Đã nhớ... một cuộc đời (Phần 2)

Chap 12



Nhỏ muốn đi bằng xe của nhỏ và nó đèo. Nó làm theo vì dù sao cũng không nên châm thêm dầu vô lửa nữa. Trên đường nó im lặng chạy chậm vừa để hít thở không khí, vừa cố tình giết thời gian cho đến khi nhỏ Tâm muốn đến một nơi nào đó. Trời HN hôm nay oi nóng một cách khó chịu nên cũng vắng mọi người thích ở nhà để tận hưởng máy lạnh hơn là ra ngoài đường lặng gió này. Tuy nhiên những hàng quán ăn vặt vẫn đông, chắc khi đi bên cạnh người mình yêu thương, cái nóng cái lạnh họ chẳng còn cảm giác thấy nữa, thay vào đó là sự hạnh phúc, nó đoán vậy vì có nhiều người bày tỏ tình cảm ngay cả quán ngoài vỉa hè mà. Đang nhìn ngắm linh tinh, thì phía sau nhỏ Tâm chịu lên tiếng.
_Đỗ ở quán nước phía trước đi anh!
Nó dừng lại và ngộ ra, cách đây gần một năm, cũng cái quán này, quán cafe trên biển có hình cốc cafe màu vàng, nó và nhỏ đã vào chỉ vì nhỏ đòi khi nó đi cùng nhỏ. Cho đến tận bây giờ, gần một năm sau nó và nhỏ mới đến, phải chăng thời gian nó ở bên nhỏ ít đến vậy. Đây mới chỉ là lần thứ hai chúng nó thực sự đi chung với nhau giống một buổi hẹn hò mặc dù chẳng phải. Hai đứa chọn một chiếc bàn gần cửa ngồi đối diện nhau, nhỏ gọi nước, nó bảo cho giống như vậy, nhỏ cười.
_Anh có một thói quen rất kỳ cục. Hihi.
_Gì?
_Đó là ai gọi đồ gì cũng gọi theo.
Nhỏ còn nhớ, chắc còn nhớ vì sao nó như vậy là bởi vào quán nước thì chẳng thể gọi nước lọc.
_Chỉ với em thôi!
Nhỏ hấp háy mắt.
_Thật vậy sao?
_Thật đấy!
Nước được bê ra, chỉ hai ly cam ep. Nó không ngại gần mà tu hết veo. Cơn khát mà cái thời tiết này đem lại là thường xuyên.
_Anh còn rất vô duyên nữa! Chẳng biết giữ ý tứ trước con gái gì cả.
_Em rủ anh ra đây chỉ để chê bai anh thôi à? Anh tưởng em sẽ nói gì khác sau một tháng không gặp chứ?
Nó cố, nó đang rất cố để đuổi một người con gái nó quý mến đi thật xa nó trước khi nhỏ gần nó hơn và đau khổ. Nhỏ không còn vui tươi như trước, cái chiếc mặt lạ tươi cười nãy giờ theo dòng cảm xúc mà vỡ ra mạnh mẽ. Đôi mắt nhỏ rưng rưng.
_Một tháng qua, không ngày nào em không nhớ anh. Em tự nhủ em đã chờ một năm, vậy mà một tháng này có hề gì, em cắm đầu vào học vào ôn, cho đến khi bước vào phòng thi, em cũng thèm muốn được một cuộc gọi hay tin nhắn của anh chúc em thi tốt mà cũng chẳng có. Em chợt nhận ra, nhỡ hết một tháng, anh lại rời em đi, một năm anh lại rời em đi, rồi cả đời thì sao? Anh sẽ chẳng bao giờ là của em thì sao? Em không dám nghĩ đến viễn cảnh đó. Em cố gắng, em thay đổi chỉ vì anh chỉ vì một câu nói của anh. Có thể người ta nói em ngu, em dại trai hay cái gì khác, em không bận tâm. Cái em bận tâm là em sẽ có được tình yêu của mình, em nghĩ mình xứng đáng được nhận nó. Vậy tại sao anh lại đối xử với em như thế? Anh ân cần với em tưởng chừng đã với tới rồi lại nhẫn tâm đạp em xuống vực. Anh biết không? Em chán phải hỏi anh đã yêu em chưa rồi. Em sợ lắm, sợ sự im lặng của anh lắm.
Nhỏ không khóc to, không gào lên như trước nữa. Đơn giản chỉ là những giọt nước mắt đầy cứ theo đó mà tràn ra, giọng nói của Tâm tuy nhẹ nhàng những làm cho con người ta có cảm giác bị đay nghiến cả tim gan. Nó bối rối giờ thì đến lượt nó cũng bị phá bỏ chiếc mặt lạ đểu cán của mình, trở về là một thằng vụng về ăn nói.
