Cửu Vỹ Hồ: Chuyển kiếp hồ ly

Chương 2



Nó về phòng đi ngủ mà vẫn thắc mắc về việc nó làm ,tại sao mấy ngón tay yếu đuối của nó phút chốc hóa ra như thế ? Rồi là sao mình lại đi ăn của tim của Nhược Đình , ký ức bị phong ấn… nhưng bản năng hồ ly tự bột phát mà thôi .Nó luôn có một giấc mơ nó là một con chồn nhỏ màu trắng và chung quanh nó rất nhiều con chồn như nó đều chết cả máu thấm đỏ cả cỏ cây …Nó mệt mỏi chìm vào trong giấc ngủ mê man..giấc mơ thảm sát hồ tộc lại hiện về …

Tiếng chim hót véo von ,gió nhè nhẹ lay mấy cành trúc trước cửa phòng , nó thức giấc chuyện hôm qua phải chăng là giấc mơ ? Nó xua chân vào đôi hài cỏ đi ra ngoài ,“..á ..á..” nó kêu khe khẽ..hạ thể vẫn rát ê ẩm chạm vào khi vừa bước chân … không phải mơ rồi .Nó cố bước đi để làm việc thường nhật trong gia trang của mình .Nó đậy sớm khi trống điểm tàn canh mới dứt ,gia nô khác cũng mới lục tục sửa soạn.

– Giết người rồi ! Giết người rồi !

– Có án mạng ! Đại thiếu gia vong mạng rồi …!

Đám nô dịch nhà bếp hô hoán ầm ĩ ,nó biết thừa sự việc với hạ thể khó chịu chẳng muốn đi …Một lát Nhược Băng thút thít chạy ra nói :

– Đại Băng ca ! Huynh trưởng ta chết rồi ..hu ..hu… người ta nói huynh ấy bị yêu hồ giết chết..hu …hu.. .

“ ..Cái gì yêu hồ ư ? ta là yêu hồ sao? ..ta không cố ý mà …là hắn vũ nhục ta trước …” Nó thẫn thờ hỏi Nhược Băng :

– Muội muội có hận yêu hồ đó không ? Kẻ giết huynh trưởng muội …?

– Muội ..muội không biết nữa ..nhưng muội cũng không ưa huynh trưởng..hắn bắt nạt khi dễ ta ..khi say rượu hắn có hay động chạm vào hạ thể ta nữa ..nhưng ta thật cũng có chút đau lòng …

Nhược Băng sáu tuổi thơ ngây ,nói chuyện huynh trưởng vũ nhục mình rất hồn nhiên . “ ..hắn chết cũng đáng ..tên này để sống khéo ..Nhược Băng cũng có ngày như ta vừa rồi … ”Nó lầm bầm chửi .

– Ca ca người vừa nói gì có cả tên của Tiểu Băng trong đó vậy ..?

– À ờ ..ca ca ý nói Tiểu Băng xinh đẹp ,sau sau không bị ai bắt nạt khi dễ muội nữa …

– Đại Băng là huynh hiểu ta nhất đó !

Nói rồi Nhược Băng ôm chầm lấy nó ,nó bâng khuâng thật sự thì… không biết thứ tình cảm của mình với Nhược Băng gọi tên là gì . ? Nhưng nó chắc chắn yêu quý muội ấy rồi .

Đám tang của hắn diễn ra nhanh chóng , Nhược gia trang mất đi kẻ nghịch tử không biết nên mừng hay nên lo .Nhược Lão bản cũng cho mời thầy pháp về trấn yểm yêu hồ ..Nỗi sợ yêu hồ reo rắc khắp thôn ..tối tối không ai dám ra khỏi nhà nửa bước .Bẵng đi một thời gian không ai chết nữa cả thôn lại trở về bình thường ..

Bốn năm trôi qua …đáng lý Khiết Băng phải, thân thể dần dần tráng kiện như một nam tử vốn có .Đằng này có cao thêm nhưng bờ vai tròn lẳn má đỏ môi hồng , nhất là cặp hông càng ngày càng to ra .Khiết Băng biết rõ mình đang từng ngày chuyển biến ra thiếu nữ .Sau những lần đau tức ở đầu nhũ hoa .. thì nó đang nổi dần thành hai trái cau nho nhỏ …Những lần một mình trốn vào rừng tắm , soi bóng mình dưới nước Khiết Băng thở dài ..Ta đang lớn dần ngực ta sẽ to như Mai Hoa tỷ tỷ , e rằng thân phận không còn dấu được bao lâu ..

