Bí mật của tình yêu

Chương 9



Nếu ai đó hỏi rằng tôi mất em như nào? Tôi sẽ quay đi và không bao giờ nhìn lại. Nhưng nếu ai đó hỏi tôi rằng đã yêu em như nào? Thì tôi sẽ ngồi xuống và kể lại. Từng chút…. Từng chút một…

– ưmm… Của chồng đấy – Em nói mà mặt ửng hồng. Tôi nhận ra rõ cái sự ngượng ngùng của em khi ấy. Đơn giản lắm. Lần đầu tiên của em mà…

Thế rồi tôi với em hòa làm một. Khi tôi tiến vào cũng là lúc em nén tiếng nấc ở cổ họng. Chắc là đau lắm… Nhìn em vậy tôi lại không nỡ… Nhưng em… Một lần nữa kéo tôi xuống…

– vợ không sao đâu…

Những ngón tay lại đan vào nhau… Nhịp thở cũng vì thế mà đứt quãng. Tôi luồn sâu những ngón tay vào mái tóc của em hít hà cái mùi thơm nhè nhẹ ấy. Và đó cũng là thói quen của tôi mỗi khi gần em… Cô gái đặc biệt nhất tôi từng gặp…
Nằm xuống cạnh em. Chắc em mệt nên gối đầu vào tay tôi ngủ ngon lành. Đợi em vào giấc tôi đi tắm qua. gọt vài quả táo rồi xem tivi. 4h chiều em dậy. Chẳng biết lấy đâu ra bộ đồ nỉ của tôi. Nhìn cái dáng đi của em làm tôi bật cười. Em thì cứ nhăn mặt dứ dứ nắm đấm. À quên. Còn cái ga giường nữa. Thay cái mới quá. Tôi lên phòng gấp cái ga giường lại rồi xuống phòng vệ sinh đợi em mở cửa. Em vừa mở cửa ra là tôi sốc em lên hai tay luôn. Đưa em ra ghế ngồi mà em cứ cười ngượng… Hôn nhẹ vào môi em và đặt xuống ghế…

– Ăn táo này…
– Vâng…
Cuộc sống đơn giản chỉ cần có vậy thôi. Giá mà… Ừm… Giá mà…
– Chồng ơi.. – đang suy nghĩ thì em gọi
– ơi vợ…
– Chồng phải dạ chứ
– À.. À… Dạ…
– Hihi… Chồng đừng rời xa vợ nhé!!
– không bao giờ…

Những ngày sau đó tình cảm của tôi và em lại sang một trang mới….
Đôi khi tôi nghĩ. Cuộc đời. Đôi khi là những từ nếu. Ví dụ như nếu bạn không làm điều này thì sẽ ra sao? Thế đấy… Còn với tôi… Nếu như tôi không quen em thì có lẽ cái mặc cảm tội lỗi này sẽ không bao giờ khiến tôi phải suy nghĩ. Em là một cô gái mạnh mẽ trong công việc nhưng trong tình cảm thì lại đối nghịch hoàn toàn. Em gần như lụy tôi hơn. Tôi nhận thức được điều ấy nên nhiều hơn một lần tôi đã phải nắm chặt tay em và bảo rằng.

– Hãy cứ là vợ. mạnh mẽ như trước. Đừng bao giờ cho chồng cảm thấy vợ yếu đuối. Chồng sẽ hư đấy…

Nhưng đâu lại vào đấy. Em đối với tôi không chỉ là tình yêu đơn thuần. Đó còn là tình thương mù quáng. Vậy mà ngày sau ấy tôi lại nhận ra tình cảm của mình dành cho chị không vơi bớt đi chút nào. Tôi Có quá sai lầm không? Chẳng ai là người khơi dậy nhưng ai cũng hiểu…. Phải bắt đầu như nào nhỉ?

À… ghen… Hmm… Con người khi ghen là họ đã yêu. Vì yêu nên mới ghen là chuyện thường ở huyện thôi. Ai chẳng vậy. Từ ngày cái ông anh kia về nhà tôi ra mắt thì ánh mắt tôi và chị gần như không còn dùng để nhìn nhau nữa. Tôi cố gắng toàn bộ thời gian ở nhà là ở trên phòng để tránh mặt chị. Cũng có thể là tôi đang ghen nhỉ. Nhưng tôi không muốn gặp chị. Một cái gì đó bực bội trong tôi. Trong mơ chị gọi tên tôi nhưng rồi lại đưa một người về ra mắt. Tôi chẳng hiểu chị đang nghĩ gì nữa. Muốn tránh tôi thì đâu cần làm vậy. À quên chị tôi đến tuổi lấy chồng rồi mà…
Một buổi chiều. Hôm nay tôi được nghỉ học thêm… Chị cũng ở nhà. Đang ở trên phòng làm bài tập thì tôi nghe tiếng xe máy. Không phải em mà là anh chàng hôm tết. Tôi thở dài. Gấp quyển vở lại và đi ra ngoài.

