Anh yểm bùa yêu để làm tình với em đó

Chương 19: Ngày thứ mười lăm nuôi Ma Ngải



Chưa dứt lời, một luồng gió lạnh buốt thổi tới. Con Ma Ngải đã phóng lên vai của sư Pháp Cang. Những móng tay của nó như lưỡi dao bấu vô đầu người tu hành. Chỉ trong một tíc tắc. Da thịt trên đầu sư Pháp Cang bị cào lên, máu bắn ra tung toé. Xương sọ màu trắng lòi ra. Sư Pháp Canh thét lên đau đớn cố cầm kiếm đâm lên. Con Ma Ngải né sang một bên, đồng thời hai tay nó thọc thủng xương sọ sư Pháp Cang một cách dễ dàng. Báu kiếm chưa thi triển được đã rớt khỏi tay nhà sư, lăn lóc dưới dất. Sư Pháp Cang trợn mắt, máu trong luiệng phun ra có vòi, ngã xuống sàn nhà chết ngay tại chỗ. óc não bắn tứ tung dưới đất. Con Ma Ngải cúi xuống hốt lấy, bỏ vô miệng nhai tóp tép ngon lành.

Lúc ấy Lưu nghe tiếng thét của sư Pháp Cang chạy vô nhà. Chàng thấy chân tay của sư Pháp Cang còn đang giựt giựt Con Ma Ngải nhìn thấy chàng mỉm cười thích thú.

Lưu hoảng hốt ù té chạyrangoài sân. Đầu óe chàngchoáng váng. Chàng chĩ còn một ý nghĩ duy nhất trong đầu là làm sao chạy trốn cho thực mau để giứ lấy tánh mạng.

Mọi người thấy Lưu chạy bán mạng ra ngoài đường cũng chạy theo ngay. Cả Lưu và Thơm cùng nhẩy lên xe xích lô của Thi. Lưu hét lớn:
“Chạy mau, chạy mau về chùa Linh ẩn, không có chết cả đám bây giờ.”
Thi đạp xe tới bến phà. Lưu nhẩy xuống nói:
“Con Ma Ngải giết chết hai ông ấy rồi. Thi về nhà nói mọi người đừng tới nhà anh nữa, kẻo mang họa cả đám đó. Để anh và Thơm đi cầu cứu được rồi.”

Thi quay trở về ngay. Lưu và Thơm vội vàng qua sông, kêu xe tới chùa Linh Ân. Trời đã tối hắn, Lưu phải khô khăn lắm mới tới được nhà ông thầy dẫn đường. Nghe Lưu nói, ông hoảng hốt xách đèn pin dẫn lối, tất tả đi ngay.

Lưu và Thơm theo ông đi liền. Phải khó khăn lắm mới tới được chùa Linh ẩn. Gặp thầy Phục Linh, Lưu nhào xuống đất, nắm lấy áo cà sa của thầy như thể đã tìm được cứu tinh, chàng nghẹn ngào thốt lên:
“Thưa thầy, hai thầy kia đều chết rồi. Thầy hãy cứu con, thầy ơi.”

Nói xong Lưu thấy đầu óc tối tăm, chân tay rã rượi. Nhiều ánh sao bay tứ tung quanh đầu, và chàng ngất đi. Khi tỉnh lại, chàng đã thấy đồng hồ tay chỉ gần mười
hai giờ đêm. Lưu nhìn thấy thầy Phục Linh đang đứng bên cạnh. Hai hốmắt ứa máu trông ra ngoài trời, hình như ông đang suy ngẫm điều gì mà chưa có giải pháp giải quyết.

Lưu trở mình nhè nhẹ, thầy Phục Linh phát giác ngay. Ông nói chậm chạp:
“Đi sai một nước cờ, thua hết cả ván. Xin thí chủ cho biết Pháp Hùng và Pháp Cang chết như thế nào?”