Nhược Băng cũng đã mười tuổi đang ra dáng một thiếu nữ , ngày nào cũng lóc cóc đi theo Khiết Băng như một cái đuôi. Ngoài lúc gia phụ bắt học thì, không lúc nào tiểu nha đầu này rời Khiết Băng nửa bước .Nàng rất bực mình bởi tiểu muội muội này.. Nhưng không hẳn không có nguyên do , một lần nàng tình cờ vào gặp đúng lúc .. Nhược Băng muội ấy đang tồng ngồng bước từ bồn tắm ra .. nhìn hạ thể đang nảy nở dần lên.Khiết Băng nghĩ muội ấy cũng sắp thành thiếu nữ .Nhược Băng thì đỏ mặt tía tai nắm tay dậm chân,so lúc sáu tuổi muội ấy đã lớn nhiều ngượng là phải

– Đại Băng ca ca còn nhìn gì nữa ! ra ngoài cho ta ..

Khiết Băng mới giật mình hiểu ra mình đang giả nam nhân , nhưng vẫn bực tức chửi thầm “..muội có thứ gì ta chả có thứ đó ,của ta giờ còn lớn hơn của muội có gì ngượng với ta….”

Lát sau mặc quần áo xong ,Nhược Băng vẫn xấu hổ đỏ mặt tía tai ..nắm tay Khiết Băng nói :

– Ca ca người thấy ta xinh chứ ?

– Xinh lắm !

– Nàng miễn cưỡng đáp trả :

– Vậy từ giờ ta là thê tử của ca ca người ,người thấy hết ta rồi ..phải có trách nhiệm với ta .

Khiết Băng cười héo hắt ,nếu một ngày muội biết ta là nữ nhi còn đòi lấy ta không ?

Đang lo thân thế bại lộ chẳng muốn ai lại gần quá lâu , giờ bị coi như phu quân của muội ấy ..để muội ta cứ bám rịt không rời thật khổ quá rồi a…Khiết Băng đang chặt củi , công việc này nàng đã quen ..Tuy nhiên thể trạng nữ nhi sao bằng nam nhân …Mỗi lần nàng vác bó củi về sân gia trang là ,các gia đinh khác lại trêu chọc vì bó củi be bé của mình . Nhưng công việc quét dọn chăm bón nàng làm rất tốt ,Nhược lão trang thấy nàng chăm chỉ ,tuy thể lực hơi yếu lại thấy Nhược Băng con mình cũng yêu quý tên gia nô này .Lão không để ý gì hay tính đuổi nàng đi …Cho nên chỉ cần thân phận nữ nhi ,không bại lộ nàng có thể sống hạnh phúc ở đây như bốn năm qua …

– Đai Băng ! ta thấy ca ca càng ngày càng giống nữ nhi đó ..ta còn thấy ta không xinh bằng ca ca nữa …

Nhược Băng nói xong khúc khích cười ,Khiết Băng đang lo cả lẫn đêm đã thế nha đầu này, còn chọc đúng vào nỗi lo nắng của nàng .Đúng là vẻ mặt càng ngày càng tố cáo nàng ,Nhược Đình khi ấy nói không nhầm thật nàng là mỹ nhân khuynh quốc nghiêng thành …mười hai tuổi nàng đã rất xinh đẹp .Dù cố cải nam trang vẻ yêu kiều vẫn cứ toát ra ngoài .Nếu được tự do làm thiếu nữ như tiểu muội muội ..chăc hẳn vẻ đẹp chim sa , lạc nhạn …khiến nhiều người mê mẩn .

Nàng vác củi về sân chắc mẩm sẽ lại ,bị đám gia đinh trong trang chọc ghẹo .Không có ai trong sân gia trang nàng ném vội bó củi trên vai xuống ai dè nó vướng vào cái khăn cột đầu .Bó củi rơi xuống đất chiếc khăn cũng tung ra ..mái tóc dài óng ả buông xuống vai .Dẫu là bộ quần áo nam nhân nhưng vẻ mặt con gái đã lộ khá rõ ,Nhược Băng chạy đến nơi nhìn nàng quay mặt lại ..Tiểu nha đầu ngây người ra thoáng ngỡ ngàng ..

– Tại sao càng ngày càng thấy Đại Băng ca ca người giống nữ nhi vậy ..

