn nhé em.”
Tin nhắn từ “Tâm kute”. Đến rất nhanh, giờ này nhỏ vẫn chưa ngủ.
_”Anh đi đâu mà bận? Biết em chờ cả tối không?”
Liền sau đó, nó chưa kịp bấm nhắn lại thì nhỏ gọi.
_”Alo?”
_”Anh đang ở đâu thế?”
_”Ở xa.”
_”Xa là ở đâu?”
_”Hải Phòng!”
_”Sao lại ở đấy?”
_”Chỗ làm của anh tổ chức cho đi chơi, nên đi cho biết.”
_”Sao không bảo để em đi với?”
Đầu giây bên kia giọng nhỏ xíu, chắc sợ hai bác tỉnh, nhưng nó vẫn thấy được sự nhõng nhẽo.
_” Em còn phải đi học mà?”
_”Không chịu đâu!!”
_”Không chịu cũng phải chịu!”
Nhỏ Tâm nói như trẻ con, nó thấy vui chút vì sự hồn nhiên này. Đầu giây bên kia bỗng im lặng. Tưởng nhỏ giận.
_”Vậy thôi đi ngủ nhé!”

_”Anh cúp máy đây!”
_”Anh…!”
Nhỏ gọi nhỏ và có vẻ ngập ngừng.
_”Anh đây…!”
_”Em… N…hớ a…nh!”
Nó chợt sững người, cảm giác sợ sau câu nói của nhỏ. Không được rồi. Tự nhủ, không thể để nhỏ hi vọng nữa.
_”Ừ!”
Nó vội cụp máy, hít thở một hơi thật dài. Nằm nên giường, cố nhắm mắt ngủ để không nghĩ đến việc này nữa, sau khi đọc tin nhắn cuối của nhỏ. ” Anh ngủ ngon!”

Sáng hôm sau, nó ngủ dậy muộn vì thức khuya và chẳng có ai gọi. VSCN xong mò xuống phía dưới, chỉ thấy nhỏ hoài đeo cái tai nghe và tập một bài thể dục nào đó. Ăn mặc thì mát mẻ. Sớm ngày ra đã đốt mắt rồi.
_Hoài ơi!!
Nhỏ quay lên cầu thang nhìn nó mỉm cười rồi rút tai nghe.
_Dạ, em đây!
_Mọi người đâu?
_Đi mua đồ rồi anh ạ, chiều tắm biển với nhậu nốt bữa nữa rồi về!
_Thế em ăn sáng chưa?
_Chưa! Em cũng dậy muộn, nên đợi anh luôn thể, mọi người để phần trong bếp kìa!
_Ừ, thế vô đi!
_Dạ! Hihi.
Nó cặm cụi, những món này ngon hơn hẳn những món hôm qua, lại còn nóng sốt nữa.
_Ngon hông?
_Cũng được!
_Anh không khen một cái cho em vui được à?
_Thì ngon! Tưởng em không biết nấu ăn!
_Cái gì chẳng biết, chỉ là thích hay không thôi. Trước em có đi học vài khóa!
_Ừm, vậy đi làm đầu bếp đi!
Nó dụ khị, nhỏ Hoài được khen nên cười híp cả mắt.
_Đang tính bảo anh Tân làm thêm cái nhà bếp nữa để em nấu mà ổng chưa chịu, bảo bẩn với lại quán bé, chật chội.
_Ráng thuyết phục là được!
_Hihi… Anh ăn thêm này!
_Cảm ơn!
… Buổi chiều đi ra biển, lần này nó cố bơi nhiều một chút vì chẳng biết bao giờ có cơ hội đến đây thêm một lần nữa. Nhỏ Hoài thì vẫn lúi húi nhặt vỏ sò. Rất nhiều, chẳng biết tính xâu bán hay sao mà nhặt nhiều dữ. Chán chê, hai đứa ngồi nghỉ mệt, từ lúc có nhỏ này, nó bắt đầu biết tám chuyện nhiều hơn mà chẳng sợ bị nói vô duyên vì trên trời dưới đất, thứ gì nhỏ Hoài cũng nói được. Mà nói xong toàn cười một mình, thậm chí điều đó không đáng cười chút nào.
_Anh nhìn thấy con bé gần tán ô kia không?
_Ô nào?
Theo hướng nhỏ chỉ, nó thấy cả chục chiếc ô và biển người, chẳng hiểu nhỏ muốn nói ai và nói gì nữa.
_Cái ô ngoài cùng bên trái ấy!
