Đã nhớ... một cuộc đời (Phần 2)

Chap 1



Công viên Linh Đàm vắng tanh, nhưng có một bóng người lặng lẽ, cứ run lên từng chập. Cảm xúc hiện giờ là gì, đau, buồn… Nhiều lắm, đôi khi còn chìm trong hồi tưởng bởi một kỷ niệm nào đó với em, về nụ cười rạng rỡ, tiếng hát của em trong ngày sinh nhật nó. Nhớ lắm, vậy mà giờ đây xa quá. Xa thật rồi, không còn gì nữa. Rốt cục chỉ là dĩ vãng mà thôi. Đêm nay, tất cả, sau hai tháng mọi thứ nó biết từ chị Hà sự thật là khá nghiệt ngã. Nó muốn nằm ở chiếc ghế đá này qua đêm lần nữa. Để mặc luồng khí lạnh về đêm có thể làm cho cơ thể nó yếu hơn, nhưng nếu về phòng, nó sợ suy nghĩ sẽ làm cho tâm hồn nó yếu đi chẳng kém. Dù sao chiếc khăn len và chú doremon bằng bông này đủ ấm rồi. Nằm ngả xuống chiếc ghế lạnh lẽo kế bên mặt hồ, nó ngước lên nhìn bầu trời. Sáng vì rất nhiều sao, chợt cảm giác mình đang cười nó nghĩ, em có thể là một trong số những ngôi sao kia và dõi theo nó. Lạ ở chỗ miệng cười mà thấy nước ở đâu cứ lăn man mát hai bên mai. Nó nằm vậy khá lâu, mồm lảm nhảm gì đó chỉ mình nó biết nghĩa. Lúc ấy, nó thấy mình không tỉnh táo. Giờ mới để ý điện thoại ở túi rung liên hồi, nó sống một mình, đâu có ai biết nó ra đây đâu nhỉ, nên nó mặc kệ chỉ thấy khó chịu thôi.
_Minh…!!
Giọng nói quen quen vang lên từ bờ rào, nó nhổm dậy. Thằng Tuấn và nhỏ P.Anh đang tiến đến gần. Hai bên thái dương nó giật lên. Chưa bao giờ nó điên đến mức độ này.
_Thằng chó..!! Mày là thằng chó..!
Nó kéo áo thằng Tuấn lại đấm túi bụi, hết sức tàn của mình vào thằng bạn thân. Thằng này thoáng ngạc nhiên nhưng cứ ôm đầu chịu trận khom người xuống không kêu ca gì. Nhỏ P.Anh hốt hoảng can nó ra, nó vùng vằng như không để ý.
_Mày có còn là bạn tao không..!! Thằng chó!! Tại sao mày giấu tao? Tại sao, tao làm gì sai? Tại sao Ly làm vậy mày lại hùa theo để giấu tao? Chúng mày… Khốn kiếp!!
Nó càng hung hăng hơn điên cuồng lao vào thằng Tuấn mặt mũi đang tím bầm, nó đánh thằng bạn thân, vừa đánh vừa khóc. Bỗng nhỏ P.Anh đẩy mạnh nó gục vào gốc cây. Thấm mệt nó để yên thở dài, đối diện thi thoảng có chiếc taxi đi đêm vụt qua, nhưng rồi không gian lại vắng lặng.
_Thảm hại!
Giọng nhỏ P.Anh lạnh lùng mang chút đanh thép. Nhỏ đứng chắn trước mặt nó trong bộ đồ trẻ trung nhưng vẫn một gam màu đen đặc trưng. Chỉ có điều qua ánh đèn đường nó thấy tóc của nhỏ mang một màu sậm, không phải Bạch Kim nữa. Hơi ngạc nhiên, nó cười khẩy.
_Đúng rồi, tôi thế đấy, còn hơn cô tỏ vẻ ra vẻ huyền bí. Đây không cần cô quan tâm, tránh ra một bên!