 

 

Khiết Băng im lặng nàng biết nói sao đây ? “.. không lẽ bảo muội ấy là ta đâu có giống nữ nhi , mà chính ta cũng là nữ nhi như muội muội ….” Vừa hay lúc đó Nhược lão trang gọi con gái vào trong thư phòng, nàng như cất được một gánh nặng . Vừa lấy củi về nhặm nhuội nhân khi muội ấy không bám lấy ta ,thì ta tranh thủ vào rừng tắm kẻo lát lại đi không xong .Nàng không buộc lại tóc mà cứ để thế , rồi theo lối mòn trở lại rừng.Khiết Băng không biết thật ra trong trang vẫn còn hai tên gia đinh khác vẫn ở đó ,Đinh Tam và Nhị Hổ hai người được Nhược lão bản cắt đặt trùng tu mái ngói tiền sảnh .Chúng cũng có chút nghi hoặc về nàng , bởi càng lớn chỉ nàng xinh xắn hơn không có dáng gì nam tử cả …

Bốn năm cùng thân cảnh nô bộc như bọn hắn , nhưng nàng chưa từng ngủ chung tắm chung.Duy chỉ có thi thoảng bọn hắn thấy nàng đi tè đứng ,thì đúng là nam tử … cho nên chả có ý tọc mạch sâu .Cũng như bao gia đinh khác họ bị mắc lừa Khiết Băng nàng vì trò ranh mãnh đó .Việc nàng cố ý thể hiện ra thôi ,chứ nàng cũng thầm thừa nhận càng lớn việc sử dụng cái ống trúc đó chỉ thêm khó chịu .Ngoài hạ thể vương lại nước tiểu tiện khai nồng nặc , thì việc ấn ống trúc vào sâu chút trong khe đào nguyên của mình… làm nàng đau .Khi nàng bé khe lạch đào nguyên của nàng cũng nhỏ xinh ,chỉ áp vào đó là vừa khít ..Khiết Băng thật ra sâu thẳm cũng muốn trở lại chính thân nữ nhi như muội muội ,sống thật với tính cách nữ nhi của mình …

Đi một đoạn trong suy nghĩ miên man ,Khiết Băng không biết nàng bị Đinh Tam và Nhị Hổ theo phía sau [IMG]

Đến ngôi miếu hoang quen thuộc trong rừng ,nàng thản nhiên cởi hết quần áo .Một tòa thiên nhiên xinh đẹp hiện ra trước mắt bọn hắn ,Khiết Băng lúc này nàng đã có ngực dù chưa lớn hoàn toàn , nhưng bỏ lớp vải quấn chúng bung ra đôi gò bồng đảo trắng hồng .Điểm bên trên là hai nụ đào đo đỏ nhỏ xíu ..cặp nhũ phong của nàng chỉ nhỉnh hơn trai cam chút ,nó vươn cao nhòn nhọn .Chắc phải cần thêm thời gian nữa, chúng mới núng nính căng mọng như của Mai Hoa tỷ tỷ …Dọc theo theo cái bụng phẳng lì ,và cặp đùi thon thả tiểu phúc nhô cao lên .Một vài sợi âm mao mềm mại thưa thớt cuốn theo vào cái khe đào nguyên sâu múp vào trong …

Đại Băng quả thật là nữ nhi ! mà còn rất xinh đẹp khiến cho Đinh Tam,Nhi Hổ mê muội . Trường thương của bọn hắn chỉ muốn xé toạc quần, mà lao thẳng vào cái lạch đào nguyên quyến rũ đó . Nàng xuồng hồ tắm một cách thỏa thích ..bao nhiêu bụi bặm lẫn ưu phiền cũng trôi theo .[IMG]

Nàng đâu biết trên bờ có hai kẻ đang hau háu theo dõi nhất cử nhất động của mình .Đinh Tam và Nhị Hổ không ai bảo ai chỉ nhìn mắt nhau cũng đã ngầm hiểu ý …

Nhưng cơ thể nàng đẹp quá khuân mặt kiều mị hút hồn …Vì thế nàng lên bờ mặc lại quần áo rồi , che hết những chỗ dụ hoặc của mình đi .Bọn hắn mới bừng tỉnh nhớ ra việc cần làm ,là không chỉ nhìn trộm… nhất quyết phải đè nàng ra ..tống trường thương của mình vào cái khe đào nguyên quyên rũ của nàng mới thôi . Chúng sấn vào cười khả ố nói :

– Hay cho Đại Băng lừa chúng ta ! hôm nay nàng cho hai ta thỏa mãn thì chúng ta sẽ giấu kín cho ha ha..

Khiết Băng vớ cành củi khô mắt long lanh tức giận hét lên :[IMG]

– Các người đừng mơ ! đàn ông các người thật tệ …ai ai cũng muốn điều đó là sao .. ? các người không thể …không nhét cái vật ấy vào trong ta được sao ?