Một con nhỏ đang cởi đồ, để lộ bộ hai mảnh đỏ tươi chắc chuẩn bị xuống biển. Nhưng nó không thấy mặt, chẳng biết có xinh không nên cũng chẳng có cảm giác.
_ Thấy! Rồi sao?
_Hihi, ba vòng nó chuẩn hen!
_Ủa, vậy liên quan chi tới anh?
_Ơ, em tưởng con trai thấy con gái lột đồ đều thích hết mà?
Nhỏ Hoài tròn xoe mắt nhìn nó, chắc khoảng thời gian ở nơi làm việc không tốt dẫn đến việc nhỏ bị ảnh hưởng chút về suy nghĩ.
_Tùy từng người thôi em! Anh đâu đến nỗi quá háo sắc vậy?
_Thôi đi ông? Xạo! Không thích mà cứ nhìn?
Nhỏ bĩu, nó chỉ biết lắc đầu cười chống chế.
_Là em chỉ anh chứ anh đâu có chủ động, với lại nếu anh háo sắc thì liệu anh có để yên cho em không?
Nó nhìn chăm chăm vào nhỏ bằng ánh mắt đểu. Nhỏ che người lại.
_Nhìn anh ghê quá à, quay đi đi. Xùy xùy…!
_Haha!
Nó cười tiếp, đưa mắt lại khung cảnh nơi đây một lần nữa trước khi về. Một kỷ niệm, một quá khứ nữa của người con gái, được chôn chặt nơi đây.

Chiếc xe đỗ tại quán, tuy say xe nhưng nó vẫn có nhiệm vụ đèo nhỏ Hoài về. Đường Hay Nội oi nóng và vắng tanh vì đã đêm. Chốc chốc nó lại phải đánh thức nhỏ Hoài đang gật gù đằng sau, thiếu điều ngã lộn cổ nếu không bám eo cho nhỏ. Đến nhà nhỏ, nó đánh thức để nhỏ vào.
_Thanh Hoài, đến nơi rồi nè!
_Ơ…dạ! Cảm ơn anh! Ngủ ngon nhé! Oáp…
Nhỏ ngáp dài kéo đồ mà nhỏ đã mang cũng như mua thêm qua cánh cổng, đóng lại rồi vẫy chào nó. Trở lại căn phòng trọ. Đêm nay, vẫn chỉ có một mình.

Ngày mới đầu tuần học thật vất vả, nhưng cứ rảnh được giờ giải lao, nó lại chạy lên thư viện để được thấy nhỏ Nhi bốn mắt đọc sách. Quả nhiên là nhỏ có ở đây.
_À…ưm, chào!
Chẳng thèm đáp lại, nhỏ lật một trang sách mới, chăm chú đọc. Không gian yên lặng, những lúc thế này, nó luôn tự hỏi nên bắt đầu thế nào. Giờ giải lao hết, lại tiếc ngẩn ngơ nhìn cái ngọn tóc đuôi sam bước nhanh ra khỏi thư viện với quyển sách dày cộp vốn có. Hình như, nhỏ muốn nuốt trọn cái thư viện này vô đầu vậy.

Mùa thi, mùa mà những thằng sinh viên như nó mới bắt đầu học thật sự. Gần như là, đầu năm chơi, giữa năm chơi. Cuối năm học hoặc tử. Nói hơi quá những đó là sự thật vì thi lại là điều đứa nào cũng sợ hết. Lịch thi đã điểm. Vài đứa bạn trong nhóm thằng Tuấn bàn tán ôn chung, vì mỗi thằng siêu một lĩnh vực nhất định, có thể giúp nhau.
_ Vô hết ký túc đi tụi bay!
Vài thằng nhao nhao. Thằng Khánh đầu đàn mở ra cái trò này vì rất thích tụ tập.
_Vậy họ cho ở không?
Nó thắc mắc. Cũng muốn ở tập thể và học thêm chút kiến thức bị hổng từ tụi này. Vài đứa cười xòa.
_Tụi tôi ở đấy hết chứ có mỗi ông với mấy thằng dở hơi kia ở trọ thôi. Mà giờ tụi nó cũng vô nên có mình lão nghệ sĩ này là ở riêng!
_Vậy hả?
_Thôi, vô lý túc luôn với bọn tôi đi!
Bọn này réo lên rủ nó vô, từ nãy thấy thằng Tuấn ngồi im. Nó hơi lạ.
_Sao thế?
_Đang muốn ở với các ông nhưng ông bà già không cho! Cay ghê!