Mặt nhỏ sững sờ, ánh mắt buồn tủi giận dữ, không đáp lời nó, nhỏ đi sang bên đỡ thằng Tuấn dậy. Điều này khiến nó áy láy vì đánh thằng bạn ra nông nỗi này. Đến gần nó, thằng Tuấn gượng cười ở khuôn mặt bầm tím, vỗ vai.
_Tôi xin lỗi, ông hả giận chút về đi.
Nó ương bướng lắc đầu, quay mặt sang một hướng để tránh ánh mắt của con nhỏ P.Anh.
_Về đi tôi sẽ giải thích, muộn rồi ông.
_Giờ giải thích có giúp Ly sống không hả Tuấn? Giờ mày giải thích có giúp người yêu tao sống lại không?
Nó khóc thành tiếng, chưa bao giờ nó cảm thấy bất lực và mất mát như thế này. Nó thương em. Mắt thằng Tuấn cũng hoe đỏ.
_Tôi xin ông, đi về, tôi sẽ nói mọi chuyện cho ông biết, ông sẽ hiểu thôi.
Nó lắc đầu, cơn gió lạnh ở đâu tràn vào người khiến nó co rúm lại. Nhỏ P.Anh đưa tay bảo thằng Tuấn lùi ra. Nhỏ cúi xuống nhìn thẳng vào mắt nó.
_Giờ anh có về không?
_Cô chẳng là cái gì mà tôi phải nghe cô cả, tránh ra đi!
Nó quát lên. Với cái giọng trịnh thượng của nhỏ cộng thêm cơn giận dữ của nó. Nó từ chối dù nhỏ có nói gì. Vậy mà không như nó nghĩ, nhỏ P.Anh nắm hai bên áo nó giằng.
_Anh có về không thì bảo thằng khốn…! Anh có về không… Huhu. Đồ vô tâm, đồ độc ác…!! Huhu.
Nhỏ khóc nức nở cứ giằng mạnh rồi đập đầu vào ngực nó. Vẻ yếu đuối này thật khó thấy được ở nhỏ P.Anh. Nó cứ im lặng. Nhỏ rời ra, mắt giận dữ chạy gần mép hồ.
_ Anh mà không về là tôi nhảy xuống đây chết cho anh xem…!!
Nó tẩn ngẩn. Dọa kiểu này chỉ có mấy cô tiểu thư thích gì được lấy. Chắc nhỏ không dám đâu. Thằng Tuấn cũng sợ, lại kéo nhưng nhỏ đẩy ra.
_ Có mà dám…
Nó nói đểu để trêu tức nhỏ. Sao tự thấy mình khốn kiếp hơn lúc có em.
_Anh sẽ hối hận Minh ạ…
Nhỏ lấy đà tiến lại gần, nó giật mình nhảy chồm lên kéo nhỏ lại.
_Không!
… Đường về nhỏ ôm nó thật chặt mà thút thít khóc. Dẫu vậy sao cảm xúc nó trống rỗng vô hồn, bức tường ngăn cách của em trong nó quá dày, đủ để nó không thể nào rung động nổi với ai. Hai tháng qua nó mệt mỏi lắm vì cứ phải mang chiếc mặt nạ tươi cười, nó muốn gặp lại em. Mặc dù biết không thể nào. Thằng Tuấn đi song song với nó, con đường giờ đây ngoài đèn đường cộng một chút hàng ăn đêm thì hoàn toàn chả có người. Tiếng gió lạnh ù ù bên tai, vậy mà tiếng khóc đằng sau của tảng băng xinh đẹp kia cứ rõ mồn một. Nhỏ P.Anh thật khó hiểu, lúc nào nó bị sao nhỏ đều gần nó bằng một cách nào đó, xoa dịu bớt đi rồi lại biến mất. Vẻ huyền bí dễ thương này khiến nó không khỏi băn khoăn. Tiếng động cơ xe máy nhỏ dần rồi dừng hẳn lại. May sao thằng Tuấn chạy giùm nó cái xe bỏ quên ở quán. Chiếc cửa phòng được nó uể oải mở ra.
