Cực Phẩm Vú Em

Q.2 – Chương 205 – Chẳng Chỗ Nào Thiếu Những Kẻ Bại Hoại. (P1)



Nghĩ đến tình hình chiến đấu ở tiền tuyến, Nguyệt Sư quay lại hét lớn một tiếng:

– Người đâu.

– Tiểu đoàn trưởng!

Một gã chiến sĩ Ngưu tộc ở phía sau Nguyệt Sư lên tiếng, đứng thẳng người lên nói:

– Có chuyện gì vậy? Tiểu đoàn trưởng?

Thú tộc chỉ phục tùng những người mạnh mẽ, mà Nguyệt Sư mạnh mẽ như thế nào thì ở đoàn 3 đã rõ như ban ngày. Hơn nữa đi theo Nguyệt Sư được nửa tháng, đội quân không chính quy của binh đoàn 3 cũng rất vui sướng. Trên mình mỗi người đều như là từ thời kì đồ đá tiến hóa đến thời kì đồ sắt. Bây giờ thành viên của binh đoàn 3 đều được trang bị đầy đủ, trong tay bọn họ là vũ khí mới toanh của nhân loại, thậm chí còn có người cầm vũ khí sáng loáng như gương.

Vì Nguyệt Sư không sợ Lôi điện của ma pháp sư nhân loại. Mà Hồ Mị Nhi người tình của Nguyệt Sư lại là một tế tư cường hãn làm cho người ta trở nên sôi sục. Dưới sự phối hợp này, trong những cuộc chiến quy mô nhỏ bọn họ chưa từng thất bại. Suốt nửa tháng, hình tượng của Nguyệt Sư cũng đã khắc sâu vào trong lòng tất cả mọi người trong binh đoàn.

– Ta đã dặn tìm vài huynh đệ Ưng tộc nhanh tay lẹ mắt trong binh đoàn, bây giờ đã tìm được mấy người thích hợp rồi?

Nguyệt Sư hỏi:

– Tốt nhất là có năng lực nhìn rõ trong bóng đêm.

– Báo cáo, chuyện này lão Ngưu tôi không biết, để tôi đi gọi lão Hồ Ly tới.

Chiến sĩ Ngưu tộc bỏ miếng thịt ngựa nướng trong tay xuống. Không có biện pháp, ngựa của nhân loại thì nhỏ hơn với đa số thú nhân. Nên trừ những con đặc biệt khỏe mạnh, những con khác chỉ có thể giết lấy thịt ăn, nếu không cũng quá lãng phí.

Thả miếng thịt ngựa xuống, chiến sĩ Ngưu tộc chạy vọt đi như điên.

Lão Hồ Ly trong miệng lão Ngưu chính là một lão già của Hồ Ly tộc đi theo quân đoàn. Lão là người phụ trách những việc vặt trong binh đoàn 3.

Một lát sau.

– Tiểu đoàn trưởng, ngài gọi tôi sao?

Lão Hồ Ly đi theo phía sau lão Ngưu, từ phía sau doanh trại chạy tới.

– Đúng! Lần trước bảo lão tìm vài huynh đệ Ưng tộc, có chọn được người thích hợp không?

Nguyệt Sư hỏi.

– Có, có mười nam tử trưởng thành của Ưng tộc, nhanh tay lẹ mắt, lại có năng lực nhìn rõ trong bóng tối, rất thích hợp với ý muốn của đoàn trưởng.

Lão Hồ Ly lên tiếng:

– Để tôi đi gọi bọn hắn qua đây.

– Ừm! Làm phiền lão!

Nguyệt Sư gật đầu, binh đoàn Ba là một đội quân không chính quy, Nguyệt Sư cũng không có khả năng huấn luyện bọn họ trong một khoảng thời gian ngắn được. Tuy Nguyệt Sư đã từng nghe Cao Lôi Hoa nói qua rất nhiều lần phương pháp huấn luyện một đội quân có kỷ luật nghiêm minh. Nhưng bây giờ hắn cũng không có thời gian để huấn luyện. Chỉ có thể dựa vào những phương pháp đơn giản, bố trí vài tiểu đội, rồi lại sắp xếp vài người phụ trách quản lý.