_Trời ơi, mày biết nghe lời bố mẹ từ khi nào vậy? Haha!
_Im mồm! Bố giã chết m* mày giờ?
Thằng kia im bặt. Nó vỗ vai thằng bạn.
_Thôi, ban ngày qua lớp cũng được mà. Học thế này hạn chế đi chút đi.
_Ừ. Nhưng thấy chán, cứ như ông lại vui. Tự do tự tại.
_Chẳng vui đâu!
Nó trầm ngâm, mặc cho tụi bạn bàn tán. Đến tối, nó chuyển vào. Ở đây hơi chật vì sáu thằng một phòng, ba giường. Nó nghe như thằng Quang bảo, phòng nó gần tụi nữ. Chỉ cách nhau một cái lan can.
_Chờ đi tân binh, ở đây tuy không thoải mái nhưng vui lắm.
_Đúng đó hehe!
Thằng Hoàn nhai mớ cao su đỏ đỏ đi ra. Thằng Quang thấy vậy lao vào tranh.
_Thằng khốn, bò khô ở đâu ngon thế? Bố mày với!
_éo cho, mày đuổi được bố mới cho! Hehe!
Thế là hai thằng đuổi nhau trong ký túc xá, nó đứng trên ban công cười. Hôm nay có gió nên, không khí dễ chịu hơn nhiều. Nhắn một tin bảo nhỏ Tâm nó không đến vì còn mệt mà nhỏ cứ nhất quyết đòi sang phòng trọ. Đành nói là ở bên bạn làm bài luận nhỏ mới tin mà thôi. Phải dần dần xa nhỏ vậy.
_Nghệ sĩ!
_Ờ! Khánh à?
_Hehe, tiến thêm được chút nào với con bé Nhi chưa?
_À chưa!
_Tôi bảo rồi, khó lắm, ông còn ba tuần nữa, nhưng trong thi tôi ra thêm một tháng nữa nhé. Không thì chuẩn bị dạy đàn đi. Hehe.
_Ừ, khó thật!
_Thôi ngủ sớm đi, mai bắt đầu ôn nhé!
_Ừ.
_Ê, hai thằng khỉ kia, đi ngủ. À mà nhớ đánh răng đấy, lúc nào tao cũng phải nhắc tụi mày!
_Còn mày đừng đánh răng cho cái máy tính như hôm nọ nhé thằng cận khùng!
Nó phì cười vì bọn bạn, thời sinh viên lúc nào cũng vui thế này thì tốt biết mấy. Đôi khi nó vẫn nghĩ, nó thích sống một mình, thích riêng một góc không bị ai quấy rầy. Nhưng mà cứ ở tập thể, nó lại luôn có cảm giác vui vẻ, hân hoan. Nhớ cái lúc mất em. Nó lại tự nhủ phải cô lập mình, phải ở riêng chứ nào đâu phải là không hợp với cuộc sống tập thể như nó nghĩ trước kia. Nằm trên giường tầng, nó vắt tay lên trán nghĩ ngợi. Không gian yên tĩnh. Chỉ còn tiếng ngáy của thằng bạn đối diện giường mới quen. Khẽ kê lại đồ, nó chìm vào trong giấc ngủ với một tâm hồn héo úa.

Thư viện ngày thường không đông, nhưng những ngày gần đây. Ý thức được việc quan trọng của thi cử. Nhiều sinh viên kéo xuống tìm tài liệu tham khảo, mượn về để học. Trường sắp cho nghỉ một đợt để tự ôn. Nó vẫn say đắm nhìn nhỏ Nhi đọc sách và coi đây là bước đầu của cái kèo cá cược tình cảm với Khánh. Mặc kệ mọi người có để ý, miễn sao nhỏ Nhi hiểu nó thích nhỏ là được rồi. Nhưng điều này đối với nhỏ hình như vô dụng, đơn giản, ngoài nó ra thì cũng có một số kẻ trồng cây si trước nhỏ bí thư dễ thương học giỏi này.
Hành lang kéo dài với những cửa kính đóng kín, nó lẽo đẽo đi theo nhỏ về lớp vì dù sao hai lớp cũng gần và nó cứ muốn đi theo nhỏ thôi. Đơn giản là vậy. Chưa bao giờ cưa cẩm nên người ta hay có những hành động ngớ ngẩn lắm.
_Nè! Sao em cứ đi theo chị hoài thế?
Nhỏ đang đi từ từ bỗng nhiên quay phắt lại ở góc cầu thang, nó chẳng có cái gì bấu víu để tỏ ra chùng hợp gặp nhỏ. Nên khá ngại.