_Em…em thi có tốt…không?
Nhỏ Tâm lắc đầu cười, nước mắt vẫn chảy.
_Anh…đúng là anh vẫn vậy, vẫn luôn chỉ là một thằng ngố. Anh tưởng anh có thể lừa được em sao? Chỉ mới như vậy anh đã lộ ra hết con người thật của anh rồi, em biết anh có thích em, có quan tâm em. Em chỉ không hiểu rằng anh còn điều gì mà làm chúng mình không thể bên nhau hả anh?
Nhỏ nắm tay và nhìn thẳng vào mắt nó, nó chỉ cúi xuống lắc đầu.
_Em hiểu nhầm rồi, anh thật sự chỉ muốn biết em thi tốt hay không thôi, hai bác đã nhờ vả thì anh phải làm tròn trách nhiệm chứ. Giờ em thi xong rồi thì tốt, khi nào có điểm thông báo cho anh, vào được trường nào ráng mà học nghe chưa? Còn những chuyện em vừa nói thì anh nghĩ mình còn nhiều thời gian mà, để sau tính.
Nó cố gắng khuyên bảo Tâm bằng giọng nói nhẹ nhàng nhất. Rất lâu sau đó, hai đứa chỉ im lặng, nhỏ Tâm khóc không ra tiếng. Nhưng nó không biết phải nói gì nữa. Đành kết thúc cuộc gặp này.
_Muộn rồi, giờ anh phải về kẻo chỗ anh đóng cửa với lại em cũng về đi, con gái đi muộn hai bác lo.
Chẳng để nhỏ kịp đồng ý, nó gọi thanh toán rồi đứng dậy. Nhỏ Tâm cũng đi theo, đôi lúc lấy tay quệt nước mắt. Nó thương nhưng biết nếu mềm yêu lúc này, mọi chuyện sẽ hỏng bét.

Trên đường đi, nó tỏ ra vui vẻ kể lể nhiều chuyện cười cho nhỏ nghe. Nhỏ chỉ im lặng, nhưng rồi vòng tay qua người nó. Trời tối bắt đầu nổi mát hơn chút.
_Em xin anh…
Đầu nhỏ gục vào lưng nó, nói bằng giọng yếu ớt nhất mà nó có thể nghe. Nó day dứt nhiều lắm. Đến căn nhà có giàn hoa giấy. Dừng lại, nhỏ xuống xe, còn tần ngần. Nó mỉm cười.
_Em vào đi, anh đi bộ chút cho khỏe chân.
_Để em đèo anh về.
_Hâm. Vào đi, thi xong rồi thì tâm lý thoải mái, xin hai bác đi chơi đâu đó một thời gian ý cho biết đây biết đó.
_Em không muốn. Anh đừng như vậy với em mà…Em có gì không tốt hả Minh? Huhu…
Lần này thì nhỏ ôm mặt khóc. Đầu óc nó lúc ấy trống rỗng. Nó cứ thế bước đi, an ủi, khuyên nhủ, phũ phàng, nó đều làm, chỉ thiếu điều quỳ xuống xin nhỏ đừng yêu nó nữa. Nghe có vẻ bôi bác nhưng nếu hiệu quả thì nó cũng xin làm. Nhỏ chạy theo ôm nó lại.
_Em xin anh… Hức hức… Em không muốn có cảm giác thiếu anh đâu. Em trải quá đủ rồi… Hức…
Vẫn im lặng, nó không biết nên làm sao.
_Hay cho em giả làm người yêu của anh cũng được… Chỉ là giả thôi được không anh? Em xin anh…
Nhỏ hấp tấp nói vội trong nước mắt như tìm ra một lý do hay lắm.
_Tâm… Dù là thật hay giả cũng đều thiệt thòi cho em. Nghe này… Anh chẳng có gì. Ngoại hình cũng tệ hại. Đi với em anh ngại lắm, anh ngại người ta so sánh là tại sao em đẹp như vậy, lại đi với cái thằng vừa lùn vừa xấu như anh lại còn chỉ là thằng sinh viên quèn. Anh ngại cái cảm giác đó em hiểu chưa?
Nó nói dòng suy nghĩ của nó, mong nhỏ Tâm tổn thương mà buông nó ra. Vậy mà.
_Em không quan tâm, em không quan tâm… Em xin anh, là giả cũng được. Em không cần anh yêu em thật lòng, chỉ cần em yêu anh là đủ…
_Không… Anh không đồng ý!
