Cửu Vỹ Hồ: Chuyển kiếp hồ ly

Chương 8



Hạ Tư Linh ngồi dậy nàng khóc .. một nỗi buồn mênh mang,giờ nàng mới thấy sự cay đắng của thân phận nữ nhi .Bất luận là dù có muốn hay không thì đã là thân nhi nữ , vẫn bị người ta đè nén chà đạp ..cưỡng bức .Khiết Băng trở lại đứng trước mặt nàng tự bao giờ ,thấy tỷ tỷ khóc rất đau khổ Khiết Băng im lặng vì cùng là nữ nhi dễ hiểu nhau.Nhìn hạ thể tỷ ấy bầm dập ,tinh khí nam nhân vẫn còn đang rớt ra .Chung quanh cỏ cây bị giày xéo , người tỷ ấy còn đôi ba chỗ sướt sát bầm tím ..

Không phải là chàng làm… Khiết Băng nghĩ vậy,vì mấy ngày này tâm sự cùng nhau nàng biết tỷ ấy cũng thích xú điêu của mình . Chỉ cần huynh ấy thích Hạ tỷ tỷ sẽ cho chàng đâu đến mức thế , hơn nữa con người xú điêu huynh ấy phải trái rõ ràng .

– Là ai vũ nhục tỷ tỷ đến thế này …

– Doãn Phàm ..hắn thấy ta đang yêu.. đương với Diệp huynh …hắn dùng cái chuyện đó để khống chế …ta . Hắn ..hiếp..ta rồi …bỏ đi …ta thấy xấu hổ với Diệp Phong huynh …ấy….

– Tỷ tỷ đừng buồn muội muội trước khi đến đây, cũng bị người ta cưỡng hiếp nhiều rồi … chúng ta vẫn yêu và xứng đáng với huynh ấy…đó không phải điều chúng ta muốn mà ..

An ủi xong nàng thấy tỷ tỷ đã nguôi ngoai ,liền bảo :

– Nhược Băng muội ấy và xú điêu huynh đang ở cánh rừng phía trước … tỷ tỷ người qua đó ..quên chuyện không vui này đi nhé.

Khiết Băng đi về hướng đại điện vừa đi vừa lầm bẩm“.. ta sẽ trả thù cho tỷ tỷ ..cho hắn trả giá đồ tiên nhân đê tiện … !.” Nhưng phải trả thù thế nào đây ? Nàng dùng năng lực hội tụ âm khí ma cầm xuất hiện trên tay..nhưng ta mà xuất chiêu ra hẳn là xú điêu huynh ấy cảm nhận được ..ta muốn dấu chàng ấy …phải làm sao ? Đang băn khoăn suy nghĩ thì chung quanh nàng khói đen bốc lên quần cuộn..

– Tổng đàn chủ phương bắc Vãn Hình Thiên bái kiến thánh cô thiên giáo !

– Chúng đệ tử cung kính bái kiến thánh cô ! ..chúc mừng người hiện thế quang lâm !

Nàng ngạc nhiên bỗng dưng ma giáo họ tôn kính ta đến vậy ,ta đâu có là gì ? Nhớ khi trước Hạ Tư Linh tỷ ấy cũng từng hỏi nàng có liên quan gì đến ma giáo khi nàng sử dụng ma cầm ..Khiết Băng nhanh chóng hiểu ra nguyên do từ cây đàn này hết …Nàng đang cần uy hiếp Doãn Phàm lão ta mà không khu dụng ma cầm …giờ nhờ đến Vãn đàn chủ là hợp lý nhất ..

Còn Vãn Hình Thiên sau khi xuống núi nghĩ ngược xuôi thì cho toàn quân ém lại tại ở đây chờ đợi ..phòng khi ma tôn người cần đến thì ứng cứu kịp thời … tình cờ tương ngộ thật có cơ duyên a .

– Thánh cô người có điều gì chỉ dậy ? Bản đàn chủ ta nguyện dốc sức vì người .. !

Vãn Hình Thiên cung kính nói , giờ đàn chủ hắn hiểu tại sao ma tôn người xuất hiện…thì ra thánh cô thiên giáo ta ..nàng ấy ở đây.Thánh cô thật xinh đẹp …đúng là tự hào cho thiên ma giáo , xém chút nữa ta vô tình mạo phạm người .