Không lâu sau, lão Hồ Ly dẫn mười người chiến sĩ Ưng tộc sau lưng có hai cánh đến.

– Tốt lắm!

Nguyệt Sư quan sát mười chiến sĩ Ưng tộc nói:

– Giao cho các ngươi một nhiệm vụ.

Nguyệt Sư cũng không nói những lời thừa thãi, trên chiến trường nhất định phải học được sự ngắn gọn:

– Bay lên không, tìm hiểu tình hình chiến đấu ở phía trước như thế nào. Chuyện này rất quan trọng với chúng ta. Còn nữa, phải còn sống trở về.

– Rõ! Đoàn trưởng!

Mười chiến sĩ Ưng tộc đồng thanh lên tiếng, vỗ cánh bay thẳng lên bầu trời đêm.

***********

Sau nửa canh giờ, mười chiến sĩ Ưng tộc đã đập cánh bay trở về, vừa bay vừa hét lên:

– Tiểu đoàn trưởng, không tốt lắm!

– Có chuyện gì?

Lòng Nguyệt Sư trầm xuống, cảm giác chẳng lành chợt nảy lên.

– Báo Tiểu đoàn trưởng, Thú Hoàng đã chết trận, quân đội Thú Nhân tộc đã bắt đầu rút lui.

Những Ưng nhân sau khi bay một vòng trên trời, đã đến bên cạnh Nguyệt Sư, thở hổn hển nói:

-Thú Hoàng…Thú Hoàng xông lên phía trước, bị một ma pháp khổng lồ của ma pháp sư nhân loại đánh chết. Bây giờ ngay cả thi thể cũng không còn. Các huynh đệ thú nhân ở phía trước đã bắt đầu rút lui về phía sau dưới sự chỉ huy của những người thủ lĩnh.

– Quả nhiên là vậy!

Nguyệt Sư khẽ thở ra một hơi.

– Tiểu đoàn trưởng, tôi còn phát hiện một nhánh quân khoảng chừng ba nghìn Hổ nhân đang rút lui về phía chúng ta. Bọn họ là quân đội của gia tộc Thú Hoàng.

Một người thiếu niên Ưng tộc ở giữa nói.

– Rút lui về phía chúng ta à! Được rồi, nếu như có thể được thì cố gắng sắp xếp cho bọn họ.

Nguyệt Sư khẽ thở dài:

– Lương thực của chúng ta còn đủ không?

– Việc này tiểu đoàn trưởng cứ yên tâm!

Lão Hồ Ly ở một phía xông ra cười hì hì, hắn khoe khang chìa ra mười ngón tay. Trên mười ngón tay hắn lại đeo mười cái nhẫn hết sức tinh xảo và lộng lẫy.

Nguyệt Sư nhướng mày, trên những cái nhẫn có chút ma lực dao động. Hắn liền nhận ra đây đều là nhẫn không gian.

– Nhân loại đúng là giàu có.

Lão Hồ Ly liếm liếm môi nói:

– Đây là nhẫn không gian mà sau khi chúng ta thắng lợi đã tìm được trên người nhân loại. Bên trong mỗi cái nhẫn đều có đủ thực vật cho một vạn chiến sĩ Dã Trư tộc ăn trong một tháng. Nhân loại chỉ có một tiểu đội mà mang theo nhiều thực vật, giống như bọn họ xem chiến tranh là một cuộc dạo chơi vậy.

Chiến sĩ Dã Trư là một chủng tộc ăn uống mạnh nhất trong Thú Nhân tộc. Nói cách khác thì những thực vật nơi đây cũng đủ cho binh đoàn 3 của Nguyệt Sư cầm cự được hơn một năm. Nguyệt Sư thầm nghĩ, sau đó hài lòng gật đầu.