Nó dứt khoát.
_Anh… Thực sự anh cần nhẫn tâm với em vậy không? Chỉ là giả thôi mà? Được rồi. Em sẽ biến mất, biến mất mãi mãi khỏi cuộc đời anh. Anh sẽ không còn nhìn thấy em nữa đâu. Đừng hối hận anh nhé.
Nhỏ Tâm cười một cách đau khổ khuôn mặt tuyệt vọng, trong một thoáng suy nghĩ đi qua, nó tưởng nhỏ muốn làm điều gì ngu ngốc.
_Được rồi! bây giờ anh với em hãy cùng diễn một vở kịch. Chúng ta sẽ làm người yêu của nhau. Nhưng hay nhớ đây là một vở kịch nên một trong hai người có thể dùng lại bất cứ lúc nào. Không lỗi lầm, không oán trách, không hối hận. Em đồng ý không?
Nó chỉ nghĩ được vậy để ngăn dòng xúc động của nhỏ. Mặt nhỏ Tâm rạng rỡ hơn.
_Thế nào cũng được, miễn là cho em được yêu anh.
Nhỏ hôn nó mãnh liệt như thứ cảm xúc nhỏ kìm nén bấy lâu nay. Nó không đáp trả chỉ buông nhỏ ra nhanh chóng, nó biết nó đã lại phạm vào một ngưỡng cửa khác. Về ký túc, nó đi chậm rãi vì quá chán nản. Nó không biết phải kết thúc mớ rắc rối nó tự vướng vào này như thế nào. Đêm đó lại là một đêm dài.

Sáng hôm sau nó đến quán, nhỏ Hoài nhìn thấy nó thì nhăn răng cười chạy lại xoa xoa mặt nó.
_Trời ơi… Lùn mẩu, lùn tịt, lùn xấu xí của em về rồi hả?
Ít ra nhỏ Hoài cũng giúp nó yêu đời hơn chút.
_Lùn thì lùn thật như đây có nhiều mẩu với lại không tịt đâu nha.
Nhỏ Hoài trề môi.
_Xì… Anh nói chuyện nghe ghê thấy mồ. Sao không nhớ em hả?
_Nhớ chứ, nhớ cái người vừa gặp nhau đã chê tùm lum à.
_Hihi, bày đặt. Vô chào anh Tân đi rồi ra tám với em. Lùn đi làm em chán quá trời.
Nó vô phòng, chào anh quản lý xin vào việc lại. Rồi bắt đầu chạy bàn như trước. Tự nhiên nó thích đến đây, công việc giúp nó quên đi được nhiều chuyện không vui.
_Thế nào? Cưa được cây chưa anh?
Nhỏ Hoài chớp mắt. Nó vờ không nghe.
_Bàn 3 một nâu đá, nhanh lên chị hai. Người ta đợi nãy giờ.
_Đây đây… Giục thấy ghét.
Nhỏ Hoài nhăn mặt, nó kệ rồi chạy qua chạy lại cho bận chẳng dám loanh quanh để nhỏ Hoài hỏi. Lúc sau, vô bếp rửa ly, vậy mà nhỏ cũng đi theo.
_Đổ chưa nói em biết đi mà…!
Nhỏ cứ nhõng nhẽo nó. Thế nào lại đánh rớt lọ đường.
_Á…!
_Đổ rồi nhé!
_Thiệt hả anh?
Nhỏ trợn mắt ngạc nhiên.
_Ừ đổ đường rồi, lấy cái chổi vô quét đi không kiến bu bây giờ.
_Ứ làm… Lùn cứ giấu em. Em ghét lùn.
Mặc cho nhỏ lẩm bẩm, nó vào làm việc như cũ. Không hiểu sao, nó không muốn nói chuyện với bất kì ai về nhỏ Nhi.

Kể ra hơn một tuần không gặp nhỏ Nhi. Số thì chẳng thèm hỏi, yêu đương như vậy có vẻ hơi kì cục. Nên chiều đến nó qua nhà nhỏ. Đứng ngoài cổng, ngôi nhà bé hai tầng nó mới đến lần hai, nó thấy nhỏ Nhi ôm con mèo lông trắng vuốt ve, mắt thì hướng lên bờ tường đối diện.
_Cốc…!
Nó gõ vào cửa, nhỏ thấy nó liền thả mèo xuống chạy ra mở. Miệng cười tươi.
_Hihi. Anh… Qua em chơi à?
_Ừ.