– Vãn đàn chủ ta chút việc cần người tương trợ !

– Xin Thánh cô cứ chỉ dạy..Vãn Hình Thiên ta dù qua núi đao biển lửa cũng sẽ giúp người hoàn thành tâm nguyện … !

Dặn dò Vãn Hình Thiên xong nàng tiến về tiền điện ..nơi rất nhiều môn hạ thiên trường đang tu luyện tiên thuật …Sự có mặt nàng khiến chúng sinh đang tu đạo phấn khởi hẳn lên .Khiết Băng nói :

– Các huynh nếu người nào muốn gặp muội muội nữa canh giờ nữa hãy đến căn phòng phía tây đại điện..thấy muội muội tung hoa ra cửa sổ các huynh ai vào nhanh..ta sẽ đi chơi cùng huynh ấy một ngày … nhưng các huynh phải im lặng …nếu tam thượng tiên biết e rằng chúng ta khó đi được ..

Đám nam nhân phấn khởi hò reo , tin tức truyền lan trong đám môn hạ thiên trường . Họ nô nức kéo đến tây điện im lặng chờ đợi ..

Sau khi chuẩn bị xong mọi việc nơi đó ..Khiết Băng qua thư phòng tiền điện nơi Doãn Phàm hay ở đó … không khó khăn để thấy hắn đang ngồi nhâm nhi tách trà một mình .Nàng đến gần cố tình để cổ áo trễ thêm , nên không cần nhìn kỹ cũng có thể thấy cặp nhũ phong trắng trẻo lộ ra .

[IMG]

– Doãn thượng tiên ! người có nhìn thấy Hạ sư phụ của con qua đây không ạ ?

Doãn Phàm đang đắc chí nhớ lại lúc ,thưởng thức Hạ Tư Linh ngoài rừng .Thấy Khiết Băng xinh đẹp đứng trước mặt ,mà a đầu này trẻ trung hơn Hạ Tư Linh nhiều .Cái áo có vẻ quên cài khe ngực trắng sâu hút căng phồng thật quyến rũ a.

– Để con châm trà cho thượng tiên người !

Nàng cúi trước mặt Doãn Phàm cố tình cho hắn thấy, nàng không mặc yếm cặp nhũ phong trắng rung rinh theo cử động châm trà của nàng ..Hai đầu nhũ hoa hồng hồng nổi bật khỏi làn da ..Doãn Phàm dán mắt vào ngực nàng ..Khiết Băng vờ lại kéo áo rồi tỏ ra đỏ ngượng ngùng..im lặng một lát rồi bẽn lẽn hỏi :

– Thượng tiên người có thấy tiểu nữ …à con có đẹp không .. ? So với Hạ sư phụ người ấy..có bằng không ạ !

– Xinh …xinh ..hơn ..nhiều !

Doãn Phàm bối rối đáp ,tiểu a đầu này chắc không biết ta vừa thưởng thức sư phụ nó …nhưng nàng ấy còn không đẹp như tiểu a đầu đây.Tiểu nữ bé bỏng này chắc còn nguyên băng trinh cũng nên..

– Thượng tiên nếu người dạy con tu tiên luyện phép , con sẽ làm bất cứ cái gì người muốn …Hạ sư phụ chỉ quan tâm đến nam nhân người ấy …thu nhận con về ..chỉ để phụ việc thu dọn thiên điện…Con thực muốn thành tiên đắc đạo…lắm …người giúp con đi …

Nàng bạo dạn cầm tay hắn lay lay …tự nhiên có con mồi ngon đưa đến miệng …Lại bị kích thích bởi cặp nhũ phong vừa thấy …hắn cả mừng chả suy tính thêm.. vội nói :

– Nếu Hạ sư phụ ngươi không quan tâm…ta cũng có thể giúp khà ..khà … !

Tay hắn vờ vô tình chạm vào ngực Khiết Băng , nàng liền đỏ mặt nững nịu :

– Thượng tiên ! chỗ này thật không tiện ..xấu hổ chết đi ..chúng ta qua đằng kia đi ạ .. !.. xong rồi người nhớ truyền thụ pháp thuật cho con…con muốn mạnh mẽ hơn Hạ sư phụ người ấy cơ ….