_Cạch…! Bịch…!
Điện phòng sáng lên, nó đổ xuống giường úp mặt vào gối.
_Muộn rồi, ông ngủ đi, mai tôi sang. Xin lỗi nhé…
Chả biết từ lúc nào thằng nóng tính này lại khiêm nhường như vậy, chắc biết nó buồn, đúng là bạn thân. Nó không nhìn, không trả lời. Thấy day dứt. Thấy giường lún xuống chút cộng mùi thơm nhẹ quen thuộc của nhỏ P.Anh.
_Tuấn…!
Nó quay ngược lên. Cu cậu đang lúc húi ở cửa nhìn sang bằng khuôn mặt tím bầm.
_Tôi… Xin lỗi nhé!
_hèhè, không sao đâu.
_Ừ.
_Về đi kìa!
Nó nói với nhỏ P.Anh, nhỏ lắc đầu cương quyết mặt lạnh lùng ra hiệu thằng Tuấn về trước. Nó cũng không quan tâm nữa.Cửa đóng lại, nó nằm ở tư thế cũ mà quên mất nhỏ P.Anh đang ngồi ngay bên cạnh nhưng nó không để ý lắm. Giờ nó thấy mình bất cần hơn chút.
…Hai giờ sáng, hai đứa vẫn vậy, đứa nằm đứa ngồi. Nó để tay lên trán nhìn trần phòng trọ, còn nhỏ P.Anh co chân lại chống cằm vào đầu gối nhìn nó. Thì ra con bé tóc đỏ đi cùng thằng Tuấn hôm đó là nhỏ P.Anh. Nhỏ nhuộm màu tóc mới, vẻ ăn chơi này khiến nó thấy nhỏ lạ lùng hơn.
_Nè…
Nhỏ chọt vào người nó gọi khẽ.
_Gì?
_Có đói không?
_Không.
Thấy nhỏ im im hơi chạnh lòng chút.
_Đang đói hả?-Nhỏ gật đầu.
_Sao không đi mà ăn đi?
_Vì phải đi tìm.
Nhỏ chỉ vào nó, thở dài. Đôi khi người nào tốt với mình, mình lại cảm thấy người đó ngốc. Cảm giác của nó là như vậy.
_Ừ… Sao lại đi tìm làm gì?
_Muốn.
_Sao muốn?
Nhỏ lại im lặng, vẻ lạnh lùng này nó cũng hiểu nên mặc kệ.
_Mỏi không?
Nhỏ hỏi nó. Nó hơi ngạc nhiên chút.
_Hơi hơi…
Nhỏ xáp gần nó lật úp nó xuống, rồi đưa bàn tay ấn vào lưng nó. Tự dưng dễ chịu quá.
_Làm gì vậy?
_Nằm im đi…
Nhỏ bặm môi nhìn lo lắng rồi tiếp tục ấn quanh lưng, thì ra là mátxa, nhỏ này cũng nhiều trò ghê.
_Cảm ơn nhé!
_Ưm.
_Sao biết cái này hay vậy?
_Học nhiều thì biết thôi.
Nhỏ nói bằng giọng pha chút tự hào, nó thấy dễ chịu quá nên ngủ quên lúc nào không hay.