_À ờ, đang đi lên lớp thôi!
_Vậy thì đi đi, việc gì cứ phải đi sau rồi nhìn chằm chằm vô người ta!
_Đâu có! Thì tại gần lớp…
Nó nói cái ý nghĩ nhanh chóng xuất hiện trong đầu để qua sức ép này. Ánh mắt của nhỏ Nhi là ánh mắt không thể qua mặt. Người của trí tuệ và kiến thức. Lũ mọt sách rất thông minh.
_Thôi đi em! Nãy giờ nhìn vô cửa kính cứ thấy em ngước mắt nhìn chị! Nói đi, có chuyện gì? Không thì cái danh nghệ sĩ của em chẳng cứu vẫn nổi cái danh biến thái đâu!
Nhỏ hừ mặt, chắc giận thật vì bị làm phiền. Nó trong lúc đấy chẳng nghĩ được gì, liền nói bừa.
_Vì…vì tôi thích Nhi!
Đã vào giờ, hàng lang vắng chỉ còn hai đứa nó. Tiếng nói của nó vang lên rồi chìm vô yên tĩnh. Thiếu điều mặt nó có thể nướng một thứ gì đó chín luôn. Nó đơ cả người vì câu nói không suy nghĩ, không uốn lưỡi và rất ư thẳng thắn của mình.
_Hahahaha!!
Nhỏ cười to giòn rã, nhưng cũng nhạt toẹt. Rồi đanh mặt lại buông một câu.
_Đồ thần kinh! Tôi đi đây, đừng bao giờ làm phiền tôi nữa!
Nó nghệt mặt, ngọn đuôi sam vẫn đung đưa như trêu tức nó. Cô nàng tri thức này thật biết cách làm người khác tổn thương. Nhưng với bản tính chai lì của nó thì điều này có hề gì. Ngược lại còn vui nữa, nó đút tay vô túi huýt sáo và vào lớp. Ít ra khuôn mặt không sắc thái của nhỏ Nhi có hồng lên chút sau khi nghe câu bày tỏ của nó. Cảm giác như đã thành công một nửa vậy.
Tiếng giảng đều đều của lão giảng viên khiến nó ngủ gà gật câu được câu mất, chúng nó có một tuần để ôn, nghĩa là… Nghỉ. Cuối năm rồi, mà nghỉ nhiều dữ. Thôi để tự học, còn hơn thi mà nợ môn nào. Chiều sang quán làm, nhỏ Hoài chạy tới chạy lui kể nể về công việc, nghe mà muốn mệt thay giùm nhỏ. Than gì mà khéo ghê.
_Quên… Lùn ơi cho anh này!
Nhỏ chìa trong túi một chiếc vòng cổ tự sâu, theo nó biết thì là công sức lượm vỏ sò của nhỏ. Thành thử nhìn không đẹp nhưng khá ý nghĩa, một mặt ngoài con sò có khắc chữ M méo mó. Cộng thêm hai bên là hai con sò nhỏ cùng kích cỡ.
_Đẹp hông anh?
_Đẹp… Rất đẹp. Cảm ơn Thanh Hoài nhé!
_Hihi, anh thích là em vui rồi! Để em đeo cho.
Nhỏ cao hơn nó lên dễ dàng luồn ra đằng sau mà cột hai đầu giây lại.
_Lựa mãi mới được vỏ bằng nhau đấy. Anh phải giữ nghe chưa!
_Rồi nghe rồi!
Nó vui vì được quà, chẳng phải vì giá trị nhưng nó ít khi được quà nên điều này đôi với nó rất ý nghĩa. Đang sờ tay ngắm nghía, thì khách hàng vô. Nó cười cười chạy ngay đến bàn mà không để ý vị khách này. Là con nhỏ P.A – tảng băng đi động, vẫn đẹp, vẫn lạnh lùng pha chút bất cần. Vẫn mái tóc đỏ mới nhuộm xõa dài. Đôi mắt thì không cảm xúc, phe phẩy chút kiêu kì. Sao nhỏ biết nó ở đây mà đến. Hay cũng có thể một sự trùng hợp của nào đó của nhỏ.
_Chị uống gì?
Nhỏ lắc đầu cười gượng khoe khóe miệng duyên quen thuộc và hàm răng trắng. Đẹp quá, nó ngẩn ngơ.
_Anh có quen em không?
_C…ó!
_Em là gì của anh?
_À…ưm bạn! Còn giờ thì khách hàng!