Đinh Tam và Nhị Hổ nghe câu nói ngây ngô của nàng cười sằng sặc…Chúng sấn lại đè nàng xuống đất ,Khiết Băng dẫu sao cũng chỉ là cô bé mười hai ..cành củi bị chúng giật lấy vứt ra xa .Nàng khóc nức nở sau bốn năm nàng càng thấu hiểu sự yếu đuối của nhi nữ .Lần thứ hai bị vũ nhục thế này và cũng bất lực , thật sự nàng có khỏe tới mấy đi nữa thì một tên lực điền như Nhị Hổ cũng đánh không lại … huống hồ tận hai tên .

Chúng lột quần áo Khiết Băng ra , thân thể quyến rũ lại phơi bày.Chúng có thể ngửi thấy cả hơm thơm dìu dịu tỏa ra từ cơ thể trinh nữ của nàng . Khiết Băng vốn là hồ ly ,vì thế cơ thể nàng có mùi hương mạnh mẽ kích dục đàn ông … mà cô gái phàm trần không có .Chúng vô cùng phấn khích tên Đinh Tam ở trên hắn dùng miệng đầy râu, mà mút vào bầu ngực đang nhu nhú của nàng .Đám râu cọ vào làn da ngực mịn màng mong manh của Khiết Băng nhồn nhột ..Nàng thấyngười tê dại đi ,Khiết Băng rùng mình một cảm giác lạ lẫm thích thú ..

Nhị Hổ bên dưới nhìn hạ thể của nàng mà nuốt nước bọt ừng ực .Hắn có kinh nghiệm ăn chơi đàng điếm nhiều ,do xưa kia đi theo hộ tống đại thiếu gia .Từ khi Nhược Đình chết hắn hết cơ hội hưởng thụ ..Nay nhìn cơ thể thanh tân… cái khe lạch hồng hào khít rịt của mỹ nhân như nàng… tránh sao khỏi thèm muốn .Nàng còn trinh trắng hắn biết , hơn nữa còn chưa kịp lớn hết ..thật là ta nhanh tay túm chân nàng ấy .Không tên Đinh Tam đã cướp mất cơ hội ngàn năm này …

Hăn ghé môi chạm vào huyệt động băng trinh ,đưa lưỡi liếm nhè nhẹ ..khiến cho Khiết Băng đê mê dịch thủy tiết ra .Nhị Hổ sung sướng nuốt sạch nó ..hắn liếm nhiệt tình hơn ..hắn muốn cho nàng thực sự thích thú mới tận hưởng nàng .Khiết Băng người rạo rực râm ran , lần đầu đời biết đến thế nào là thất tình nhục dục .. nàng mê đi rên khe khẽ .Tay chân này thôi không dẫy dụa nữa nằm im cho hai tên liếm mút trên cơ thể mình .Khiết Băng Chi bừng tỉnh khi hạ thể … cảm nhận cái trường thương nóng rực của Nhị Hổ áp vào

Chân tay nàng bị giữ chặt …vì khi thấy Nhi Hổ rút trường thương áp vào huyệt động nàng ấy .Đinh Tam đã rời bỏ cặp nhũ phong kiều mị của nàng để giúp Nhị Hổ công kích dễ hơn . Chân của Khiết Băng bị hai tay Nhị Hổ kềm chặt và banh ra hết cỡ ..

– Đau !

Khiết Băng gào lên ,nàng tưởng trường thương đã cắm ngập nàng như Tiểu Ngư Nhi .Nhưng sau cú đau nhói ấy nàng ngó xuống hóa ra ,trường thương hắn rất to ..Nó chỉ vào hơi mớm chút của nàng , rồi cong gập lại ..nàng mới mười hai ..huyệt động vẫn bé nhỏ .Nếu lớn tuổi hơn chút có lẽ nàng đã thành đàn bà trong tay Nhị Hổ …Nhi Hổ cũng rống lên khàn khàn :

– Đinh Tam của nàng ta bé quá ! , Ta không lọt nổi vào…ta đổi cho đệ trường thương đệ nhỏ hơn dễ khai nguyên trinh tiết nó …dù gì ta cũng biết gái trinh rồi ..ta nhường .

– Á ..Á… !

Chúng hét lên thất thanh, hai cái lá trúc ghim đứt cổ họng chúng .Khiến chúng gục xuống …trên trời hạ xuống một nam nhân mặc bộ đồ trắng .Người ấy vung tay lên khiến hai thi thể hai tên, bị hất lên trên không rồi tự bốc cháy ra tro .Chàng ta quay lưng lại rồi nói với nàng :

– Tiểu cô nương thật xin lỗi ! ta đến hơi chậm …cô nương mặc lại đồ đi ..