…Sáng sớm dậy, tiếng xe và người đã náo nhiệt bên ngoài, ở khe cửa một vài tia nắng ngày mới len lỏi vào căn trọ nhỏ của nó làm chói mắt. Ngáp một cái, rồi dậy VSCN. Không thấy nhỏ P.Anh đâu, quá quen với sự biến mất này nên chẳng lấy làm lạ. Thay bộ quần áo, nó chạy ra quán làm. Dạo gần đây nó được nghỉ, trường làm gì mà cho nghỉ một tuần liền. Năm hai có vẻ không nhọc bằng năm nhất vì qua thời lý thuyết rồi đến chuyên ngành cả một quá trình nó đã phấn đấu nên giờ không lo lắng nhiều. Mỗi sớm bước ra đường Hà Nội, đều có một cảm nhận khác nhau về thời tiết của từng mùa, nó khá thích thú vì cái cảm nhận của riêng mình. Cận hè với cái nóng, cơn mưa. Mọi thứ như hân hoan hơn chào đón mặt trời. Kể cả một thằng thích đông như nó. Quên nói, quán caphe này của nó khá đẹp vì anh quản lý có mắt thẩm mĩ cao, riêng việc đặt nguyên cái hòn non bộ trong sảnh là biết rồi, còn gì hơn nhâm nhi cốc caphe tán ngẫu cùng một chút âm thanh của tiếng nước chảy róc rách, đến thằng ghét caphe như nó còn thích nữa là. Anh quản lý này là con của bà chủ và là anh ruột của con bé lười biếng hay sai bảo nó. Quán nhỏ ít bàn vì caphe cảnh thôi, nhân viên cũng chỉ có nó cùng hai thằng và một đứa con gái khác, đôi khi cô con gái bà chủ giúp thì bớt cực. Nhưng hiếm lắm.
_Minh ơi..! Bàn 2.
_Rồi đây!
_5 nữa!
_Ờ!
Chạy đi chạy lại mệt ghê. Quầy pha chế là con nhỏ nhân viên tên Thành Hoài, nó bắt mọi người phải gọi vậy vì không thích nghe tên không, tính tình cũng không bình thường cho lắm. Nhỏ này không xinh nhưng trắng như lột và cao hơn nó…Cả cái đầu thậm chí P.Anh cũng chưa chắc cao bằng, người Hải Dương giọng hay bẹt xuống nên nghe hài hài .
_Làm nhanh giùm mình, hai sữa một đá!
_Ok!
Xong lại chạy vụt ra đưa cho khách. Ổn định mới được đứng Thở chút. Nhỏ Thanh Hoài đưa nó cái khăn giấy miệng cười cười, tuy hơi khùng nhưng nhỏ này khá biết lấy lòng người khác với lại tính nhỏ rất trẻ con.
_Anh lùn giấy nè hihi.
Nhỏ thường gọi mọi người trong quán là anh hay chị kể cả biết nhỏ tuổi hơn.
_Cảm ơn Thanh Hoài nha!
Nó quệt đống mồ hô trên mặt. Trời hôm nay nóng tuy quán có máy lạnh nhưng vì chạy nên vẫn ra mồ hôi.
_Hihi anh lùn chạy nhanh dữ, chả như hai anh kia lười chảy thây.
Nhỏ Hoài bĩu rồi chỉ hai thằng đang loanh quanh chém gió quét sàn. Mỗi người việc, nó không tị nạnh gì.
_Ờ.
_Ý, “khát hàn” vào kìa anh.
Lâu lâu nhỏ lại nịu lưỡi như vậy, lắc đầu cười rồi đi ra.
… Chiều đến tan làm, nó lọc cọc đạp xe về, chẳng hiểu sao, lại đội cái mũ lưỡi trai khuất mắt đi qua khung đường nhà trọ của bác Trung. Ngôi nhà đối diện đóng kín, nó thấy bác Tám ở sân hệt như năm ngoái với chiếc kéo cắt tỉa, không có người nó muốn nhìn. Nó vụt qua, hàng hoa giấy tung bay. Sắp một năm rồi. Gần tối thằng Tuấn đến mang thêm vài non bia với túi mồi nhắm, mặt thằng này chi chít bằng cá nhân ,nó không có hứng thú nên để cho cu cậu nhậu một mình.
_Ăn đi, vừa ra lò mua luôn nhé hehe.
Đồ còn bốc hơi, nó không ngần ngại nhiều.
_Giờ anh em nói chuyện, muốn hỏi gì thì hỏi, tôi đé* muốn giấu ông cái gì nữa.