Lưu kể lại đầu đuôi những gì chàng chứng kiến. Thầy Phục Linh chăm chú lắng nghe, hố mắt sâu thăm thẳm trào rạ vài giọt lệ ngậm ngùi. Ông nói:
“Con Ma Ngủi này có nhiề’u công lực hơn bần tăng dự đoán. Nó hơn hẳn những con Ma Ngủi khác khi nuôi đủ ba mươi sáu ngày. Thí chủ có chắc chắn là chỉ mới nuôi được nó có mười lăm ngày thôi phải không?” Lưu đếm thầm một lần nữa rồi đáp:
“Chắc chắn không sai. Vì con ở Thái Lan ba ngày, trở về Việt Nam mới có mười lăm ngày, mà hôm nay chưa cho nó hít máu. Như vậy là nó chỉ được nuôi có mười bốn ngày thôi.”
“Thí chủ có nuôi nó bằng những thứ gì khác nữa không?”
“Không.”

Nói xong Lưu chợt nhớ ra con Ma Ngải còn tự đi tìm đồ ăn tùm lum, nào gà, chó, mèo, nó còn hút máu Thơm và ngủ với chàng nhiều đêm nữa. Lưu lật đật nói hết cho thầy Phục Linh nghe. Thầy Phục Linh cau mày lắc đầu than:
“ý trời, ý trời Quả là trời đã xếp đặt cái chết cho hai đệ tử ta. Vì bản tánh Ma Ngải thuộc về âm. Khi nó đã tự đi tìm được thức ăn thì chĩ cần những thứ âm tinh. Bởi vậy ngay từ khi còn non ớt mà đã được nuôi dưỡng nhiều như vậy, con Ma Ngải này phải là thứ ghê gớm hơn tất cả các con Ma Ngải được nuôi từ trước tới giờ. Nếu nó được nuôi đủ ba mươi sáu ngày, bần tăng chắc chắn nó sẽ thành
Ma Vương, Không có ai ở trần thế này có thể khuất phục được nó nữa. Có lẽ cách nuôi này chính La Cát cũng không biết. Không ngờ nó lại xẩy ra trong trường hợp của thí chủ.”
“Thầy có cách nào khuất phục được con Ma Ngải này không?”
Thầy Phục Linh trầm ngâm giây lát, lắc đầu:
“Bần tăng cũng không biết chắc có đủ sức hay không. Nhưng thí chủ tuyệt đối không được chích máu nuôi nó nữa. Nếu không sẽ chẳng có ai là địch thủ của nó đâu.”

Lưu bàng hoàng, chàng kể lại những kinh nghiệm đau đớn về cảm ứng máu thịt thông đồng của chàng và Ma
Ngải. Thầy Phục Linh an ủi:
“Thí chủ đừng sợ, lát nữa đúng mười hai giờ đêm, bần tăng sẽ cùng bảy đệ tử còn lại lập Bát Quái Trận hộ pháp cho thí chủ. Khi phát giác không tìm được thí chủ để hít máu, Ma Ngải sẽ làm cho thí chủ đau đớn. Nhưng chúng tôi sẽ dùng Bát Quái Trận vây thí chủ vô chính giữa để làm thành Vòng Ban Nhược Tâm Tấu Hộ Pháp để bảo vệ thí chủ trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Nếu Ma Ngải không được tiếp máu, công lực nó sẽ giảm đi thực mau và mình kéo dài được hai ngày nữa, nó không có máu của thí chủ sẽ phải chết.”

Lưu an tâm gật đầu, đồng hồ cũng đã chĩ gần mười hai giờ đêm. Thầy Phục Linh nói:
“Bây giờ thí chủ ngồi lên, chúng ta bắt đầu lập trận thì vừa. Còn nữ thí chủ ở bên cạnh lo tiếp nước cho chúng tôi, mỗi khi chúng tôi cần.”
ThầyPhục Linh vàbảy đệ tửcủa ôngngồi chung quanh Lưu làm thành Bát Quái Trận. Không một ai lên tiếng. Cảnh rừng âm u, côn trùng reo rả rích như ma kêu quĩ hờn. Lâu lâu có tiếng chim cú ăn đêm nghe rợn gáy.