Nhỏ đi trước, nó dắt xe vào theo. Nhìn nhỏ từ sau, nó thấy được mong ước về một cuộc sống bình yên. Nhỏ không cầu kì chỉ giống như mọi người khác, đi đôi tông và mặc bộ đồ rộng, nó không biết gọi là gì nhưng rất dễ thương. Mắt kính không đeo, tóc để thả. Phải nói rằng nhỏ hoàn hảo đúng một hình mẫu nó thích. Hai đứa không vào nhà vì nó muốn ngồi ngoài hiên cho mát. Chiều hôm nay đầy gió.
_Nhà giờ có ai không?
_Không, bà em qua hàng xóm rồi. Bố thì đi làm chưa về.
_Vậy mẹ đâu?
Trong một vài phút sau đó, nó thấy mình đã hỏi một câu ngốc nghếch. Nhỏ chỉ tay lên bàn thờ phía sau, có đi ảnh của một người phụ nữ mà nhìn kĩ thì thấy nhỏ giống hết bà ấy. Nhỏ cười buồn.
_Mẹ em mất rồi.
Chỉ thế thôi là đủ thấy nhỏ đáng thương đến mức độ nào. Nó không cố nói gì nữa chỉ ôm nhỏ lại.
_Anh nhớ em!
Nó nói dối trắng trợn để Nhi quên đi cảm giác vừa rồi. Nhỏ cười.
_Thiệt hả?
_Còn em thì sao?
Nhỏ vẫn cười, mặt tỏ ra lém lỉnh.
_Hơi hơi…hihi, vừa gặp tuần trước mà.
Nhỏ này nhiều lúc mơ mộng, nhiều lúc lại rất thực tế. Nói chung một cô mọt sách thì sẽ rất khó hiểu.
_Thế hỏi lại lần nữa. Có nhớ anh không?
Nó đứng dậy tính về. Vì nó chẳng thiết tha, chỉ làm màu vậy thôi. Giờ về cũng không ảnh hưởng gì đến nó mà. Nhỏ không cười nữa giữ nó lại.
_Thì có nhớ! Anh sao thế?
_Thấy chán vì có người không nhớ mình.
_Dở hơi, anh xấu tính quá.
_Xấu vậy đấy, có yêu không?
_Có yêu! Hihi.
Lại cười. Con nhỏ này đúng khó hiểu. Chắc nhỏ không biết lúc nào nó đang giỡn mà lúc nào nó đang thật.

Nó ở với nhỏ cả buổi chiều mà cũng chỉ thấy mỗi bà của nhỏ về. Còn bố nhỏ thì chưa thấy, có lẽ đây là một con người của công việc giống nhỏ này.
_Bố em toàn về muộn, trưa và tối chỉ có em với bà ăn chung thôi. Sáng thì đôi khi mới được cả ba người.
Nhỏ kể, đôi mắt đượm buồn. Nó bắt đầu thấy chùn bước và tội lỗi khi ngày càng lấn sâu vào cuộc sống của nhỏ. Nhỏ đã chịu nhiều tổn thương, vậy khi nó đi. Nhỏ sẽ ra sao. Nó không dám tưởng tượng.
_Anh ở đây ăn cơm với hai bà cháu em được không?
Nó gật đầu. Nó thương nhỏ, nó muốn nhỏ vui, thật vui. Để bù đắp những lỗi lầm nó đã gây cho nhỏ. Ngôi nhà nhỏ, hôm nay có nhiều tiếng cười nói hơn. Nó biết Nhi đã cười rất nhiều, bà của nhỏ cũng vui vẻ kể cho nó nhiều chuyện vì theo lời kể của nhỏ, bà bảo nó lễ phép nên bà quý. Hôm nay được nhỏ Nhi nấu cho ăn. Đã lâu rồi nó không được có cảm giác này kể từ khi em đi. Những món ăn nhỏ làm không ngon và lạ như em, nhưng chúng mang một ý nghĩa chung. Dù sao Nhi cũng đang là người yêu nó.
_Món canh này ngon quá!
Nó khen, nhỏ che miệng cười, không đáp. Nó biết nhỏ thuộc mẫu con gái Á đông, nên việc được người yêu khen sẽ rất tự hào.
_Bà ăn thêm đi.
Nó tiếp. Bà nhỏ cười, răng đen vì nhuộm giống bà của nó.
_Cái thằng này… Ở nhà bà còn tiếp thêm chi? Chúng mày thanh niên sức khỏe thì ăn chứ bà no rồi. Bộ mày yêu con Nhi nhà bà hả?