Nhận thấy thằng này có chút men. Nó cẩn thận mở cái khúc mắc bấy lâu.
_Sao quen Ly?
Nhấp ngụm bia, nó khà một tiếng.
_Thật ra là không quen chỉ biết trước ông thôi.
_Biết á?
_Ừ. Trước kia còn vớ vẩn hay loanh quanh mấy cái Bar, nhớ có lần gặp Ly đi với bạn vào trong đó nhảy nhót, xinh thì ngắm nên nhớ mặt. Sau đợt ấy học hành thi thố theo ý ông già nên không đi nữa. Thế mà sau này gặp lại.
Nó không ngạc nhiên lắm vì có lần em cũng kể về quá khứ ấy.
_Tiếp đi.
_Thì đợt đó gặp Ly cứ kè kè bên ông, sợ mang ông ra trêu đùa nên tôi nói chuyện thẳng thắn luôn. Tưởng rút ai ngờ ” Mình yêu Minh thật lòng, mình khác xưa rồi mong cậu để yên cho chúng mình “. Tôi cũng vẻ tin nên để một thời gian, ai ngờ hai người yêu nhau thật. Cuối cùng thì Ly nhờ tôi để ý ông thôi. Có gì đâu.
Hóa ra là vậy, em chu đáo và thông minh quá.
_Vậy sao không nói cho tôi trước?
_Đã hứa với Ly để mọi chuyện tự nhiên, nói ra rồi ông có dám yêu không. Tính ông tôi lạ gì. Với lại cũng chỉ là vào Bar nhảy thôi, không to tát gì nhiều.
_Ừ vậy là có gì ông cũng kể cho Ly hết à?
_Không, khi nào hỏi thì nói thôi. Nhưng công nhận người yêu ông thông minh lắm.
Thằng Tuấn lại ngốn bia, nó đan tay vào nhau trầm ngâm.
_Còn vụ…bệnh tình của Ly?
Khó khăn lắm nó mới dám hỏi về vấn đề này.
_ Thật ra chỗ ở của ông Ly cũng nhờ tôi giúp, rồi lúc thằng Quang gọi, nói chung mọi chuyện đều là do Ly làm hết. Lúc ấy nghĩ thương lắm nhưng Ly cứ nằng lặc đòi dấu nên tôi đành vậy. Sợ ông mất bình tĩnh lại dại dột, với lại coi như là làm được điều gì đó cho Ly trước khi…
_Ùm, hiểu rồi!
Nó ngồi im một lúc. Chợt nghĩ ngợi gì đó.
_Còn P.Anh thì sao?
_Sao là sao?
_Sao quen P.Anh?
_Thì thấy hay đi chung với Ly nên xã giao thôi, chẳng có gì cả.
_P.Anh cũng biết chuyện này à?
_Chắc biết vì Ly giao kèo không cho tôi nói với ai, nhưng P.Anh với Ly thân vậy thì chẳng bao giờ. Nên cái hôm đó, Ly bảo tôi đi theo ông để… Diễn, xong thấy ông vạ vật giữa trời mưa. Chưa kịp làm gì thì cái P.Anh ở đâu đến kéo ông dậy rồi.
_Vậy à?
_Ừ ông ngất biết quái gì đâu, nó khóc dữ lắm.
_ Thế biết P.Anh làm gì không, chẳng mấy khi thấy nhỉ?
_Chịu, chuyện của ông chứ tôi biết sao, nghe đâu bảo đi học mà.
Thầm nghĩ, trường nào dám nhận nhỏ nhỉ. Vậy là được, em giấu thật tài giỏi. Làm nó bỗng nhiên mất em nhanh rồi nhận ra sự thật cũng khá nhanh. Thằng Tuấn say mèm, nó gọi nhỏ Mi qua đèo về, nhìn nhỏ ân cần dịu dàng nó lại “thèm” và nhớ, trước đây có một khoảng thời gian nó được như vậy. Nhưng rồi chỉ một căn bệnh, mọi thứ vụn vỡ chóng vánh. Hạnh phúc ấy nay còn đâu?