_Ừ, anh đang làm việc nhỉ?
Nó im lặng nhìn cái nhếch môi đểu mà đầy quyến rũ. Có gì đó bí ẩn. Nó không nghĩ mình đáng nhận hành động này.
_Một caphe đen!
Nhỏ P.Anh cao giọng như đang ra lệnh. Đắng ngắt, nó lầm rầm rồi đi vô trong. Càng đỡ công nhỏ Hoài. Tự dưng thấy ghét con nhỏ lạnh lùng gì đâu. Bí ẩn, lúc nào cũng bí ẩn. Xuất hiện rồi lại biến mất và để lại trong nó nhiều suy nghĩ.
_Thanh Hoài. Một đen không đường nhé!
_Ủa, ai mà uống cái nước cống đó vậy anh?
_Kia kìa!
Nó chỉ tay, nhỏ P.Anh đeo tai nghe, tay che miệng ngáp dài. Điệu bộ đáng yêu mà mất đi vẻ lạnh lùng này, nó chưa bao giờ gặp. Dù sao nhỏ cũng là con người, chứ đâu phải thần thánh gì đâu. Nhưng phải nói, sắc đẹp của nhỏ còn hơn ối cô hoa hậu.
_Người đâu đẹp dữ vậy nè, nhìn còn lạnh lùng còn uống caphe đen. Hâm mộ chị ấy quá đi. Hihi.
_Kém tuổi em đó! Chị gì?
_Nhưng anh phải công nhận nhìn chị đó già dặn hơn em đúng không?
Nó quan sát, thì đúng. Nếu nhỏ P.Anh là một công nương quyến rũ thì nhỏ Hoài chỉ là một cô bé đáng yêu thôi. Tuy nhỏ Hoài hơn nhỏ P.Anh nhiều tuổi. Nhưng hai gương mặt luôn đối nghịch nhau. Hoài luôn cười, P.Anh thì lạnh. Lạnh như tuyết mùa hè.
_Mà anh quen chị đó hả, biết kém tuổi em luôn. Ghê à nha! Hihi.
_Thì…có quen sơ sơ! Thôi đưa nước đây để đưa người ta mang ra!
_Anh cũng ghê lắm, cứ giấu đi!
Nhỏ Hoài bĩu, nó lật đật mang nước ra mà không biết nói câu nào phù hợp, chẳng nhẽ cứ chúc ngon miệng như mọi hôm. Liệu có quá nhí nhảnh với cô nàng này không? Nó chọn cách lặng im. Nhỏ P.Anh gỡ tai nghe ra.
_Nghe gì thế?
Nó tài lanh bắt chuyện cho không khí bớt trầm, ít ra cũng không nên bày tỏ thái độ ghét nhỏ ra mặt.
_Bản nhạc buồn nhất mà anh biết! Nghe không?
_Không…không! Thôi mời dùng!
Nó quay bước lúng túng chạy lấp sau quầy thở dài lẩm nhẩm. “Lại là con đường của gió.”

Tan ca, nó ghé quán cơm với Hoài. Nhỏ P.Anh nhìn nó một lúc lâu thì đeo túi đi về. Nhiều lúc nghĩ, mình với nhỏ P.Anh là cái quái gì của nhau không biết, tại sao mỗi lần thấy nhỏ, người nó cứ bị lẫn lộn, không được bình thường. Thật sự, lúc đó tự nghĩ, nó đang mắc phải một căn bệnh về thần kinh nào đó như nhỏ Nhi nói. Tất nhiên, đó là suy nghĩ.
Giàn hoa giấy hôm nay không động đậy vì trời không gió. Nhà bác Trung vẫn sáng đèn như mọi hôm. Thấy nó hai bác lại trò chuyện thân mật. Tự thấy mình ngu ngơ nhưng cũng biết ăn nói nên nó tự tin hơn nhiều khi nói chuyện với “phụ huynh”. Chỉ nhớ mỗi cái bác Tám trêu.
_Dạo này không thấy anh Minh, cái Tâm buồn ra mặt cháu ạ. Đang trên phòng kìa, lên xem bảo ban em nó được gì thì giúp hai bác!
_Dạ cháu xin phép!
_Phép tắc gì? Thằng này không được khách sáo như thế nghe chưa?
_Dạ!
Leo lên tầng, phòng đóng, nó gõ nhẹ. Giọng nhỏ Tâm uể oải.
_Gì ạ?
_Anh đây!