– Làm rất tốt, chú Cát Bố Đề.

Nguyệt Sư quay sang cười với lão Hồ Ly, Cát Bố Đề là tên của lão.

– Cảm ơn lời khen, tiểu đoàn trưởng.

Lão Hồ Ly cười khà khà. Sau đó vén tay áo của mình lên, lộ ra sáu cái vòng tay không gian:

– Trong sáu cái này, còn có thực vật nhiều hơn mười không gian giới chỉ nữa.

– Nếu như vậy, sắp xếp những chiến sĩ đang rút về sẽ không còn vấn đề gì rồi.

Nguyệt Sư khẽ thở dài một cái.

– Tuyệt đối không có vấn đề.

Lão Hồ Ly cười khà khà.

– Được rồi! Khi nào bọn họ chạy đến đây, lúc đó chú cứ thu xếp cho bọn họ.

Nguyệt Sư nói với lão Hồ Ly.

– Có lẽ sáng sớm ngày mai sẽ chạy đến!

Một chiến sĩ Ưng nhân nói.

– Tiểu đoàn trưởng cứ yên tâm! Tất cả mọi việc cứ giao cho tôi.

Lão Hồ Ly khẽ lên tiếng.

*********

Sáng sớm hôm sau, Nguyệt Sư đang ôm Hồ Mị Nhi ngủ say lại bị những âm thanh ầm ĩ náo loạn đánh thức.

– Chuyện gì mà ầm ĩ vậy?

Nguyệt Sư dụi dụi mắt, nhìn về phía ồn ào bên ngoài. Sau đó hắn nhìn thấy những người binh đoàn 3 của mình đang tranh cãi ầm ĩ với một số người khác. Nhìn kỹ lại, cãi nhau với binh đoàn 3 chính là những binh sĩ của đội quân Hổ tộc rút lui mà ngày hôm qua những chiến sĩ Ưng tộc đã nhìn thấy. Bởi vì trên trán của bọn họ có một chữ “Vương” rất rõ ràng.

Chẳng qua lúc này bọn họ đang phát sinh tranh chấp với những binh sĩ binh đoàn 3 của Nguyệt Sư.

– Chuyện gì xảy ra?

Nguyệt Sư nhíu mày, nhấc hai cây kiếm còn to hơn người mình chạy thẳng đến chỗ đang tranh cãi ầm ĩ.

– Tiểu đoàn trưởng! Đây là thú nhân từ tiền tuyến chạy về.

Người đàn ông to lớn mạnh mẽ đang tranh chấp với Hổ nhân là lão Ngưu chiến sĩ của Ngưu tộc thủ hạ của Nguyệt Sư.

– Ngươi chính là đoàn trưởng binh đoàn 3 sao?

Một Hổ nhân thân hình cường tráng nhìn Nguyệt Sư từ trên xuống dưới. Trong mắt hắn không khỏi hiện lên vẻ khinh thường. Đối với thú nhân, thì một đứa trẻ con đối với bọn họ chẳng có gì đáng chú ý.

– Đúng vậy!

Nguyệt Sư lạnh lùng lên tiếng. Thấy giọng nói Hổ nhân không tốt đẹp gì, tất nhiên Nguyệt Sư cũng chẳng thèm nể mặt nể mũi gì hắn. Cha từng nói, người ta đối đãi với mình thế nào, mình cũng phải đối với người ta như vậy! Không cần dùng vẻ mặt nhiệt huyết để thuận theo vào cái mông lạnh của người khác. Cũng giống như vậy, mình như thế nào với người ta, thì người ta sẽ như vậy đối với mình:

– Vì sao các ngươi lại tranh chấp với người của ta?

– Không có gì cả, chúng ta chỉ cần các ngươi cung cấp cho một chút thực vật, dù sao những chiến sĩ của chúng ta cũng quá đói rồi!

Hổ nhân nhún vai nói.