Anh hùng thật mấy ai vượt qua ải mỹ nhân ,Doãn Phàm lão bao năm mưu tính ..xong chỉ thoáng chút đã bị sắc dục là lu mờ tâm cơ .. Hắn theo nàng vào trong căn phòng tây điện ..khi cửa đóng rồi định ôm chầm lấy Khiết Băng nàng mà sờ soạng ..thì bị nàng đẩy ra .Khiết Băng nói :

– Kẻ tâm cơ xấu xa như ngươi ! thành tiên đã là chuyện may cho ngươi rồi …người muốn …ta chuẩn bị sẵn cho người con lợn cái góc phòng kia rồi a….Tha hồ thượng tiên người thưởng thức hi ..hi.. Mà người cũng đừng quá nóng nảy trà ta đã bỏ độc ..không nghe ta cũng chết rất khó coi đó ..

– Con a đầu này ! ta sẽ cho ngươi chết với ta .. !

Khi thấy con lợn cái hôi hám ấy do Vãn Hình Thiên dùng tà thuật yểm chế ..nó đang đứng vẻ vẩy đuôi chờ đợi ..Hắn tức tối vì bị sỉ nhục gầm lên toan lào vào , vì hắn không cảm thấy nội lực bị khống chế ,trà độc chỉ là a đầu kia hù dọa hắn ..chứ hắn cũng không phải không để ý .Bỗng nhiên xung quanh hắn khói đen bốc quần cuộn ..Vãn Hình Thiên cùng đám tâm phúc đứng kín phòng .Vãn Hình Thiên cười gằn nói :

– Lão xú tiên hôi hám , muốn tổn thương được thánh cô thiên giáo ta …e ngươi còn phải tu thêm dăm kiếp nữa mới là địch thủ của Vãn Hình Thiên ta … Ngoan ngoãn đi ôm con lợn kia hành sự ..ha ha ..chắc còn có cơ hội sống thêm vài năm mà thưởng trà …ha ha ..ha…

– Ngươi ..ngươi ..là thánh cô Thiên ma giáo … ?

– Có cần ta nhắc thêm câu nữa không lão xú tiên hôi hám …Hình Thiên ta sắp hết kiên nhẫn rồi …một là ngươi xuống cửu tuyền bán muối ..nhưng chết sẽ rất khó coi ha ..ha …ha.. hai là đi làm theo lời thánh cô đi …giao hảo với con lợn cái mau …

Doãn Phàm run sợ kẻ tiểu nhân tất ham sống sợ chết , hơn nữa Vãn Hình Thiên hắn nói không ngoa ..chết bởi tay hắn quả thực rất đau đớn ..Hình Thiên hắn nổi danh là thất thập trảm tiêu hồn …đâm chém người ta gần trăm nhát mới cho chết .Thực là lóc da thẻo thịt mà còn chưa chết ngay … qúa thảm khốc a. Hắn đành tháo bỏ hạ y lại gần con lợn cái ..khiến Khiết Băng bịt miệng cười …thượng tiên …người cũng hèn hạ tham sống sợ chết quá đi

– Xú tiên lão cứ vui vẻ mà giao hảo …ha.. ha …đừng quên Hình Thiên ta vẫn ở đây trông coi lão ..hành sự . ..Hai canh giờ nữa lão có thể về thưởng trà .. ha.. ha …

Vãn Hình Thiên lại hóa ra khói đen biến mất cùng đám lâu la..Khiết Băng sau khi tung hoa ra cửa sổ bèn trốn sau bình phong ..Đám môn sinh thấy tín hiệu của nàng thì kéo nhau vào …Khi tranh thủ nhộn nhạo nàng đã đi mất qua đường cửa sổ ..bởi vậy tuy không thấy mỹ nhân .Nhưng bao nhiêu môn hạ Thiên trường được tận mắt sở thị cảnh, Doãn Phàm thượng tiên đang giao phối với con ..lợn cái .Một trận cười long trời lở đất ở tây điện ..tin tức nhanh chóng truyền đi … Cảnh đó đập vào mắt họ nên không kịp xem mỹ nữ trong lòng mình nàng ấy đang ở đâu ..đã lăn ra đất mà cười rồi .