_Cảm ơn Minh nha!
_Ừm, đường đông đi cẩn thận nhé.
_ Chu óa… Hêhê, vợ yêu, anh yêu vợ hêhê.
Thằng Tuấn ôm chặt nhỏ Mi từ sau, tay vẫy nó, mặt đơ đơ.
_Hồi cung!
Sợ thật, rượu với bia, say là khỏi biết gì.
_Về chết với tôi!
Nhỏ Mi nghiến răng rồi phóng. Chỉ kịp nghe thằng Tuấn lảm nhảm.
_ Làm trai cho đánh lên trai… Hêhê, về ông chết với mày…hêhê.
Cặp đôi này hài hước thật, như vợ chồng son, ước gì nó với em cũng được như vậy. Đêm nay trời mát, khác hẳn với ban ngày, nó lại vác xe đi đâu đó cho khuây khỏa. Thật ra là đi sang nhà em. Nơi luôn sáng đèn với rải bông lau hai bên, thứ giống loài hoa vô sắc vô hương như em từng nói. Khoảng sân lặng gió, chiếc xích đu khẽ kẽo kẹt. Nó ngồi nhìn. Phía bên trong kia là ai? Mà dù có là ai thì không phải em đâu. Buồn nhiều quá khiến nó chai sạn đi. Chỉ nhìn thôi. Cho đến khi chiếc bóng dài lê thê lế bước về phòng trọ.

Những ngày tháng còn lơ phơ chút lạnh lẽo đã cạn dần, Hà Nội chìm vào hè với ánh nắng khắp mọi nơi, đi kèm với không khí nóng rát người. Ai ai cũng tìm cho mình một chỗ có điều hòa để tránh nóng. Riêng nó thì ngoài giờ học chỉ có ở quán đến tận tối. Ít ra có nhỏ Hoài bầu bạn cũng đỡ. Về chiều chúng nó cùng làm ca tối nên rủ nhau đi ăn cơm bụi rồi về làm, rủ thêm anh quản lý với hai thằng kia nhưng họ chẳng đi. Ghé vào một tiệm bình dân, nhỏ Hoài nổi bật vì chiếc cao khủng nên được chú ý khá nhiều. Vậy mà nhỏ cứ cầm hai vai nó đẩy về phía trước miệng nũng nịu.
_Lùn ơi đói, lùn ơi em đói hihi.
_Từ từ, đẩy ngã giờ.
Hai đứa ngồi đối nhau nhỏ cứ hồn nhiên quay ngang quay ngửa như mới vào, miệng thì cười như con khùng.
_Ăn gì mình gọi?
_Anh lùn ăn gì em ăn đấy.
_Cô ơi! Cho cháu hai xuất cơm răng thập cẩm.
Nhỏ Hoài đối diện lại cười, hai tay đập liên tiếp vô mặt bàn nhưng nhẹ thôi. Ra vẻ nôn lắm. Quán này về chiều đông khách may sao vô được chỗ chưa ai ngồi, mùi thức ăn cứ xông ra. Nó khẽ lau đồ đũa với thìa giùm hai đứa. Nhỏ Hoài nói giọng ngạc nhiên.
_Lúc nào anh lùn cũng chu đáo thế hả?
_Ờ ờ, thấy nó bẩn.
_Thì em cũng tự lau được mà?
_Tiện thì lau luôn, không khiến thì để đó.
_Hihi, trêu chút thấy ghê.
_Ờ cứ trêu đi, thôi ăn.
Vẫn là thái độ tươi cười, nó lấy làm lạ.
_Ăn đi cười nhiều sái hàm giờ?
_Dọa gì, em bị mấy lần rồi.
_Thiệt…thiệt hả?
_Dĩ nhiên là không rồi…hihi anh lùn ngốc ghê.
_Ờ. Rồi sẽ bị.
_Còn lâu. Ủa mà sao nhìn anh lùn buồn vậy?