Nguyệt Sư chuyển mắt nhìn lão Ngưu:

– Lão Ngưu, lão Hồ Ly đâu? Ngày hôm qua không phải ta đã nói phải đưa cho bọn họ một chút thực vật sao?

– Đoàn trưởng, tôi ở đây!

Lão Hồ Ly chen từ trong đám người ra.

– Sao không lấy thực vật cho bọn họ?

Nguyệt Sư nghi hoặc nhìn lão Hồ Ly. Nguyệt Sư cũng hiểu rõ tính tình của lão Hồ Ly, với tính cách của lão dù có đào sâu ba tấc cũng chẳng bỏ ra một đồng nào, nhưng tuyệt đối không phải loại người ky bo trong những chuyện lớn.

– Không phải chúng ta không cho.

Lão Hồ Ly nhìn tên Hổ nhân một cái:

– Tôi đã cho bọn họ một cái nhẫn không gian rồi. Họ chỉ hơn ba nghìn người, một cái nhẫn không gian cũng đủ cho bọn họ no đủ để trở về!

Nguyệt Sư nhíu mày:

– Vậy sao còn phát sinh tranh chấp?

– Tiểu đoàn trưởng! Là bọn họ muốn cướp toàn bộ nhẫn không gian.

Lão Hồ Ly có chút oan ức nói với Nguyệt Sư:

– Tôi không cho, bọn họ lại muốn cướp!

– Phải vậy không?

Nguyệt Sư quay đầu lại lạnh lùng nhìn ba nghìn Hổ nhân.

– Chuyện này thì thế nào chứ?

Hổ nhân cũng không phủ nhận:

– Nhiều thực vật như vậy ở trong tay một đám tạp quân, cũng chỉ lãng phí mà thôi, không bằng đưa cho Hổ nhân tinh nhuệ chúng ta.

– Không biết xấu hổ!

Giọng nói Nguyệt Sư trở nên lạnh lẽo:

– Thực vật này là binh đoàn 3 chúng ta vất vả cực nhọc cướp được trên tay của nhân loại, cho các ngươi một cái đã tốt lắm rồi. Các ngươi có thể rời đi.

– Các ngươi cướp được từ trên tay của nhân loại sao? Ha ha! Ngươi chọc ta cười chết mất!

Hổ nhân kia cười ha hả lên:

– Dựa vào đội quân rác rưởi của các ngươi sao? Thôi được! Các ngươi không đưa ra, ta sẽ cướp!

Nói xong, chiến sĩ Hổ nhân nhấc chân muốn đi về phía lão Hồ Ly.

“Keng!” Một tiếng, khi Hổ nhân đi được một bước, hai cây kiếm cực lớn xuất hiện ngay trước mặt hắn!

Mồ hôi lạnh từ trên trán Hổ nhân chảy xuống. Hắn quay đầu lại nhìn Nguyệt Sư.

Hai cây kiếm, là Nguyệt Sư rút ra.

– Giỏi thì ngươi bước thêm một bước nữa coi.

Nguyệt Sư cười lạnh:

– Mẹ nó, ngươi dám tiến lên một bước, ta sẽ cho ngươi trở về trong vòng tay Thú thần.

– Ngươi dám!

Chiến sĩ Hổ nhân dừng chân lại, nhưng vẫn ra vẻ anh hùng, quay đầu lại nhìn Nguyệt Sư một cách hung tợn.

– Dám hay không, ngươi cứ thử sẽ biết.

Nguyệt Sư cười lạnh một tiếng, nhìn chiến sĩ Hổ nhân:

– Ngươi thử đi lên trước một bước nữa coi.

Sau khi Hổ nhân nghe thấy câu nói của Nguyệt Sư, vẻ mặt trở nên tái xanh. Hắn giơ chân lên nhưng lại không dám hạ xuống. Hắn rất kinh ngạc khi nhìn thấy một luồng sát ý nồng đậm trong mắt tên đoàn trưởng thiếu niên.

