Bí mật của tình yêu

Chương 8



– Anh đã hứa gì với em rồi? Sao anh lại làm thế? Mọi chuyện không như anh nghĩ đâu…
– Tôi đã hứa gì à? Tôi hứa sẽ bên cạnh em chứ tôi không hứa sẽ nhìn em hạnh phúc bên người khác trong khi em vẫn nói yêu tôi.
Có ai đã từng như tôi không? Cái cảm giác nhận ra chỉ có một mình tự vẽ ra cái khung cảnh hạnh phúc
Tôi định nói thêm thì em ngắt lời
– Anh sai rồi…. Đó là anh trai ruột của em… Không phải như anh nghĩ đâu
Tôi đứng hình. Từ ngày xưa tới giờ tôi mới là người bỏ người khác chứ chưa ai bỏ tôi cả. Nhỏ là người đầu tiên. Và có lẽ điều này làm tôi trở nên đa nghi hơn…
– Em nói gì?
– Đấy là anh trai ruột của em
Tôi nghe rõ mồn một. Tôi không biết nên làm gì cả. Tôi đứng im nhìn nhỏ. Tôi biết tôi sai nhưng nhận lỗi thì lại quá khó. Câu xin lỗi với tôi lúc này như một liều thuốc độc…
– Anh đã hiểu chưa? – Em vẫn nhìn tôi như vậy…
– Ừm… Tôi.. Tôi…
Tôi bí nên cứ ngó linh tinh. Kiếm một câu trả lời tốt nhất cho câu hỏi này…
– Anh còn muốn chia tay nữa không? – Em tiếp tục hỏi…
– à… Ừm…
– Có hay không? – Em nhắc lại…
– Không… Anh xin lỗi… – Câu nói ấy cuối cùng tôi cũng nói ra được… Nhẹ lòng…
Hít một hơi dài. Tôi nhìn em… Giờ mới nhớ em không biết nhà tôi. Đi chơi với nhau bao nhiêu lần Nhưng chưa một lần tôi đưa em về nhà mình. Mọi thứ chỉ kết thúc bằng một nụ hôn nhẹ cách cái cửa nhà em một đoạn…
– Sao biết nhà anh vậy?
– bạn anh chỉ? – Em thản nhiên
– bạn nào? – tôi ngạc nhiên
– cái anh hôm trước đưa anh đi uống cafe ấy…
Lại là nó. Hẳn nào hôm nay mất tăm. Tôi đang suy nghĩ thì em lại gần hơn. Chạm vào cái tay bó bột…
– Anh ngã đau không? Em xin lỗi… – rưng rưng
– Ừm. Không sao đâu. Gãy xương ống nhanh khỏi mà
Kể ra thì cũng may. Người ta ngã thì bị gãy xương khủy tay nhưng tôi ngã thì lại bị gãy xương cẳng tay. Thế nên khỏi là không bị tật…
– Ừm quên. Vào nhà đi…
– Em phải về luôn đây. Muộn rồi.. Bố mẹ em… – Em nói ngập ngừng..
– À.. Ừ… Em về đi…
Chia tay em xong tôi đứng ngóng mãi đến khi cái bóng khuất dần tôi mới vào. Một lúc sau chị về. Mặt nhìn khó chịu. Chắc do công việc.
– Chị sao thế? – tôi hỏi
– không sao. Lên nhà đi chị nấu cơm – Chị không nhìn tay vẫn làm
– để em phụ – tôi nói tiếp
– không cần mà. Lên nhà đi. Vướng – Chị to tiếng
Vậy là lại lên nhà…
Hôm sau vẫn đi học như thường. Chiều nó lại sang. Tôi gằm gè
– thằng cờ hó
Đang định chửi tiếp thì em vào nên tôi im luôn.
– chửi gì? – nó nheo mắt nhìn tôi
– mày đợi đấy… – tôi lườm nó
– trả ơn tao tốt gớm… – nó lèm bèm
Em sang cứ ngó ngó làm tôi bật cười…
– định ăn trộm gì thế?
– còn ai ở nhà không anh? – Em hồn nhiên hỏi
– không. Chị anh đi làm chưa về…
– Ừm…
– Sao lại sang đây? Không sợ bố mẹ biết à? – tôi ngạc nhiên
– không. Hihi
– thôi. Anh chị diễn tiếp nhé. Tôi bận nhiệm vụ mới rồi. Tôi về đây – nó vừa gặm quả táo vừa nói…
– Ờ. Biến. Không tiễn
– Em chào anh… – Em cười ngượng
– mình bằng tuổi nhau mà. Bạn bè được rồi – Nó nói xong mất hút…
Em thì cười xong quay sang tôi nhìn. Giây phút đó tôi lại được đắm chìm trong ánh mắt ấy. Ánh mắt tôi đã phải chờ đợi bao ngày. Ánh mắt để tôi có thêm động lực học hành hay ánh mắt để tôi có thêm hy vọng. Tôi nhìn em lâu lắm. Em cắn môi. Cái vẻ mặt ấy làm tôi tưởng tượng ra bảo nhiêu điều sai lệch. Bất ngờ em luồn một tay qua eo phải tôi. Khép mình vào đó. Ôm chặt…
– Em nhớ anh lắm. Anh có biết không?