Doãn Phàm cay đắng chửi rủa “…con yêu nữ …thật gian sảo …thà để Hình Thiên băm vằm còn đỡ nhục a..!.” Lão nuốt không nuốt nổi mối nhục tự sát tại tây điện …Nhưng xú danh ô uế ấy ngàn đời khó gột rửa …

Hạ Tư Linh đi theo con đường mòn vừa đi vừa nghĩ

[IMG]

“.. Khiết Băng từ lúc muội ấy lưu lạc …thật khổ, ta đây bị cưỡng bức có một lần …muội ấy hết lần này đến lần khác mà vẫn sông vui vẻ …ta thật yếu đuối . Chẳng phải Diệp huynh chàng ấy vẫn yêu thương ta thôi quên đi vậy ! Ta có nên mở phong ấn ký ức cho Khiết Băng muội ấy không nhỉ …muội ấy có quyền biết quá khứ mà …” Nàng đến gần sát chỗ Diệp Phong và Nhược Băng lúc nào không hay .Nhược Băng vẻ mặt rất mãn nguyện hạnh phúc , gối đầu lên đùi Diệp Phong ngủ ngon lành .

Váy của Nhược Băng vứt gần đó hẳn muội ấy vừa cùng Diệp huynh giao hảo ..Giữa cặp đùi thon thả ,tiểu phúc của Nhược Băng mới thấp thoáng vài sợi âm mao ..nó chỉ làm nổi bật khe đào nguyên mũm mĩm sâu hút ..tinh khí từ khe ấy vẫn đang rỉ xuống nền cỏ ..qua cái đùi trắng nõn ..của Nhược Băng . Họ mới làm chuyện đó với nhau chưa lâu lắm.. trường thương của chàng ấy đang rủ xuống bóng nhẫy nước dâm thủy ….nàng đỏ mặt …nghĩ lúc trước mình cũng được huynh ấy yêu thương như thế ..thật hạnh phúc .Chắc Khiết Băng muội ấy đi cho hai người được thoải mái ..

– Muội muội đến rồi thì ngồi xuống đi ! ..chúng ta là một nhà …tất cả các muội đều là thê tử ta yêu quý ..

– Huynh biết ta đến ? vậy huynh có biết mọi việc xung quanh chứ ?

Thật ra nàng muốn dò hỏi xem huynh ấy có biết, Doãn Phàm rình hai người không mà thôi ? Diệp Phong trả lời :

– Ta biết nhưng ma tôn ta xưa nay thích thì làm chả cần ngó mặt ai ,kể cả lão thiên đế già đi nữa .Tiên khí chung quanh đây đầy rẫy ,toàn tiên nhân các muội ..Khi nãy có kẻ chiêm ngưỡng chúng ta ..ha ..ha .. là ta cố ý cho hắn xem hắn là huynh trưởng của muội ..cho hắn thấy sống làm tiên như hắn ta thật nhàm chán a …sống dám yêu dám hận …chứ hơi tý khép nép lão thiên đế già…làm tiên thế ta khinh..

– Trời ơi ! ta đánh chết huynh !.. muội..muội chỉ là của riêng Diệp Phong huynh ..muội đâu muốn ai coi muội lúc ấy …huynh làm muội ngượng chết đi …muội đánh huynh đó ..

Nàng ngượng thật đấm ngực Diệp Phong thùm thụp ..khiến cho Nhược Băng lăn ra thảm cỏ , nhưng muội ấy có vẻ mệt nên vẫn ngủ ngon lành ..

Hai người đùa giỡn giằng co ..cô áo rộng nàng tuột xuống . Đầu nhũ phong nổi nhòn nhọn trên cái yếm xám nhạt ,nó khiến làn da trắng căng phồng của bầu ngực nàng lộ liễu hơn. Hạ Tư Linh thấy trường thương huynh ấy lại ngóc cao nàng vừa ngượng vừa hạnh phúc “… huynh ấy thích ta ..nhìn thấy của ta …trường thương như vậy ..mà chẳng cần có Khiết Băng muội muội ở đây …ta hạnh phúc quá ..”

Nàng quên sạch cả đắng cay ,quàng cổ Diệp Phong mà hôn :

– Diệp huynh ! muội yêu huynh nhất đời … !


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.