Nhỏ Hoài tròn mắt hỏi. Nó ngước lên. Lắc đầu.
_ Buồn gì, đâu có đâu?
_Xạo, lúc mới vô làm thấy anh đã buồn như rớt tiền rồi, giờ đỡ hơn nhưng vẫn buồn buồn hihi. Có gì kể em nghe đi.
_Vô duyên thế, chuyện riêng người ta thì sao?
_Ừ, vậy kể đi, vô duyên quen rồi hihi.
_Thì rớt tiền đó.
_Ủa thiệt hả?
_Dĩ nhiên là không rồi…haha.
_Eo ơi, anh lùn như dở hơi ý.
_Chả biết ai dở hơi.
Nó với nhỏ cứ trêu chọc nhau vì tính nhỏ hay giỡn với hài nên thấy vui hơn chút đỉnh, nhưng nó nghĩ có điều gì đó khiến một cô gái cười nhiều hơn mức bình thường như vậy. Qua một câu nói.
_Cười đi anh lùn, em đã từng buồn cho đến khi em tự muốn mình không buồn nữa đó là lúc em cười, mình cứ cười nhiều là tự nhiên mọi thứ xung quanh mình cười theo thôi. Cười có nghĩa là vui mà hihi.
Nhỏ khùng này suy nghĩ ngây thơ quá nhưng không phải không đúng vì nó cũng mỉm cười theo nhỏ từ lúc nào. Về tối muộn, quán đóng cửa nó ngáp ngắn ngáp dài về phòng. Chợt thấy một đứa con gái mặc đồ học sinh đội mũ lưỡi trai đeo kính thì phải quàng chiếc balo, phóng vụt qua hình dáng hệt nhỏ P.Anh tối quá nó không nhìn rõ mặt. Chắc không phải, nó trông nhầm rồi.
… Việc học của nó diễn ra suôn sẻ bởi những bài giảng trên lớp khá vào, với những đồ án, nó cũng miệt mài phần nào để không nghĩ linh tinh. Rồi còn bạn bè nữa. Cái danh nghệ sĩ giúp nó hòa đồng hơn rất nhiều ở các hoạt động của trường dù mệt mỏi nhưng vui. Nó bớt lầm lì hơn nhiều. Hôm nay nó có hẹn đi giúp anh quản lý.
_ Minh chiều đi ra đây với anh chút nhé!
Đang rửa cốc với fin thì anh vỗ vai.
_Đi đâu anh? Chiều em còn ca mà?
_Nghỉ đi vẫn lương đủ, đi với anh một lúc thôi.
_Đi đâu? Nói rõ ra em mới biết chứ.
_Thì đi gặp… Bạn gái.
Anh Tân nói bé xíu, chắc ngại. Nó ngạc nhiên.
_Trời ơi, bạn gái anh mắc mớ chi tới em mà rủ.
_Không phải, để yên anh nói. Bạn gái anh hay rủ theo bạn nó đi, anh đi một mình ngại.
_Thôi em biết gì đâu anh rủ hai thằng kia kìa.
Anh ngại thì nó cũng ngại, hơn nữa đâu quen biết mà đi chung.
_Mẹ, nhìn tụi nó đứa nào dám gặp lần hai nữa không?
_Được mà, hơi… Có mùi chút thôi.
Nó ngập ngừng, sự thật mất lòng.
_Đi với anh đi, nhờ chú khó thế.
Từ chối mãi không được, anh Tân cứ làu bàu cả buổi, rồi bảo tăng lương. Nó đành đồng ý, dù sao cũng đi chung thôi. Nó đang ráng kiếm thêm chút để tiết kiệm.
_Rồi, thế đi xe nào đây, nhìn xe em vầy dám đi không?
_Không lo, để anh kêu thằng đệ mang xe cho nhé thoải mái đi, đi chơi thôi mà.
_Vâng.
Nghĩ vậy chứ vẫn lo, tuy nhà ông này khá có điều kiện, quán caphe là vui thôi. Ông kể với nó vậy mà.