Đúng mười hai giờ đêm, tim Lưu bắt đầu giật mạnh, đau nhức như có ai lấy dao thọc vô, chàng co ngllời lại đau đớn Tám nhà sư bắt đầu tụng kinh. Nghe nghiêm trang hiền lành, du dương, trầm bồng. Tim Lưu từ từ đập lại bình thườhg và chàng không còn cảm thấy đau đớn nữa.

Nhưng Lưu vẫn còn cảm thấy hồi hộp lạ thường. Hình như sức ép vừa rồi từ lồng ngực Lưu đã chuyển sang tám nhà sư ngồi chung quanh. Mỗi lúc họ tụng kinh càng nhanh, mồ hôi đã bắt đầu ra lấm tấm trên trán mọi người và càng ngày càng ra nhiều hơn. Những vị sư này hình như đã dùng toàn lực để giải tỏa phép ma trên người Lưu. Chàngthấy cảm độngvô cùngvà liếc nhìn thầy PhụcLinh.
Thầy đang cau mày, vẻ mãt lo lắng. Linh cảm cho Lưu biết có điều gì bất chắc.

Bỗng một tiếng hú ghê rợn từ xa vọng lại, trong chớp mắt. Con Ma Ngủi đã bay xuyên qua mái tranh vô trong lều Bây giờ nó đã lớn như một ngllời bình thường, nhưng chân tay dài lượt thượt và cao lêu khêu. Bộ ngực nó to như hai cái rổ đỏ hon hỏn, hai mắt chiếu ra luồng ánh sáng đỏ như máu. Cái đầu lắc lư nhìn chằm chặp vào Lưu. Tất cả các vị sư bỗng cất tiếng cao hơn tụng niệm, âm thanh bay
bổng xoắn lấy nhau. Ma Ngải bước đi nghiêng ngửa, bỗng nó cuộn tròn người lại, phóng tới phía Lưu. Hình như nó đụng phải một bức tường vô hình, té nhào xuống đất. Nó tức giận rống lên vang rền, cặp mắt thù hằn gian ác nhìn Lưu đăm đăm như muốn ăn tươi nuốt sống chàng tức thì.

Toàn thân nó run rẩy thực mạnh. Sức ép trên ngực Lưu bắt đầu thấy nằng nặng. Tiếng tụng kinh của các vị sư càng lên cao, nhưng càng nhanh thì Lưu cảm thấy hơi thở của các vị đó càng nặng nề và đã bắt đầu nghe rõ. Bây giờ Ma Ngải đã thay đổi mục tiêu, nó không nhắm vào Lưu nữa, mà bắt đầu quay vòng tròn quanh tám vị sư. Nó càng quay nhanh, sức ép càng đè nặng trên ngực Lưu. Tiếng
tụng kinh càng nhanh theo. Cuối cùng Ma Ngãi đã trở thành một cái bóng màu đỏ quay nhanh như chong chóng.

Tám nhà sư đã bắt đầu khó thở, tim đập thình thịch thật mạnh trong lồng ngực của các ngài. Không biết lồng ngực của họ sẽ nổ tung ra lúc nào. Ma Ngải quay càng nhanh, tim của các vị sư đập càng mạnh. Bỗng có tiếng gà gáy sáng. Tám vị sư mừng rỡ, hình như họ được hổ trợ một nguồn sinh lực mới. Tiếng tụng kinh mạnh mẽ trở lại, điều hoà và thật thư thái.