Khiết Băng vừa thấy dung mạo tuấn tú của chàng ấy ,lại vừa thoát đại nạn ..quên mất thân thể mình vẫn đang phơi bày trước ân nhân đại ca .Nàng xấu hổ cuống cuồng mặc đồ … cài xong khuy áo chưa kịp cảm tạ đã nghe chàng ấy nói :

– Giang hổ hiểm ác ! tiểu cô nương nên có chút tuyệt kỹ phòng thân ..ta tặng cô nương bí kíp này chăm chỉ mà tập luyện …ta cáo từ .. !

Bóng trắng bay vụt lên không trung biến mất ,Khiết Băng nhặt quyển sách áp vào ngực lẩm bẩm “.. chàng ấy thật anh tuấn , chàng cứu ta mà không ta cảm ơn lấy một lời đã đi rồi .. dù luyện thành hay không ta vẫn giữ nó …bên mình …vì nó là của chàng cho ta ” Khiết Băng trở lại gia trang thì thấy Nhược Băng đang hết đứng lại ngồi ngóng nàng ở của rừng . Thấy Nàng ra lập tức vui mừng chạy đến nắm chân bắt tay ngó nghiêng nàng :

– Đại Băng ca ca người đi không thèm bảo ta một câu , nhân lúc gia phụ có đôi điều chỉ dạy …người trốn ta đi lâu vậy !

– Nhược tiểu thư nam nữ thụ thu bất thân ! giữa chốn thanh thiên thiên bạch nhật vồ vập ta e mất danh tiết đấy ..

– Người chê ta xấu à ! ta nắm tay thì đã sao ..ta là thê tử của ca ca ..mà . Hay người nhìn thấy hết ta rồi …giờ thấy ta xấu xí hơn các cô gái khác hắt hủi ta ..

Nhược Băng nói được có thế ngồi khóc hu hu ..Khiết Băng thật sự nàng đang bối rối chỉ muốn được yên , ai dè vô tình làm tổn thương muội ấy .Thật sự Nhược Băng cũng xinh , nhưng nàng thân phận nữ nhi thì biết làm thế nào .Khiết Băng bèn an ủi :

– Ta xin lỗi Tiểu Băng muội ! ,cũng là vì ta yêu quý muội muội mà lo danh tiết muội muội thôi…Tiểu Băng xinh đẹp bao người ước còn không được mà .. !

– Đại Băng ca ! người không nói sớm đi để ta tức chết đi được ! mà gia phụ cho ta và ca ca đi Thiên Trường học đạo !Ta vốn định khoe ca ca tin vui này …người tệ lắm khiến ta khóc khô nước mắt ..mặt mũi tèm lem hết rồi …

Nói rồi Nhược Băng đấm thùm thụp vào ngực nàng , đột nhiên Nhược Băng ngừng tay hỏi :

– Có cái gì đó khác lạ ? Đai Băng ca ca sao ngực người tự nhiên mềm mại thế..mọi lần ta đánh vào khác cơ …

Nàng nhìn xuông cổ áo mình ,mặt hơi đỏ giật mình “.thôi chết lúc đó ta quên không quấn ngực lại ..may của ta chưa to như Hoa tỷ ..không lộ hết rồi .” Khiết Băng vội chống lảng nàng hỏi :

– Ta nghe nói tu tiên ở núi thiên trường chỉ có nam nhân , thì nữ nhân chúng ta sao mà học hả Tiểu Băng ?

– Cái gì chúng ta nữ nhân ? chỉ Tiểu Băng nữ nhân thì sẽ giả nam trang để đi học …cha chỉ đồng ý cho ta đi khi có người khác đi cùng. Ta cũng nói với cha ta thất thân với ca ca rồi ..đời này kiếp này ..ta là thê tử của ca ca .Cha cũng nói ưng Đại Băng ca làm rể vì người anh tuấn , lại chăm chỉ ..Cha bảo chỉ cần Tiểu Băng và người đi học đạo tu tiên ..vài năm ta lớn sẽ tác thành cho chúng ta .

Khiết Băng nhăn mặt ,nghĩ thầm “.. hay cho muội muội ..ta cũng nữ nhi như muội .chúng ta chỉ có thể để người khác động phòng ..ta lấy cái gì mà làm muội thất thân ..Có chính ta xém chút nữa đã hương tan ngọc nát thì có …” Khiết Băng đang muốn về không để cho ai nữa nhận ra cặp nhũ phong thiếu nữ của mình đang phồng lên sau lớp vải áo bèn tính kế rút lui . Nàng nói :

– Ta cũng muốn học đạo tu tiên để mạnh mẽ hơn bảo vệ ta ,và muội muội …chúng ta về đi ..rồi tính ngày đi núi thiên trường .


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.