_Hihi. Hai anh em nói gì mà rôm rả thế?
Giật cả mình, nhỏ Hoài ở đằng sau đưa đầu xuống cười. Nó lúng túng.
_Đâu có gì đâu.
_Đi làm việc đi, hóng hớt gì?
_Xì… Xếp khó tính ghê.
Nhỏ đi lại quầy vẻ không quan tâm. Đến chiếu đúng hẹn hai anh em hai xe đi, chiếc xe này nó không quen lắm. Nhưng được lúc rồi cũng ổn. Quả nhiên bạn gái anh Tân có dẫn theo bạn, thế là được hai cặp. Nhưng chả vui tẹo nào vì con nhỏ nó đèo đằng sau ăn mặc hở hang và trang điểm đậm quá, đúng chất ăn chơi. Vì thế mà trông nhỏ cũng xinh. Không quen biết mà nhỏ cứ bắt chuyện với nó như đúng rồi.
_Anh bạn anh Tân hả hihi. Đẹp trai ghê, hình như em gặp anh ở Bar ngoài Láng rồi thì phải.
_Bạn nhầm người rồi.
_Hihi, nhầm thì thôi anh cứ gọi bằng em đi, gì mà xa lạ thế?
Nhỏ phía sau ôm nó. Làm thân nhiệt nó tăng lên vừa ngại vừa nóng.
_Bám được rồi, ôm chi, nóng lắm.
_Hihi, anh không thích hả? Vậy em bám nha.
Giọng nhỏ thấy ghê, vừa buông tay ra thì nó thấy nhỏ P.Anh đứng gần hàng tạp hóa đang ôm một đống đồ, ánh mắt nhìn nó chòng chọc, nó vụt qua. Giờ mới nhớ chỗ đó gần nhà nhỏ P.Anh, tuy nhỏ không là gì nhưng nghĩ đến lại không yên. Tụi nó đi chơi lung tung theo ý của bạn gái anh Tân, nó đang chán nên không hào hứng, mặc kệ con nhỏ bên cạnh tíu tít, mong nhỏ P.Anh không nghĩ nó như vậy, muốn giải thích nhưng mà không có lý do.
… Mãi tối hai anh em mới được về, anh Tân cảm ơn nó, nó trả xe. Từ lúc nào nó không còn bực tức hay lạnh nhạt với những cô gái đầy son phấn như hôm nay nhỉ, chắc là từ lúc em trang điểm đậm đi. Thở dài. Ánh mắt của nhỏ P.Anh làm nó khó chịu, mọi thứ đang bị lẫn lộn, nó cảm thấy mình không còn là mình nữa.
_Anh lùn sao thế?
Ngày kế, nó chạy bàn lung tung, đầu cứ nghĩ vẩn vơ, cho đến khi nhỏ Hoài cốc nhẹ vô đầu nó.
_ Ơ ơ… Thanh Hoài à? Cười đi xem nào.
Không biết sao tự nhiên nó nói vậy. Nhỏ Hoài nghệt mặt.
_Xếp ơi…! Anh lùn bị sao rồi nè!
Nhỏ gọi anh Tân, nó bối rối.
_Gọi làm gì hâm.
_Sao, Minh làm sao em?
_Tự dưng anh ý ngừng hoạt động, em lên dây cót lại thấy anh ấy đơ. Anh sửa lại xem có hỏng hóc chỗ nào không?
Nhỏ để mặt ngây thơ làm nó với anh Tân bật cười.
_Thế thì em sửa đi haha. Mệt thì về nhé Minh.
_Dạ em không sao.
_Khùng, tự nhiên kêu người ta cười… Xì.
Nhỏ Hoài trêu nó.
_Ờ kệ tui.
Chợt cửa kính của quán mở. Nó chạy ra tiếp vị khách mới vào. Một cô gái.
_Chị dùng gì?… Ơ?
_Anh Minh…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.