Từ đôi mắt màu vàng của Nguyệt Sư hắn có một cảm giác nếu hắn dám bước về phía trước một bước nữa, thì hai cây kiếm lớn kia sẽ không chút do dự chém thẳng xuống đầu! Hắn dám bước thêm một bước, thì người thanh niên này chắc chắn sẽ giết chết mình!

– Không ai được sỉ nhục chiến sĩ của ta. Vì bọn họ là những dũng sĩ mạnh mẽ nhất. So với những tên khốn trốn chạy từ tiền tuyến trở về rồi diễu võ dương oai trước mặt tộc nhân của mình như các ngươi, thì khác xa.

Cả người Nguyệt Sư tỏa ra một luồng sát ý lạnh lẽo.

Sau đó Nguyệt Sư cũng chẳng thèm nhìn tên Hổ nhân, mà chậm rãi đi về phía sau:

– Lão Hồ Ly! Bây giờ đừng nói đến thực vật của một cái nhẫn, mà một sợi lông cũng không cho bọn hắn. Giữ thực vật của chúng ta lại để cấp cho chiến sĩ. Chúng ta không đem mồ hôi xương máu của mình ném cho bọn rác rưởi không biết tốt xấu này được.

Nguyệt Sư nói với lão Hồ Ly, đối với bằng hữu của mình Nguyệt Sư tuyệt đối sẽ dùng lễ để đối đãi. Nhưng giống như nhóm Hổ nhân này còn muốn thực vật sao? Không chém chết bọn họ thì may mắn lắm rồi. Đi theo bên cạnh Cao Lôi Hoa, hắn đã được chân truyền tính bênh vực người mình Cao Lôi Hoa.

– Thú thần cho chúng ta tình yêu thương đồng loại, nhưng cũng đừng để nó làm chúng ta mềm yếu.

Nguyệt Sư quét ánh mắt qua đám Hổ nhân:

– Bây giờ, các ngươi cút đi. Cũng đừng hi vọng chúng ta viện trợ cho các ngươi, cho dù chỉ là một chút!

Nhìn Nguyệt Sư trước mặt, những người Hổ nhân cảm thấy thân thể nặng nề, một cỗ áp lực khó hiểu dồn ép lên người bọn họ, làm cho bọn họ không dám hít thở mạnh. Mắt bọn họ dán chặt bóng lưng Nguyệt Sư, từ trên người tên chàng trai bé nhỏ này, bọn họ lại cảm nhận được một cỗ khí phách. Tuy rất hoang đường, nhưng thật sự là một cỗ khí phách làm cho bọn họ cảm thấy hít thở có chút khó khăn.

Nguyệt Sư cười lạnh nhìn đội Hổ nhân. Hắn có dòng máu Thú Hoàng, trời sinh đã là Thú Hoàng. Nói cách khác hắn là loại người trời sinh có khí phách vương giả. Bởi vì hắn có tư cách vương giả.

– Báo cáo! Tiểu đoàn trưởng!

Lúc này, vài Ưng nhân được Nguyệt Sư phái đi quan sát tình hình quân địch đã bay đến:

– Phát hiện truy binh của nhân loại đang đuổi tới ở phía sau,!

– Nhanh vậy sao!

Nguyệt Sư nhíu mày:

– Địch nhân có nhân số bao nhiêu? Binh chủng gì?

– Rất nhiều! Đếm không xuể!

Mấy Ưng nhân vội nói:

– Nhìn qua đều là kỵ binh, rất rồi loạn. Không nhìn rõ bọn họ còn binh chủng nào khác không.

– Được rồi!

Nguyệt Sư nhíu mày, sau đó quay đầu lại nhìn ba nghìn Hổ nhân, dùng một giọng khàn khàn nói với bọn họ:

– Bây giờ, ta cho các ngươi hai sự lựa chọn. Một, ta cho các ngươi thực vật, rồi mang theo nó mà tiếp tục làm những tên lính đào ngũ; Hai, các ngươi ở lại theo ta quyết chiến một trận với nhân loại để bảo vệ đất đai của chúng ta… ….


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.