Tôi cũng nhớ em mà. Nỗi buồn luôn đi kèm với nỗi nhớ. Ai nói xa nhau nhưng vẫn vui thì có lẽ họ là người hạnh phúc. Còn tôi chỉ muốn được ở gần em mỗi ngày mỗi giờ phút. Mà kể cả chỉ là vài giây ngắn ngủi tôi vẫn chấp nhận. Vì chỉ ở gần em tôi mới cảm thấy mình không cô độc, trưởng thành hơn và hơn hết tôi được là chính bản thân mình. Khẽ đẩy em ra tôi hôn nhẹ vào đôi môi hồng ấy. Không biết là bao nhiêu lần hay bao lâu nhưng kể cả cho đến bây giờ. Mỗi lần nghĩ về đôi môi ấy. Nụ hôn vụng về ấy là tôi lại nhớ đến vị đường ngọt ngào…
– Anh yêu em…
– Em cũng vậy. Mình cùng cố gắng anh nhé…
– Ừm. – tôi cười xong lại cúi xuống hôn em…
Kéo em ra ghế. Em lại rúc vào tôi. Tựa đầu vào vai. Em nói vậy là để cho ấm. Tôi cười.
– nghiện còn ngại…
– thích nghiện không? – Em đẩy nhẹ. Nhưng tôi nhanh tay kéo lại…
– không mà….
Nhưng tôi không biết nên cảm ơn hay trách cái tay gãy này nữa. Nó giúp tôi tìm lại em Nhưng lại không cho tôi tiếp tục làm gì với em ngoài hôn cả. Tiếc thật. Em thấy mặt tôi buồn buồn thì hình là hiểu vấn đề luôn. Em Thì thầm..
– khỏi nhanh đi… – nói xong em nháy mắt một cái làm tôi cứ ngơ ngơ… – mà anh có nhớ cần phải làm gì nữa không?
– Làm gì? – tôi ngạc nhiên
– đi xin lỗi… – Em nghiêm mặt
– À à… – tôi gật gù
Vậy là ngay hôm sau tôi chính thức gặp anh rể tương lai. Ngại, ngượng vì cái tội trẻ trâu. May mà hắn dễ tính chứ không thì tôi lại có thêm một người phản đối… Hôm đấy đi ăn. Hắn mời rượu làm tôi chẳng dám uống vì bị em lườm… Nhất quyết là
– khi nào khỏi mới cho uống
Nguyên văn câu nói của em đấy.
Từ sau hôm đó, tôi và em lại yêu. Tôi cũng dần có lại những ngày tháng êm đềm. Không nhắn tin nhiều nhưng tôi tin tưởng vào em. Mặc dù Vẫn lo lắng lắm chứ. Thỉnh thoảng em lại trốn sang nhà tôi và tôi thì lại được thêm những nụ hôn ngọt ngào…
Nhưng… Lại là nhưng. Giá mà cuộc sống không có từ nhưng hay ít nhất cuộc đời của tôi không xuất hiện từ này.
Hôm ấy tôi vẫn nhớ đó là một ngày giữa tháng một. Lại sắp tết rồi.
Nhưng tôi thấy không khí vẫn bình thường quá. Tết bây giờ chẳng như xưa. Cái ngày còn nghèo khó thì cứ đến tết mới có bánh kẹo để ăn. Lũ trẻ trong xóm cũ toàn rủ nhau đi bộ xem pháo hoa rồi nhặt cái tàn pháo về đốt. Cháy đẹp phết.
Miên man mất rồi. Trở lại nhé.