Từ chiều chỉ biết chào hỏi bảo là bạn. Nên bà cũng không nói giờ bà mới hỏi đúng bữa cơm để không lảng được. Đúng là gừng càng già càng cay.
_Bà ơi! Bạn cháu mà bà.
Nhỏ Nhi chối. Nó im lặng.
_Bà hỏi vậy thôi, con bé này có tật nên giật mình đây mà. Yêu chi yêu nhưng mày phải thương cháu bà nghe không? Nó khổ từ bé rồi mà thằng bố nó không để ý gì cả.
Bà chép miệng, người già thường nói thật, họ chẳng để ý nhiều.
_Bà yên tâm đi. Cháu sẽ thương mà.
Nó nửa đùa nửa thật để có sự tin tưởng của bà và cái đỏ mặt thẹn thùng của Nhi. Nó bên ngoài thì tươi cười bên trong lại lo lắng bởi sự ngu ngốc của mình. Chỉ sau nhiều ngày thay đổi, nó bắt đầu ăn nói chẳng suy nghĩ gì hết. Việc này thật sự tai hại.

Ra về, nhỏ đưa số bảo gọi cho em khi đến nhà. Nó không về luôn mà gọi cho Tuấn, thằng bạn của nó. Chắc thằng Tuấn cũng giận nó lắm, nhưng chẳng hiểu sao nó chỉ muốn tâm sự với thằng này. Dù sao hai thằng con trai dễ thông cảm với nhau hơn. Hẹn được ở một quán nước nhỏ ven đường. Nó tránh nơi đông người vì muốn có không gian để nói chuyện. Thằng bạn nó đến nơi, mặt nhăn nhăn.
_Tôi đ** hiểu ông suy nghĩ gì nữa! Con bé đó có gì hay ho đâu mà đâm đầu vào?
Nó im im để nghe thằng bạn xả tức.
_Biết rồi à?
_Biết rồi, cả trường đồn ầm lên thì chả. Ông cứu nó khỏi chết đuối chứ gì, xong tán đổ luôn, kể cũng giỏi.
_Giỏi gì? Tôi có yêu nó đâu.
_Không yêu mà tán. Ông thần kinh à, hay định chăn. Nói thật ông bỏ cái ý định đấy đi. Ông hợp với trai ngoan hơn là trai hư đấy. Đừng có đú nữa.
Thằng Tuấn hình như bực quá nên nói to, nó bình thản.
_Giờ im cho tôi nói hay đi về? Tìm ông để nói chuyện chứ đâu phải để mắng tôi.
_Được rồi, kể đi xem nào. Tôi đang điên đầu đây.
_Chẳng qua thằng Khánh nó thách tôi tán đổ với lại chán quá nên tán, có cái gì mà điên đầu.
_Ông không thấy khổ cho nó à? Đành rằng kệ mẹ nó nhưng là con trai thì không nên làm mấy trò đấy.
Nó lắc đầu.
_Thật sự lúc đấy tôi cũng không biết mình nghĩ gì nữa, giờ cũng không biết giải thích ra sao cho ông hiểu, nhưng Ly… Ảnh hưởng tới tôi…
_Ông im mẹ đi. Giờ lại đổ tội, là tại ông. Ly đã mất… Và ông biến chất chứ đổ cho ai. Giờ giải quyết con nhỏ ấy luôn đi để lâu lại lụy nhau. Ông yếu lòng lắm, nhưng nếu ông yêu nó thì tôi không ý kiến vì đó là quyền của ông. Nhưng hãy suy nghĩ vì có nhiều người xứng đáng với ông hơn.
Nó chẳng quan tâm đó là ai. Thằng Tuấn vỗ vai nó.
_Minh này. Anh em với nhau, tôi lo cho ông, ông cứ như thế này thì không có tương lai đâu. Suy nghĩ đi, suy nghĩ kỹ vào xem ông thật sự yêu ai, thích ai. Ngoài Ly ra… Chuyện con nhỏ kia, đừng cố gieo hy vọng cho nó, hay bất kỳ ai ông không yêu. Con gái khi họ đã yêu thật lòng thì họ lụy vô cùng. Đến khi muốn buông cũng không buông được đâu.
Thằng Tuấn đi về sau vài phút. Nó thở dài. Tưởng trút bỏ được tâm sự mà giờ đến thằng bạn thân cũng coi nó là đứa không tốt, ước gì có chị ở đây để chị cho nó một lời khuyên. Vì nó biết, chỉ có chị là người hiểu nó nhất. Nhưng nó nhận ra, giờ chị chẳng còn ở cạnh nó nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.