Ma Ngải bỗng dưng ngừng lại, lông lá nó tả tơi, cặp mắt thù hận ngất trời. Cái đầu lúc lắc nhìn quanh, bộ ngực đung đưa trông dễ sợ. Nó chợt nhìn thấy Thơm nằm chết giấc ở góc lều, tia mắt đổ hung quang, mừng rỡ từ từ tiến lại. Nó chiếu luồng nhỡn tuyến đỏ ao vô mặt nàng. Không hiểu sao Thơm từ từ mở mắt, nàng nghe có tiếng thì thầm:
“Bóc tấm giấy dơ bẩn ở cổ mày ra mau.”
Thơm từ từ đưa tay gỡ tấm bùa, ném xuống đất. Con Ma Ngải tiến lại vòng tay ôm lấy Thơm, lột hết quần áo nàng ra thực mau. Thân thể nàng lồ lộ, bộ ngực chắc nịch căng tròn, làn da trắng muốt. Hai chân thẳng tắp, cặp đùi nở nang chạy dài tới bờ lông mướt mượt đen tuyền. Con Ma Ngải nắm hai chân nàng căng ra, mở rộng banh ra trước mắt các vị sư. Các ngài từ từ nhắm mắt lại, nhưng tiếng tụng kinh vẫn điều hòa và thực mạnh mẽ.

Con Ma Ngải cất tiếng cười ghê rợn, bất thình lình nó thẩy Thơm vô mình Lưu. Vòng Ban Nhược Tâm Tấu Hộ Pháp chỉ cản được tà ma chứ không có ảnh hưởng gì tới người phàm xác thịt nên thân thể Thơm rơi ngay trên mình Lưu. Lúc ấy Lưu bị sức ép trên ngực đã trở nên nửa tĩnh nửa mê. Tự nhiên chàng thấy một người con gái ôm chầm lấy mình, Lưu từ từmở mắt, thấy Tú Quyên nước mắt đầm đề, trần truồng rưn rẩy nhìn chàng như van xin. Chàng vội vàng vòng tay ôm lấy nàng, bờ môi Lưu cúi xuống gắn lấy miệng Tú Quyên, thì thầm:
“Em đừng khóc nữa, có anh đây không ai dám động tới em đâu.”

Tú Quyên càng sa lệ, nàng không nói gì. Thân thể ép cứng lấy mình Lưu. Bộ ngực Tú Quyên như có ai bóp nặn tới đỏ ao, căng cứng và run lẩy bẩy. Chĩ có vài ngày mới đây mà Lưu không hiểu sao ngực nàng cương lớn lên quá khổ như vậy. Trông thực hấp dẫn tới điên người. Chàng đưa tay lên ngllc nàng xoa nhè nhẹ, hỏi:
“Em có đau không?”
Tú Quyên lắc đầu. Lưu lại bóp mạnh hơn chút nữa hỏi:
“Như vậy có đau không?”

Tú Quyên lại lắc đầu nhè nhẹ và mỉm cười. Lưu thích thú bóp thực mạnh, nàng rên lên sung sướng làm máu trong người chàng chẩy mạnh và toàn thân nóng lên. Lưu cởi nhanh quần áo ném qua một bên, đè Tú Quyên xuống, lụp chụp trườn lên mình nàng, nhấp mạnh…

Bỗng có tiếng nổ long trời lở đất, Lưu hãi hùng nhổm dậy. Giọng cười ma quái của con Ma Ngải đắc thắng kéo dài ghê rợn. Lưu nhìn thấy bảy vị sư té bật ra nằm sõng sượt lồng ngực của các vị bể nát, máu me lênh láng như nước lụt. Lại có tiếng gà gáy sáng. Con Ma Ngải vội vàng phóng lại, nó táp Lưu một miếng, vục mặt, mũi vô vết thươnghít mạnh. Lúc ấy thầy Phục Linh lồm ngồm bò dậy,
mặt mày mình mẩy ngài máu me be bét, nhưng lồng ngực còn nguyên vẹn. Ngài chắp hai tay thét to:
“Đồ nghiệp chướng, hãy phục pháp lập tức.”