Lại sắp tết rồi. Chị hình như bận bị nên nhiều hôm tôi toàn gọi nó với ny nó sang nấu cơm ăn. Mà kể ra từ ngày chị có thái độ khó chịu với tôi đến hôm nay thì vẫn chưa có gì thuyên giảm. Chị im lặng hơn. Ấy vậy mà ngày ấy tôi có nghĩ tới đâu. Việc nhớ em đã chiếm gần như hết toàn bộ thời gian của tôi rồi… Tối ấy chị về nhà trong tình trạng say bí tỉ. Mà cái tay tôi thì gãy một rồi. Sức đâu ra mà bê chị lên phòng. Nên thôi để tạm ở ghế. Lấy cái khăn ấm lau qua mặt với chân tay chị rồi kéo cái chăn xuống đắp. Để một cốc nước ở bàn và bật đèn ngủ đủ để nhìn thấy. Định lên phòng ngủ mà sợ chị đêm lạnh nên tôi lấy cái chăn ra ghế khác ngồi xem tivi. Đằng nào mai cũng chủ nhật. Vừa xem vừa lấy bao thuốc ra hút. Tôi chẳng nhớ xem phim gì nữa. Nhưng cũng Khá kịch tính. Đang nhập tâm thì tôi nghe tiếng chị…
– Khoa…
– Sao chị… -tôi trả lời theo quán tính… Nhưng rồi lại im lặng. Tôi gọi lại chị thì cũng không có tiếng trả lời. Chắc chị mơ. Nhưng mơ cái gì mà gọi tên tôi nhỉ? Thế là bao nhiêu suy nghĩ lại hiện ra trong tôi.lẽ nào…
Tôi quay lại nhìn chị. Con người đã làm tôi đi quá giới hạn tưởng chừng như đã quên thì giờ đây lại làm tôi phải suy nghĩ… Nghịch lý quá…
Mấy ngày sau đó, tôi đã phải so sánh giữa chị và em. Dù không chắc chắn về chị nhưng tôi vẫn lấy em ra để so sánh. Hai con người. Một thì bị gia đình phản đối. Một thì bị toàn xã hội phản đối. Dù gì thì vẫn phải chui lủi để yêu…
Rồi tết cũng đến. Ông bố tôi cũng về. Ba bố con lại cùng nhau đón tết. Nhưng sáng hôm mùng hai có một anh vào nhà chơi. Anh ta nói là bạn của chị. Tôi hiểu rằng Chỉ có thể là ra mắt thôi. Tôi nhìn chị. Hụt hẫng. Thất vọng. Chẳng biết có kèm theo cảm giác gì không nhưng tôi thấy khó chịu lắm. Chị cũng nhìn lại. Tôi rời khỏi ánh mắt ấy rồi đi lên phòng vệ cho ông bố gọi suốt cả buổi trưa tôi cũng không thèm xuống. Rồi tôi cũng chìm vào giấc ngủ
Chiều tỉnh dậy vì thèm thuốc. Tôi cố leo lên cái mái thượng để ngồi làm một điếu. Khi buồn người ta chỉ muốn ở một mình và tôi cũng vậy. Cái hơi thuốc làm người tôi nhẹ đi. Cảm giác phê là tất cả những gì tôi nhận lại… Secret love… Tôi sẽ bắt đầu như thế nào đây? Tôi sẽ phải làm gì đây? Hàng vạn câu hỏi trong đầu tôi lúc ấy. Khó khăn…
Rồi cái tết cũng qua. Trở lại với em mà tôi cứ nghĩ về chị. Nhiều lúc đi cạn em là tôi lại tưởng tượng ra chị. Tôi tham lam quá chăng? Có lẽ tôi sẽ bắt đầu lại với em và một lần nữa tôi sẽ phải tránh xa chị.
Ngày tháng lại trôi qua. Tôi im lặng và chị cũng vậy. Chẳng ai nói với ai điều gì. Đôi khi tôi thấy áp lực về điều đó. Tay tôi cũng đã khỏi. Xe đã sửa nên không cần phải làm phiền chị nữa. Em thỉnh thoảng vẫn sang nhà. Vẫn dừng lại ở nụ hôn. Tôi chưa bao giờ đi quá.
Rồi lại sang tháng ba. Tình cảm giữa em và tôi vẫn vậy. Em vẫn đáng yêu như ngày đầu tiên tôi gặp. Hôm ấy trời mưa khi tôi đèo em đi chơi. Cả hai cùng ướt đến lạnh run người. Đưa em về nhà tôi bật nóng lạnh đưa em bộ quần áo thể thao rồi đẩy em vào trước. Em tắm xong run lập cập. Tôi lấy cái chăn mỏng cho em cuốn và kéo lên phòng rồi mới xuống tắm. Tắm xong tôi lao thẳng lên giường ôm em. Nhìn em giãy giụa làm tôi buồn cười. Rồi mọi thứ cũng chậm lại. Tôi nhìn em. Cúi xuống từ từ. Em đáp lại. Tôi cúi xuống hôn vào cổ rồi tai em. Cái tay theo bản năng luồn vào trong áo. Cảm nhận vòng một của em không phải vừa càng làm tôi kích thích. Tôi điên cuồng hơn. em cũng chẳng phản đối. Tôi cởi cái áo ra rồi cởi luôn cái áo em. Hôn nhẹ vào ngực. Em hơi ưỡn lên. Rồi điều gì cũng phải đến. Hành trình bắt đầu.
– cho anh nhé…
– ưmm… Của chồng đấy… – lần đầu tiên em gọi tôi là chồng…


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.