– chào em – tiếng anh chàng chào tôi khi thấy tôi đi qua

– vầng. Chào anh – tôi không nhìn. Leo lên con xe và đi thẳng ra ngoài… Tôi cứ đi vòng vòng vô định. Đi theo cảm giác lạ lẫm từ cánh tay sau những ngày phải bó bột. Chẳng biết là bao lâu nay như nào. Nhưng điểm dừng cuối của tôi là ở gần nhà em. Có lẽ em đi học chưa về. Ngôi nhà đóng cửa im lìm. Tôi phi xe ra bờ hồ. Dựng xe rồi đứng sát lan can cái đoạn ít người qua lại. Hít một hơi dài. Đâu đó là tiếng lạch cạch của mấy ông lão ngồi đánh cờ… Trời cũng chuyển sang gam màu lạnh…
– Tối rồi… – Tôi tự nhủ… – Về thôi…
Về đến nhà. Tôi thấy chị đứng ở cổng ngóng ai đó. Có lẽ chẳng phải tôi. Tôi đi vào. Dựng xe. Và đi vào nhà cứ như một cỗ máy đã được lập trình sẵn vậy… Chắc vừa kịp lúc anh ta về… Tôi cười khẩy…
Cơn đói bắt đầu đến. Tôi vào bếp thì thấy mâm cơm đã hơi nguội…. Chả lẽ… Chị đợi tôi… Suy nghĩ thì nhiều lắm nhưng cơn tức trong tôi vẫn còn. Đang định ỏm gói mì ăn thì có tiếng nói của chị

– Ăn… cơm đi…

Câu nói ngắt ngứ của chị làm tôi giật mình. Lâu lắm rồi tôi mới lại được nghe chất giọng ngọt ngào từ đôi môi ấy. Cơn bực bội trong tôi như dịu xuống. Nhưng vẫn chưa đủ làm tôi dừng lại cái suy nghĩ trốn tránh chị. Tôi đang ghen mà… Dù có là gì của nhau đâu…

– Em không đói. Chị ăn đi…

Tôi thấy chị thoáng chững lại. Tôi làm chị buồn sao? Chẳng phải chị đã có người khác còn gì? Nhiều lắm… Nhiều hơn một câu hỏi tôi vẫn tự đặt ra cho mình mỗi lần thấy chị như vậy… Tôi đi thẳng lên phòng thì một lần nữa lại là chị…

– Khoa…

dừng lại một chút rồi tôi đi tiếp…
Trời tháng ba. Thời tiết ấm dần theo thời gian… Tôi leo lên sân thượng. Như mọi lần. Một bao thuốc và tựa lưng vào tường suy nghĩ. Mông lung lắm. Bỗng tôi nghe thấy tiếng bật điện từ phía lan can phòng chị. Nhỏ thôi… Tôi cúi xuống nhìn… Chị đang chống tay vào lan can… Thở dài… nhìn lên bầu trời… Tôi cứ nhìn chị… Bất chợt chị nhìn lên phía tôi… Hai ánh mắt chạm nhau… Cứ như vậy… Tôi không muốn dừng lại… Tôi thấy ánh mắt chị hơi hoen đỏ… Chẳng suy nghĩ nhiều… Tôi nhảy xuống… Chạy về phía phòng chị… Chị nhìn tôi ngạc nhiên khi tôi đứng trước mặt… Chẳng suy nghĩ nhiều tôi lao về phía chị… Ôm chặt… Chị ngỡ ngàng… Rồi cũng ôm chặt lại… Tôi đẩy chị ra… Hôn nhẹ vào môi chị… Không có sự chống cự… Tôi hôn sâu hơn… Lùa cái lưỡi vào trong… Chị bắt đầu đáp lại… Tay luồn qua eo tôi… Ôm chặt… Hơi thở cả hai càng ngày càng gấp gáp. Cái áo của chị đã bị tôi nhanh tay kéo lên. Tôi đẩy chị ngã xuống giường. Nhanh chóng đè lên rồi hôn vào đó. Chị rên nhẹ… Mọi thứ cứ đi xa… Xa hơn… Rồi cái hành trình luẩn quẩn ấy bắt đầu… Chị cố nén tiếng rên bằng cái cắn môi. Tay bấu chặt vào lưng tôi… Chẳng thấy đau gì cả… Tôi nhịp nhanh hơn… Chị bật ra tiếng rên khẽ…

– A… Anh…

Tôi nghe rõ tiếng anh. Mặc dù rất nhỏ của chị. Tôi hăng hơn… Và điều gì cũng phải đến…

Tôi nằm xuống cạnh chị… Thò tay cho chị gối đầu… Chị thở đều rồi chìm vào giấc ngủ… Tôi suy nghĩ một lúc rồi cũng chìm vào giấc ngủ… Tôi sẽ phải làm gì cho những ngày về sau đây? Còn em nữa?

Nửa đêm tỉnh giấc vì có cái gì đó nhột nhột ở má… Hóa ra là chị đang hôn tôi… Tôi mở mắt… Nhưng trong cái bóng tối ấy chắc chị chưa nhận ra tôi tỉnh… Tay chị vòng qua eo tôi… Áp sát… Tôi cảm nhận được cái hơi thở thơm tho của chị… Nhẹ nhàng gấp cái tay chị đang gối vào. Khuôn mặt chị sát lại hơn. Chị giật mình vì biết tôi tỉnh… Đầu chị hơi ngửa lại phía sau…

– bắt quả tang nhé… Lợi dụng à? – tôi đùa
– lợi dụng gì?
– tự biết…
– không biết…

Mấy câu trả lời không đầu không đuôi làm tôi và chị cùng cười. Bỗng chị nói…
– Mình như thế này là sao?
– …. – im lặng. Tôi không trả lời… Là loạn luân chứ còn gì nữa…
– nghịch lý – Chị tiếp tục…
Không để chị nói thêm câu nào nữa. Tôi kéo chị lại gần. Nhận ra chị đang khóc. Giọt nước mắt rơi xuống cánh tay tôi…
– Em xin lỗi…
– còn là chị em nữa sao?
Lại một lần nữa tôi chững lại…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.