Ai Hiểu Được Lòng Em?

Chương 80:Cứ Như Vậy Đi!




Ai Hiểu Được Lòng Em?


Tác giả: Lục Xu


Chương 80: Cứ Như Vậy Đi!

Giang Nhân Ly và Mạc Tu Lăng trong thời gian này không có giao lưu nhiều, nhưng ngẩn đầu không thấy thì cúi đầu ắt sẽ

thấy, quan hệ giữa hai người cũng không có gì xấu.

Cô mỗi ngày đều ở nhà, anh đều đi làm kiếm tiền mua sữa!

Nhưng thỉnh thoảng sẽ có những lúc cô quạnh, buồn vô cớ, khiến cô cảm thấy bất an. Cô gọi điện thoại cho anh, gần đây cô vẫn thường làm vậy, dù cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là nói vài chuyện linh tình. Phần lớn thời gian anh đều im lặng, nhưng cũng không cúp máy.

Cô vừa bấm điện thoại gọi cho anh, thì ngoài phòng khách chợt có tiếng chuông di động vang lên. Cô đi ra thấy điện thoại của anh ở trên sô pha. Hóa ra là anh để quên ở nhà. Cô chợt thấy hoài nghi, không biết có phải anh cố ý để ở nhà để tránh cô làm phiền hay không? (hì, phụ nữ có thai mà ^^)

Trước đây cô từng hỏi anh vì sao không lưu số điện thoại của cô, anh trả lời: “Chẳng phải như vậy càng chứng tỏ là anh rất thuộc số điện thoại của em sao?” Không cần lưu, cũng có thể trực tiếp bấm số gọi được.

Nhưng lúc này cô nhìn điện thoại, trên màn hình là một cuộc gọi nhỡ, tuy nhiên lại không phải một dãy số điện thoại.

Cô gọi lại một lần, xác định mình không nhìn nhầm rồi mới xóa cuộc gọi nhỡ đi. Tâm tình tốt hơn một chút.

Nửa tháng nay, cô suy nghĩ rất nhiều, nếu như cô sớm biết mình sẽ lấy Mạc Tu Lăng, thì cái đêm năm năm trước kia, hẳn là một chuyện may mắn! Cái này chính là số kiếp, thật đúng là ly kỳ. Nếu như Giang Nhân Đình biết người đó là Mạc Tu Lăng, có lẽ cô ta sẽ phát điên lên. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hóa ra không ai có thể đoán được ý trời đã an bài.

Cho dù quá khứ xảy ra chuyện gì cũng không còn quan trọng nữa, bởi vì hiện tại mới quan trọng.

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Cuối tuần, Mạc Tu Lăng và Giang Nhân Ly đến biệt thự Thuần Viên.

Ở đây không có người giúp việc, tất cả mọi việc đều do Giang Thánh Minh đích thân làm. Giang Nhân Ly cảm thấy đã hiểu được phần nào, cho dù Uông Tố Thu có làm bất cứ chuyện gì, mọi ngõ ngách trong trái tim Giang Thánh Minh cũng chỉ thuộc về một mình bà. Ông nhớ kỹ Uông Tố Thu ghét nhất trong nhà xuất hiện người ngoài, cho nên ông không thuê người làm. Ở đây tất cả mọi thứ đều được bày trí theo sở thích của Uông Tố Thu, căn biệt thự này cũng không phải mới được xây dựng, mà nhìn mái nhà cũng biết được đã có nhiều năm.

Biết chuyện Giang Nhân Ly mang thai, Giang Thánh Minh còn đích thân xuống bếp. Chuyện này thật khiến cho Giang Nhân Ly giật mình. Giang Thánh Minh trong ấn tượng của cô, chính là một người cho dù thất bại cũng không bao giờ nguyện ý nhận sự giúp đỡ của người khác. Tuy rằng cô không muốn chút nào nhưng cũng phải thừa nhận rằng về chuyện nhà, Bạch Thanh Hà đúng là chăm lo cho Giang Thánh Minh rất tốt.

“Cha, để con giúp cha một tay.” Giang Nhân Ly vẫn không yên tâm như vậy. Thân hình cô thực ra rất gầy, nếu không nói cô có thai, bình thường nhìn vào sẽ không ai nhận ra.

“Không cần, con ngồi nghỉ đi. Phải tin vào năng lực của cha chứ.” Giang Thánh Minh đẩy cô ra ghế ngồi.

Cô nhìn nụ cười trên mặt ông rạng rỡ như ánh mặt trời, lo lắng trong lòng cô giảm đi ít nhiều.

Mạc Tu Lăng thấy tâm tình của cô tốt như vậy nên cũng cảm thấy yên tâm.

Cô nhìn anh: “Lát nữa ăn cơm nhớ khen cha nấu ăn ngon.”

“Tất nhiên rồi.” Anh sảng khoái đáp.

Thực ra, tay nghề của Giang Thánh Minh không tồi như trong tưởng tượng của bọn họ, tuy rằng không thể so bằng đầu bếp nhưng cũng có mùi vị riêng, đúng là mấy tháng khổ luyện của ông. Ăn cơm xong, Giang Nhân Ly chủ động rửa bát, Giang Thánh Minh dường như có chuyện muốn nói với Mạc Tu Lăng.

Thỉnh thoảng cô quay ra nhìn chỉ thấy Giang Thánh Minh nói gì với Mạc Tu Lăng, còn anh chỉ gật đầu, giống như một đứa trẻ ngoan đang nghe người lớn dạy bảo.

Cô hiểu rõ, anh chăm chú nghe như vậy cũng chỉ là vì anh là con rể. Nghĩ vậy, cô lại thở dài một hơi.

Còn có gì mà phải tính toán chứ, đó là chồng của cô, là cha của đứa bé trong bụng cô. Ai cũng không thay đổi được chuyện này.

Giang Nhân Ly đi ra ngoài, vừa lau tay vừa kinh ngạc thốt lên: “Cha đi đâu rồi?”

Mạc Tu Lăng bất đắc dĩ cười: “Cha nói hôm nay đẹp trời nên muốn đưa mẹ ra ngoài đi dạo.”

Cô gật đầu.

Anh đi lên mấy bước kéo tay cô: “Chúng ta cũng đi ra ngoài đi.”

Cô không tránh, cùng anh đi ra ngoài. Cô thấy Giang Thánh Minh đang đẩy xe lăn, động tác rất chậm rãi, trên mặt vẻ cười lộ rõ, vô cùng thỏa mãn. Uông Tố Thu nhắm mắt, bà vẫn luôn nhắm mắt như vậy. Nhưng ánh mặt trời chiếu lên người bà, vô cùng an tĩnh. Giang Thánh Minh bước thong dong từng bước, bóng bọn họ dưới mặt đất mỗi lúc một dài ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.