Có tiếng huỵch huỵch, rồi cửa lập tức mở ra, nhỏ đang mặc đồ ở nhà nên có phần hơi mát mẻ. Nó lẩm bẩm, đùi gì trắng thế. Nhỏ thì cười.
_Hihi!
Chưa định thần thì cái tuyệt chiêu đu của nhỏ lại được dịp sử dụng. Nhỏ nhảy lên người nó ôm chặt, tay ôm cổ, chân kẹp bụng.
_Á…thả ra cái con bé này! Người gì nặng như heo!
_Không thả không thả! Bảo nhớ em thì em thả!hihi…
Quá mỏi cổ, nó luống cuống.
_Anh nhớ em, anh nhớ em! Được chưa thả đi! Á…á…
Không giữ được thăng bằng, nó ngã ra giường nhỏ, nhỏ Tâm thì ngồi hẳn trên người nó. Hai đứa sững lại. Mắt nhỏ long lanh, hai gò má đỏ lựng. Tự thấy không nên để sự cám dỗ này xảy ra, nó từ từ đẩy nhẹ nhỏ sang. Chợt một cái ôm nữa từ đằng sau. Giọng nói khẽ khẽ, hoà quyện với mùi con gái từ lâu nó không tiếp xúc.
_Anh… Anh đã yêu em chưa?
Nó lúng túng. Không nói được gì, trái tim nó đập như để cho có nhiệm vụ nên cứ đều đều liên tiếp. Nó không thể. Rất nhanh, nhỏ Tâm bỏ vòng tay ra, nói đủ để nó nghe bằng giọng ngọt ngào. Có gì đó kì vọng.
_Em biết là hơi vội, nhưng em sẽ làm anh yêu em thôi!
Mỉm cười không đáp , đó là phong cách của nó tuy bên trong khá bối rối . Điều này để đối phương tự suy nghĩ xem là nó đồng ý hay không đồng ý.
_Thôi học, dạo này em chểng mảng quá!
Như chưa có chuyện gì xảy ra, nhỏ nói bằng sự tự nhiên giả tạo nhất nó từng thấy. Gợn chút buồn. Nhưng vẫn thấy vui vì Tâm không để điều đó ảnh hưởng đến việc học, cả nó cũng vậy.

Đêm hôm nay, cầu Long Biên có nhiều người, đồ dong vô số. Nó lại nằm giữa đường tàu ngắm nhìn những thanh sát hoen gỉ. Nó có một tâm sự về những người con gái gần đây. Liệu cái trò chơi tình cảm với Nhi là đúng hay sai? Từ chối Tâm là đúng hay sai? Nó mất đi cái định hướng cần có của một sinh viên trước mùa thi. Ký túc xá đóng cửa vì muộn. Nó về phòng trọ của mình nằm tạm.

Sáng hôm sau, khi mà nó cùng các chiến hữu nói chuyện về tối qua đi đâu. Thì con nhỏ Nhi đi qua, chợt mắt nó chạm mắt nhỏ. Nhỏ vội quay đi như tránh mặt. Chết thật.
_Ủa, bơ rồi à?
_Không biết!
Tụi bạn nhao nhao như ngao mở miệng khi thằng Khánh phán. Nó cũng chẳng quan tâm vì thằng Khánh tiết lộ. Dù sao phi vụ này cũng chỉ là trò chơi.
_Gì đấy ? Kể tao với!
_Bơ gì nói nghe coi!
_À, thì bạn nghệ sĩ của chúng ta muốn cưa bí thư đoàn!
Tụi này nghệt mặt, rồi cười hô hố.
_Tưởng ông chưa dậy thì? Haha!
_ Con bé đó xinh nhưng chỉ yêu các môn học thôi, không quan tâm tới trai đâu!
_Nghe bảo có mấy thằng cưa nó ngon lành phết mà đã đổ thằng nào đâu!
_ Phi vụ này khó thành lắm nghệ sĩ ạ! Haha.

Nó nghe bao lời bàn tán nhưng chẳng lọt tai cái nào vì tính cố chấp và cái sự kiêu ngạo của nhỏ.
_Để rồi xem!
Một thằng gầy gầy, vờ làm MC.
_Vâng, như các bạn đang thấy anh nghệ sĩ của chúng ta đang rất có ý chí. Liệu anh ấy có đến được với nàng bí thư xinh đẹp học giỏi. Chúng ta hãy chờ xem tập kế tiếp.
Cảm đám cười vỗ tay, nó thì nhếch miệng. Hình như nó càng ngày càng đểu hơn thì phải.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.