Tiếng thét của thầy Phục Linh to như sấm Bét. Tiếp đó một dòng máu tươi từ trong miệng của thầybắn ra thực mạnh như mũi tên bay thẳng vào Ma Ngải. Đang mải hút máu Lưu, con Ma Ngải tránh không kịp dòng máu, té nhào xuống đất, gầm lên vang trời. Nhưng nó đã lanh lẹ, cuốn người lại, bay tung nóc lều mất dạng.

Thầy Phục Linh chợt ngã người trên mình Lưu. Chàng vội vàng đỡ nhà sư già dậy. Cả miệng thầy đầy máu me, thầy thở hổn hển, mắt nhắm nghiền chứng tỏ muốn đứt hơi tới nơi. Tiếng thầy đứt quãng bên tai Lưu.
“Thí chủ hãy trốn nhanh. Bần tăng đã cắn lưỡi phun máu. Đây là tuyệt chiêu La Hán Phục Ma, nhưng rất tiếc chỉ làm cho con súc sinh bị thương nhẹ. Tối mai nó có thể đi tìm thí chủ nữa. Thí chủ hãy trốn mau… đừng bao giờ….giờ.. để cho nó hút… máu nữa… nữa nhớ nhé… đừng…đừng ,
Lưu run rẩy hỏi:
“Con phải trốn đi đâu bây giờ?”
“Hãy tới miếu Chung Quì trong Chợ Lớn. Tìm Chung Tử, cho ông ta biết về cái chết của bần tăng là được rồi.”

Lòng Lưu nổi lên trăm mối đau thương, trăm tội cũng tại chàng gây nên. Không hiểu sao Lưu lại nhìn Thơm thành Tú Quyên ngay lúc thập tử nhất sinh đó. Mà dù cho có là Tú Quyên đi chăng nữa, chàng cũng không có quyền làm ô uế nơi Phật môn như thế này. Lưu khóc rống lên:
“Thầy ơi, thầy không chết đượe đâu. Chung Tử là ai vậy hả thầy?”
Thầy Phục Linh cố ráng hết sức thì thào.
“Ông.. ta… là… cháu… hai… mươi… đời… của… Chung…Quì…”

Thân thể của thầy Phục Linh dần dần lạnh đi. Máu của ông ràm rụa ra khắp quần áo Lưu. Chàng từ từ đứng dậy đặt xác nhà sư già xuống đất. Cặp mắt ôngvẫn còn mở to Lưu nhìn chung quanh, thấy xáe của các vì sư vẫn còn nằm la liệt trên vũng máu với trái tim bể nát văng ra ngoài. Lưu nhớ tới chiều nay khi tới chùa Linhẩn, lòngchàng tràn đầy hy vọng. Nhưng bây giờ, chỉ vài tiếng đồng hồ sau, tất cả mọi vị sư khả tính trong ngôi chùa cách biệt trần thế này bỗng dưng đều quy tiên một lượt. Từ nay nơi đây sẽ không còn tiếng gõ mõ tụng kinh hàng ngày của các vị chân tu này nữa. Quả là lánh xa trần thế mà vẫn không thoát khỏi nghiệp chưứng tử xa mang lại. Lưu qùi xuống đất khóc nức nở, chàng đấm mạnh xuống nền đất cho tới khi tay bật máu, gào lên:
“Tại sao… tại sao… tôi đã phạm lỗi..”
Tiếng âm vang của rừng gìa:
“Phạm lỗi… phạm lỗi…”
Một hồi lâu, Lưu chùi nước mắt đứng dậy. Nhìn xuống nhục thể của vị sư già, chàng nói:
“Xin thầy tha tội cho con. Cứ an nghĩ giấc ngàn thu, con sẽ nhất định trả thù cho các thầy. Con phải tận tay giết chết con Ma Ngải này. Tận tay giết chết tên La Cát nữa.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.